
Tôi quen bạn gái qua một lần đi làm dự án chung. Cô ấy dịu dàng, thông minh, gia đình cũng khá giả. Sau hơn nửa năm tìm hiểu, tình cảm gắn bó sâu nặng, cô ấy chủ động nói:
– “Cuối tuần này anh sang nhà em ra mắt nhé. Mẹ em rất khó tính, nhưng chỉ cần anh thật lòng thì mọi chuyện sẽ ổn.”
Tôi hồi hộp chuẩn bị. Mua quà, chọn áo sơ mi chỉnh tề, lòng cứ rộn ràng. Đến nhà, vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy một người phụ nữ ngồi ở ghế sofa, dáng vẻ đoan trang nhưng lại đeo khẩu trang kín mít từ đầu đến cuối.
Cô bạn gái nhanh nhẹn giới thiệu:
– “Mẹ em đấy, nhưng mẹ hơi ngại nên chưa quen gặp người lạ.”
Tôi cúi chào lễ phép, bà chỉ gật đầu khẽ. Suốt cả buổi nói chuyện, tôi thấy ánh mắt người phụ nữ ấy cứ xoáy thẳng vào mình qua lớp khẩu trang. Có cái gì đó… quen thuộc đến gai người.
Bữa cơm được dọn ra. Tôi cố gắng vui vẻ, rót nước, gắp thức ăn mời bà. Đến lúc ấy, bà khẽ kéo khẩu trang xuống để ăn.
Chỉ một tích tắc, cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi.
Gương mặt ấy, những nếp nhăn, ánh mắt, vết sẹo nhỏ nơi khóe môi… tất cả in hằn trong ký ức tôi suốt bao năm trời. Tôi run rẩy, đũa rơi xuống bàn.
Tôi bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống ngay trước mặt bà, lắp bắp không thành lời:
– “Mẹ… Trời ơi… Sao lại là mẹ…?!”
Không khí bàn ăn chết lặng. Bạn gái tôi há hốc mồm, ngơ ngác nhìn hai người.
Người phụ nữ ấy cũng run lên, đôi mắt đỏ hoe:
– “Con… không thể… chuyện này…”
Tôi choáng váng, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi đã đi một vòng đời, yêu tha thiết, hạnh phúc tưởng chạm tay thì… hóa ra, người phụ nữ ấy chính là mẹ ruột đã mất tích hơn 20 năm.
Còn bạn gái tôi thì…
Còn bạn gái tôi thì… đứng chết lặng.
Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn người phụ nữ trước mặt, giọng run run:
– “Mẹ… anh ấy vừa gọi mẹ là… mẹ?”
Người phụ nữ ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt. Một lúc lâu sau bà mới nghẹn ngào nói:
– “Nó… là con trai mẹ. Hơn 20 năm trước, mẹ bị lạc mất con khi đang làm ăn xa. Sau đó mẹ tìm mãi không thấy…”
Căn phòng im phăng phắc.
Bạn gái tôi lùi lại hai bước, mắt đỏ hoe:
– “Vậy… anh ấy là… anh trai của con?”
Tôi không nói nổi lời nào, chỉ gật đầu. Sự thật quá rõ ràng, không ai còn có thể chối cãi.
Cô ấy bật khóc nức nở.
Còn tôi cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Người mẹ run rẩy nắm lấy tay tôi:
– “Mẹ tìm con suốt bao năm… không ngờ gặp lại trong hoàn cảnh này.”
Tôi khẽ rút tay về, nhìn sang cô gái mình từng nghĩ sẽ cưới làm vợ. Chúng tôi hiểu rằng từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã thay đổi.
Tình yêu buộc phải dừng lại.
Chúng tôi chia tay trong nước mắt. Không ai trách ai, chỉ có số phận quá trớ trêu.
Sau đó, tôi nhận lại mẹ – người đã mất suốt hơn hai thập kỷ.
Còn cô ấy… từ người yêu, trở thành em gái mà tôi phải học cách bảo vệ theo một cách hoàn toàn khác.