
“Ngày tôi bắt gặp cô giúp việc lau bức ảnh cưới của mình rồi lặng lẽ khóc, tôi đã nghĩ một điều rất tầm thường: cô ta thích chồng tôi.”
Nghĩ vậy không phải vô cớ.
Tên tôi là Hạnh. Ba mươi hai tuổi, kết hôn đã được gần ba năm. Chồng tôi – Minh – là một người đàn ông mà nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn.
Anh cao ráo, nói chuyện điềm đạm, làm quản lý cho một công ty xây dựng khá lớn. Bạn bè của tôi vẫn hay đùa rằng tôi “vớ được vàng”. Bởi lẽ trong thời buổi này, kiếm được một người đàn ông vừa có trách nhiệm vừa biết chăm lo gia đình không phải chuyện dễ.
Chúng tôi sống trong một căn nhà hai tầng ở ngoại ô thành phố. Không quá sang trọng, nhưng đủ rộng và yên tĩnh.
Sau khi sinh con gái đầu lòng, tôi quyết định thuê một người giúp việc để phụ việc nhà.
Đó là lúc Thu xuất hiện.
Thu khoảng hai mươi lăm tuổi, quê ở miền Trung. Cô gầy gò, da hơi ngăm, nói chuyện nhỏ nhẹ và luôn cúi đầu khi nói. Lúc mới đến, cô gần như không dám nhìn thẳng vào ai.
Minh là người thuê cô.
Anh nói:
“Anh có người quen giới thiệu. Hoàn cảnh cô ấy khó khăn lắm.”
Tôi cũng không nghĩ nhiều. Thu làm việc chăm chỉ, ít nói, chưa từng phàn nàn. Mọi thứ trong nhà từ giặt giũ, lau dọn đến nấu ăn, cô đều làm rất gọn gàng.
Nhưng khoảng ba tháng sau, tôi bắt đầu để ý một chuyện lạ.
Thu thường đứng rất lâu trước bức ảnh cưới của tôi và Minh.
Bức ảnh được treo ở phòng khách, ngay phía trên kệ tivi. Trong ảnh, tôi mặc váy cưới trắng, còn Minh mặc vest đen. Chúng tôi cười rất tươi, tay nắm tay.
Đó là tấm ảnh mà ai đến nhà cũng nhìn thấy đầu tiên.
Một buổi trưa, khi tôi từ phòng ngủ bước ra, tôi thấy Thu đang lau khung ảnh.
Điều đó không có gì lạ.
Nhưng điều khiến tôi dừng bước là… cô đang khóc.
Không phải kiểu rơi vài giọt nước mắt. Mà là khóc rất lặng lẽ, nước mắt chảy dài trên má.
Tôi đứng sững.
“Thu?”
Cô giật mình, quay lại.
Khi thấy tôi, cô vội vàng lau nước mắt.
“Dạ… em xin lỗi chị.”
Tôi nhíu mày.
“Có chuyện gì vậy?”
Thu lắc đầu.
“Không có gì đâu chị.”
Cô cúi đầu, nhanh chóng quay đi vào bếp.
Tôi đứng trước bức ảnh cưới, lòng đầy nghi hoặc.
Lúc đó, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.
Có phải… cô ấy thích Minh?
Nghe thì có vẻ hơi hoang đường, nhưng càng nghĩ tôi càng thấy hợp lý.
Minh là người đàn ông tốt. Thu lại là một cô gái trẻ sống chung dưới một mái nhà với chúng tôi.
Những câu chuyện kiểu này không phải hiếm.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý Thu nhiều hơn.
Tôi nhận ra cô luôn tránh nhìn thẳng vào Minh. Mỗi khi anh bước vào phòng, cô lập tức tìm cớ rời đi.
Thoạt nhìn thì giống như… đang cố giữ khoảng cách.
Nhưng trong mắt tôi lúc đó, điều đó càng khiến tôi nghi ngờ.
Một buổi tối, khi Minh đang xem tivi, tôi hỏi nửa đùa nửa thật:
“Anh thấy Thu thế nào?”
Anh nhíu mày.
“Ý em là sao?”
“Tức là… cô ấy xinh không?”
Minh bật cười.
“Em hỏi kỳ vậy?”
Tôi nhìn anh.
“Trả lời đi.”
Anh nhún vai.
“Anh không để ý.”
Câu trả lời quá nhanh khiến tôi hơi khó chịu.
“Anh thật sự không để ý?”
Minh nhìn tôi vài giây rồi cười:
“Em ghen à?”
Tôi lập tức phủ nhận.
“Không.”
Nhưng thật ra… có một chút.
Từ hôm đó, tôi càng để ý Thu.
Tôi thấy cô vẫn làm việc bình thường, không có hành động gì quá đáng. Nhưng mỗi lần cô lau bức ảnh cưới, ánh mắt cô lại trở nên rất kỳ lạ.
Có lần tôi lén nhìn từ xa.
Thu đứng trước bức ảnh, tay chạm nhẹ vào khung gỗ.
Ánh mắt cô… không giống ánh mắt của người đang ngưỡng mộ hay ghen tị.
Mà giống như… đau đớn.
Điều đó khiến tôi bối rối.
Nếu cô thích Minh, lẽ ra cô phải nhìn anh trong ảnh.
Nhưng không.
Cô nhìn… tôi.
Một buổi chiều mưa, khi con gái tôi ngủ trưa, tôi bước xuống bếp uống nước.
Tôi nghe tiếng Thu nói chuyện điện thoại ngoài sân.
Giọng cô rất nhỏ, nhưng vì trời yên tĩnh nên tôi vẫn nghe được vài câu.
“… con không biết phải làm sao nữa…”
“… nhìn chị ấy… con thấy rất khó chịu…”
“… nhưng con không thể nói…”
Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập mạnh.
Chị ấy?
Có phải cô đang nói về tôi?
Tôi bước ra.
Thu giật mình, vội tắt máy.
“Chị… chị cần gì ạ?”
Tôi nhìn thẳng vào cô.
“Thu.”
“Dạ?”
“Tại sao em khóc khi lau ảnh cưới của chị?”
Cô đứng im.
Hai tay siết chặt.
“Em… không có.”
Tôi thở dài.
“Chị thấy rồi.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi Thu nói rất nhỏ:
“Em xin lỗi.”
“Vì cái gì?”
Cô ngẩng lên nhìn tôi lần đầu tiên kể từ khi làm việc ở đây.
Ánh mắt cô đỏ hoe.
“Em… không nên đến nhà này.”
Câu nói đó khiến tôi nổi da gà.
“Ý em là sao?”
Thu lắc đầu.
“Không có gì.”
Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
“Thu, nếu em thích chồng chị thì nói thẳng.”
Cô mở to mắt.
“Không!”
Giọng cô lớn hơn bình thường.
“Em không bao giờ…”
Cô dừng lại giữa chừng.
Tôi nhìn cô chăm chú.
“Nếu không phải vì Minh… thì tại sao em khóc?”
Thu không trả lời.
Cô chỉ nhìn về phía phòng khách.
Về phía… bức ảnh cưới.
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng tôi.
Có điều gì đó rất sai.
Nhưng tôi không biết nó là gì.
Sáng hôm sau, khi dọn dẹp phòng khách, tôi quyết định làm một việc.
Tôi tháo bức ảnh cưới xuống.
Khung ảnh khá nặng, được đóng bằng gỗ dày. Bình thường tôi chưa bao giờ để ý kỹ.
Khi tôi đặt nó lên bàn, tôi nhận ra phía sau khung ảnh có một lớp bìa mỏng được dán lại.
Điều đó không có gì lạ.
Nhưng khi tôi chạm vào, tôi thấy… nó hơi lỏng.
Tò mò, tôi dùng dao rọc giấy khẽ cạy ra.
Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống.
Tôi nhặt lên.
Đó là một tấm ảnh cũ.
Ảnh đã hơi ngả vàng theo thời gian.
Trong ảnh là… một người phụ nữ trẻ.
Và khi nhìn kỹ, tim tôi như ngừng đập.
Người phụ nữ đó…
Là tôi.
Nhưng không phải bức ảnh nào tôi từng chụp.
Tôi nhìn lại.
Không.
Đó không phải tôi.
Là một người… rất giống tôi.
Gần như giống hệt.
Chỉ khác là mái tóc ngắn hơn.
Và ánh mắt buồn hơn.
Phía sau tấm ảnh có một dòng chữ viết tay:
“Xin lỗi vì đã bỏ em lại.”
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Ngay lúc đó, tôi nghe tiếng Thu phía sau lưng.
Cô đứng ở cửa.
Mặt tái nhợt.
Cô nhìn tấm ảnh trong tay tôi… rồi bật khóc.
Tôi quay lại.
“Thu… đây là ai?”
Cô run rẩy nói:
“… là chị gái em.”
Cả căn phòng như đông cứng lại.
“Chị gái em…?”
Thu gật đầu, nước mắt chảy dài.
“Ba năm trước… chị ấy yêu anh Minh.”
Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.
“Rồi…?”
Thu nhìn tôi, giọng nghẹn lại.
“Rồi chị ấy mất.”
Tôi thì thầm:
“Vì sao?”
Thu nhìn thẳng vào bức ảnh cưới của tôi treo lại trên tường.
“Vì anh Minh.”
Không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh đến đáng sợ.
“Anh ấy… bỏ chị em để cưới chị.”
Tôi lắc đầu.
“Không… Minh chưa từng nói…”
Thu cười chua chát.
“Vì chị ấy đã chết trước khi hai người quen nhau.”
Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh quay cuồng.
“Vậy… tại sao anh ấy giữ ảnh này?”
Thu thì thầm:
“Có lẽ… vì chị rất giống chị gái em.”
Câu nói đó như một nhát dao lạnh xuyên qua tim tôi.
Lần đầu tiên… tôi nhìn lại bức ảnh cưới của mình.
Và tự hỏi một điều khiến tôi rùng mình:
Liệu người đàn ông tôi cưới… thật sự yêu tôi?
Hay chỉ đang cố giữ lại một bóng hình đã chết?