
Giờ này, mẹ thường đã ngủ. Một linh cảm lạ lùng khiến Nam chộn rộn trong người. Anh vội nhấc máy.
“Nam… mẹ chắc không qua khỏi rồi con ơi…”
Giọng mẹ đứt quãng, yếu ớt như hơi gió vừa chạm đã đứt.Nam giật thót. “Mẹ sao vậy? Sao không nói sớm với con?”
“Mẹ… mẹ ngất suốt. Chị Hai con đưa mẹ đi khám mà bác sĩ bảo mẹ yếu lắm… Ai ngờ đâu mẹ còn sống tới hôm nay…”
Đầu dây bên kia vang vọng tiếng hụt hơi, tiếng sụt sùi. Nam cảm giác đôi chân mình như không còn sức đứng vững nữa.
Mười mấy năm nay, sau ngày ba mất, mẹ ở cùng anh hai và chị dâu. Nhà anh hai khá hơn anh em nên mẹ muốn đỡ đần chuyện cơm nước, chăm sóc cháu nhỏ. Nam vẫn tin mẹ được chăm sóc tử tế. Mỗi lần anh hỏi, mẹ đều cười: “Ở với anh hai tụi con vui lắm, mẹ ổn.”
Nhưng hôm nay… giọng mẹ như người kiệt quệ.
“Con lên đón mẹ đi… mẹ sợ lỡ ngủ sẽ không dậy nữa…” Mẹ thều thào.
Nam không kịp suy nghĩ thêm. Anh chỉ kịp thay áo, quơ vội chìa khóa và phóng xe đi, tiếng gió rít bên tai át cả nhịp tim đang đập mạnh.
Đường vào xóm nhà anh hai tối hơn bình thường. Trời sầm sì, chuẩn bị mưa. Nam tấp xe trước cổng, chưa kịp bấm chuông thì nghe tiếng mẹ gọi nhỏ từ bên trong:
“Nam hả con? Vô đi.”
Cổng không khóa. Ánh đèn vàng hắt ra từ gian bếp. Mẹ ngồi trên ghế, dáng vẻ gầy gò, tay nắm chặt thành ghế như sợ ngã.
“Ai nói với con vậy? Mẹ đứng dậy được mà!”
Nam vừa bước vào đã nghẹn cả cổ họng. Mẹ quả thật yếu đi nhiều. Tóc bạc hơn, và mắt hằn lên nét mệt mỏi.
Chị dâu đi ra từ phòng ngủ, vẻ mặt hơi bất ngờ:
“Ủa Nam, em tới chi giữa đêm vậy? Mẹ bị chóng mặt chút thôi. Sáng còn đi chợ được mà.”
“Bị chóng mặt mà mẹ bảo sắp không qua khỏi?” Nam hỏi, giọng khó kiềm được bình tĩnh.
Chị dâu thoáng sững lại, rồi cười gượng: “Mẹ già mà. Nhiều khi lo xa.”
Mẹ xua tay: “Thôi, thôi, đừng cãi. Nam, con đưa mẹ về ít bữa. Mẹ muốn qua bên con.”
Chị dâu bối rối. Nam nhìn thấy sự ngập ngừng, loay hoay của chị — một biểu cảm lạ lùng mà từ lâu anh không để ý. Nó như chứa điều gì đó muốn giấu đi.
“Mẹ ở đây không hợp khí hậu,” mẹ nói tiếp, mắt liếc nhanh về phía phòng của anh hai, nơi ánh đèn vẫn tắt tối. “Qua nhà con… mẹ thấy yên tâm hơn.”
Nam gật đầu. Có lẽ mẹ chỉ muốn đổi không khí. Anh thu dọn ít đồ, khoác áo lên vai mẹ rồi dìu bà ra xe. Chị dâu tiễn ra tới cửa nhưng không nói gì, chỉ đứng nép bên tường, nét mặt khó đoán.
Trên đường về, mẹ im lặng bất thường. Xe chạy được một đoạn dài mẹ mới thở hắt:
“Con út à… cho mẹ ở với con thời gian này, đừng hỏi gì nhiều.”
Nam quay sang nhìn mẹ. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt bà — hốc hác, lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt lại không giống người đang vật vã vì bệnh. Nó sáng, lo âu, và… cảnh giác.
Mẹ đang giấu điều gì?
Trong những ngày đầu về nhà, mẹ như biến thành một người khác. Không còn chuyện ngất xỉu, không còn hơi thở yếu ớt. Thay vào đó, bà đi lại nhanh nhẹn, ăn được, ngủ được. Buổi sáng còn đứng tưới mấy chậu hoa trước sân.
Nhưng có hai điều khiến Nam không thể không chú ý:
Một — mẹ thường xuyên lén gọi điện, cứ thấy Nam ra gần là bà cúp máy.
Khi anh hỏi, mẹ bảo gọi cho bà bạn cũ hỏi thăm sức khỏe.
Hai — mẹ giữ kỹ một chiếc phong bì dày, luôn để trong túi áo khoác hoặc dưới gối.
Nam từng vô tình thấy góc phong bì thò ra, dày đến mức không thể chỉ chứa vài tờ giấy. Mẹ giật lại nhanh đến mức anh chưa kịp nhìn rõ.
Linh cảm bất an lại dâng lên. Nam không phải người sống đa nghi, nhưng cách mẹ im lặng mỗi khi anh hỏi khiến lòng anh nặng như đeo đá.
Đến tối thứ ba, khi Nam đang rửa chén, mẹ đi ngang bếp, vừa nghe điện thoại vừa ghé mắt nhìn anh. Giọng bà hạ thấp nhưng không đủ để Nam không nghe được:
“…tôi chưa có tiền… đừng tới đây…”
Nam khựng lại.
Mẹ bước vội ra ngoài sân, tiếp tục nói nhỏ. Chỉ vài câu ngắn nhưng đủ khiến anh dựng tóc gáy.
Khi mẹ vào lại, mặt hơi tái, mắt tránh ánh nhìn của anh.
“Mẹ gọi cho ai vậy ạ?” Nam hỏi nhẹ.
“Bạn cũ thôi.” Mẹ đáp nhanh, rồi vào phòng, đóng cửa.
Đêm đó, đến lượt Nam mất ngủ.
Có gì đó đã xảy ra ở nhà anh hai. Một chuyện mà mẹ không dám nói. Nếu là chuyện bệnh tật, mẹ chưa bao giờ giấu anh. Vậy điều gì khiến mẹ hoảng hốt đến vậy?
Sáng hôm sau, Nam lấy cớ ra ngoài mua cháo rồi vòng về nhà anh hai. Cánh cổng khóa ngoài. Hàng xóm đang quét sân, thấy Nam liền nói:
“Anh Hai con chắc đi xa rồi. Tối bữa trước còn thấy người ta tới tìm.”
Nam khựng chân. “Tìm ai cô?”
“Tìm ảnh chứ tìm ai. Nghe nói ảnh vay tiền làm ăn, giờ người ta đòi. Con coi… từ tối đó tới giờ không ai thấy mặt.”
Nam thấy cổ họng khô khốc: “Còn mẹ con?”
“Ổng không dám ở đây thì có khi người ta tìm mẹ để đòi. Bữa có mấy người tới, làm mẹ con sợ xanh mặt, may mà chị dâu can.”
Nam lặng người. Từng mảnh ghép vụn trong đầu anh bỗng ráp lại thành bức tranh hoàn chỉnh. Những cú ngất xỉu? Giọng nói yếu ớt? Lời cầu cứu giữa đêm?
Mẹ đã không bệnh.
Mẹ giả bệnh để được đón đi, tránh bị chủ nợ tới gây chuyện.
Còn anh hai — người mà mẹ luôn bênh, luôn lo lắng — lại bỏ đi ngay ngày đầu tiên gặp rắc rối, để mẹ ở lại đối mặt tất cả.
Tim Nam đau nhói, vừa thương vừa giận. Thương mẹ vì bị dồn đến mức phải nói dối như thế. Giận anh hai vì tệ bạc, vì khiến mẹ khổ đến mức run rẩy phải trốn trong đêm.
Nam cảm thấy chân mình mềm nhũn. Nhưng anh hít sâu, bước trở lại xe. Anh phải về hỏi mẹ. Phải biết mẹ còn giấu những gì.
Khi Nam về tới nhà, mẹ đang gấp quần áo. Nghe tiếng cửa, mẹ giật nảy mình, chiếc phong bì trên tay rơi xuống giường. Mẹ vội cúi nhặt, nhưng Nam đã bước tới, cầm lấy.
“Mẹ định giấu con tới bao giờ?” Giọng anh khàn đặc.
Mẹ đứng lặng. Rồi đôi vai bà run lên.
“Nam… con nghe ai nói gì?”
“Anh hai mất tích rồi. Chủ nợ tới tìm. Mẹ nói dối con để trốn người ta đúng không?”
Mẹ ngồi xuống mép giường, hai tay run bần bật bấu lấy nhau.
“Con đừng trách anh hai… nó làm ăn dại dột… không cố ý đâu…” Giọng mẹ nghẹn lại. “Họ tới nhà dọa nạt… mẹ sợ… mẹ sợ họ làm liều…”
“Còn phong bì này là gì?”
“Tiền… mẹ giữ lại trả dần cho họ. Nhưng chưa đủ…”
Nam nhắm mắt. Nỗi xót xa dâng đầy ngực.
“Mẹ… sao mẹ không nói với con? Con là con mẹ mà.”
Mẹ bật khóc — lần đầu tiên từ ngày ba mất, Nam thấy mẹ khóc dữ dội đến thế.
“Con đang làm ăn khó khăn… mẹ không muốn con lo. Mẹ… mẹ chỉ sợ họ làm gì con.”
Nam ngồi xuống cạnh, nắm tay mẹ. Lòng anh như bị ai bóp chặt.
“Con khó khăn nhưng con không để mẹ đối mặt một mình. Mẹ có biết khi mẹ nói ‘không qua khỏi’, con sợ đến mức nào không?”
Mẹ ôm mặt. “Mẹ xin lỗi… mẹ không còn cách nào khác.”
Căn phòng chìm trong im lặng. Bên ngoài, trời bắt đầu nổi gió. Những chiếc lá trên mái hiên xào xạc như tiếng thở dài dài của chính căn nhà.
Nam nhìn phong bì trên tay — nó chứa quá nhiều lo lắng mà mẹ đã phải một mình oằn lưng gánh.
Anh siết tay mẹ:
“Thôi được rồi. Mẹ cứ ở đây. Còn chuyện của anh hai… để con lo.”
Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, đầy tội lỗi.
“Nam… con đừng tìm nó. Lỡ… lỡ nó gặp chuyện gì…”
Nam chỉ lắc đầu. Anh hiểu mẹ thương anh hai nhiều đến mức nào. Nhưng chuyện này không thể để mẹ tiếp tục đơn độc. Và cũng không thể để anh hai tiếp tục bỏ mặc tất cả.
Trong lòng Nam lúc ấy đã hình thành một quyết tâm: phải tìm ra sự thật, phải giải quyết nợ nần, phải bảo vệ gia đình này — dù có khó khăn đến đâu.
Từ ngày Nam biết chuyện, trong nhà im ắng khác thường. Mẹ trở nên trầm mặc, ít nói hẳn. Còn Nam thì lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ quanh mẹ. Anh thấy bà thường giật mình khi có tiếng động lớn, hay nhìn ra cửa như sợ có ai tới. Dù đã được đón về nơi an toàn, nỗi lo vẫn bám theo mẹ như cái bóng.
Hôm ấy, trời mưa lất phất. Nam bưng tô cháo lên phòng mẹ, nhưng vừa mở cửa, anh dừng lại. Mẹ đang ngồi trên giường, đặt chiếc phong bì lên đầu gối và đếm từng tờ tiền. Tay bà run đến mức nhiều lần đếm sai, lại phải bắt đầu từ đầu.
“Con vô rồi đó hả?” Mẹ giật mình. Bà vội nhét phong bì vào áo khoác.
“Con mua cháo. Mẹ ăn chút cho ấm bụng.” Nam đặt tô cháo lên bàn.
Mẹ gật đầu, cố nở nụ cười, nhưng ánh mắt tránh tránh. Nam ngồi xuống cạnh giường.
“Mẹ… số tiền trong phong bì là bao nhiêu?”
Mẹ im lặng. Lát sau, bà thở dài:
“Chưa tới hai chục triệu. Số đó trả không thấm vào đâu. Anh hai con… nó vay gấp mấy lần như vậy.”
“Cụ thể là bao nhiêu?”
Mẹ mím môi. “Gần trăm triệu.”
Nam chợt hiểu vì sao mẹ sợ đến thế. Với một số người, con số ấy không quá lớn — nhưng với hoàn cảnh gia đình anh hai hiện tại, đó là khoảng tiền họ phải dành dụm cả năm cũng chưa chắc đủ.
“Chủ nợ có làm gì mẹ không?”
Mẹ lắc đầu. “Không. Họ nói chuyện đàng hoàng… nhưng ánh mắt họ làm mẹ sợ. Họ bảo nếu không gặp anh hai, họ sẽ tìm người thân để hỏi. Mẹ biết họ đang nói ai rồi.”
Nam ngồi im, hai tay đan vào nhau. “Mẹ biết anh hai đi đâu không?”
Mẹ cắn môi đến bật cả máu. “Nó… nó gọi nói với chị dâu con rằng đi tỉnh khác làm tạm thời. Nhưng sau đó không gọi nữa.”
Nam hiểu. Điều đó nghĩa là anh hai đang trốn.
“Mẹ có biết người chủ nợ tên gì không?” Anh hỏi.
Mẹ suy nghĩ một lát rồi đáp: “Trong điện thoại… người ta xưng tên Hùng.”
Nam ghi nhớ.
Buổi tối, khi mẹ đã ngủ, Nam lấy điện thoại tìm lại lịch sử cuộc gọi của mẹ. Anh không thường làm chuyện này, nhưng giờ anh cần biết rõ mọi thứ để tìm hướng giải quyết. Trong danh sách, có một số điện thoại lặp đi lặp lại. Nam ghi số ấy vào giấy.
Anh bước ra sân sau, gọi thử.
Điện thoại vừa đổ chuông đã có người bắt máy.
“Ai vậy?” Giọng đàn ông, khàn và bực bội.
“Anh là anh Hùng phải không ạ? Tôi là em trai của người… đang nợ anh.”
Đầu dây bên kia im vài giây rồi bật tiếng cười lạnh. “À, lại một người nữa chịu đứng ra hả?”
Nam giữ bình tĩnh. “Tôi muốn nói chuyện rõ ràng. Anh hai tôi gặp khó khăn thật sự. Tôi muốn giải quyết cho mẹ tôi yên tâm.”
Giọng Hùng trở nên đều đều, không nổi nóng cũng không mềm mỏng.
“Tôi chỉ cần người ta trả lại tiền tôi. Tôi không làm gì ai cả. Nhưng nếu người anh của cậu cứ trốn, tôi phải tìm cách đòi chứ?”
“Anh có thể cho tôi gặp trực tiếp không?” Nam hỏi.
“Ngày mai. Quán nước gần chợ cũ. Mười giờ.”
Nam đồng ý. Anh cúp máy, đứng lặng trong mưa phùn đang rơi nhẹ. Anh biết việc này có thể rắc rối, nhưng không thể để mẹ sống trong nỗi lo lắng thêm ngày nào nữa.
Sáng hôm sau, Nam gửi mẹ sang nhà cô hàng xóm thân quen để bà đỡ phải lo lắng. Anh dắt xe ra đường, lòng nặng trĩu.
Quán nước cũ nằm dưới gốc bàng. Khi Nam tới, người đàn ông có thân hình vạm vỡ đang ngồi uống cà phê đá. Anh đoán đó là Hùng.
“Anh Hùng?” Nam chào.
Hùng ngẩng mặt. Ánh mắt sắc, hơi có phần khó chịu. “Ngồi đi.”
Nam kéo ghế.
“Anh hai cậu nợ tôi tổng cộng chín mươi lăm triệu. Hẹn trả ba lần nhưng mới trả được một ít. Rồi tự nhiên biến mất.”
“Anh cho tôi thêm thời gian. Tôi sẽ thu xếp trả.”
Hùng cười mỉm, nhưng không phải kiểu thân thiện. “Tôi cho cậu thêm thời gian, nhưng người nhà cậu phải hợp tác. Mấy bữa trước tôi tới thì chỉ có mẹ cậu với chị dâu. Cả hai đều hoảng, nói không biết gì. Tôi không làm gì họ cả, nhưng tôi cần tìm người có trách nhiệm.”
“Tôi đứng ra chịu.” Nam nói chắc.
Hùng nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn của anh.
“Cậu đủ khả năng không?”
“Không ngay lập tức. Nhưng tôi sẽ trả, theo từng đợt.”
Hùng nhìn Nam một lúc lâu rồi thở dài.
“Tôi không muốn phiền ai. Chuyện này giữa tôi và anh cậu. Nhưng nếu cậu nói vậy… tôi cho cậu một tháng. Mỗi tuần trả một phần. Còn người anh của cậu, tôi vẫn phải tìm, để nói cho ra lẽ.”
Nam gật đầu. Ít ra, Hùng không phải kiểu người làm bừa. Anh đứng dậy, cúi đầu cảm ơn.
“Cậu nói chuyện đàng hoàng, tôi sẽ đàng hoàng lại. Nhớ lời mình nói.” Hùng dặn.
Nam rời quán với bao mối lo trong đầu. Một tháng — thời gian không dài. Công việc hiện tại của anh đủ sống nhưng không dư dả để gom gần trăm triệu. Anh phải tìm cách.
Khi Nam về, mẹ đang ngồi nhặt rau ngoài hiên. Thấy anh, mẹ nhìn vào mắt anh như muốn đọc hết suy nghĩ.
“Con đi đâu từ sáng?”
Nam không muốn nói dối mẹ nữa. Anh ngồi xuống bên cạnh.
“Con gặp người chủ nợ rồi.”
Mẹ buông rổ rau, bàn tay run lên.
“Nó có làm gì con không?”
“Không, họ nói chuyện rất đàng hoàng. Mẹ đừng lo.” Nam trấn an.
“Nhưng… họ có nói gì về anh hai con không?”
Nam im lặng vài giây. “Họ đang tìm ảnh. Con cũng phải tìm. Mẹ… mẹ có biết ảnh có ai quen ở tỉnh nào không?”
Mẹ lắc đầu. “Nó giấu mẹ mọi thứ. Tới lúc gặp chuyện, mẹ mới biết nó làm ăn lỗ.”
Nam nắm tay mẹ. “Mẹ cứ ở đây. Mọi chuyện để con lo.”
Mẹ nhìn con trai út — ánh mắt bà chan chứa cảm xúc khó diễn tả. “Nam… mẹ xin lỗi vì nói dối con. Mẹ sợ quá. Mẹ sợ lỡ có chuyện gì…”
“Con hiểu.” Nam mỉm cười. “Nhưng từ nay, có gì mẹ cứ nói với con.”
Mẹ òa khóc như trút hết nỗi lòng đã cố nén bấy lâu.
Những ngày sau đó, Nam vừa đi làm vừa tìm cách kiếm thêm thu nhập. Anh nhận việc phụ hồ vào cuối tuần, làm thêm giao hàng buổi tối. Mệt đến rã rời nhưng Nam vẫn cố, chỉ mong gom đủ tiền trả từng phần như đã hẹn.
Mẹ nhìn Nam đi sớm về khuya, lòng đau như cắt. Nhiều lần bà định nói anh đừng cố quá, nhưng rồi lại thôi.
Rạng sáng một hôm, Nam vừa chạy xe về đến cổng thì thấy mẹ đứng chờ ngoài hiên.
“Sao mẹ chưa ngủ?”
Mẹ đưa cho Nam một túi vải cũ, giọng nghẹn nghẹn.
“Con cầm đi. Đây là tiền mẹ dành dụm mấy năm nay… mẹ tính để làm đám giỗ ba con sau này, nhưng giờ con cần hơn.”
Nam mở ra — hơn mười triệu.
“Trời ơi… sao mẹ không giữ? Con nói rồi, chuyện này con lo được.”
“Con lo nhưng con vất vả quá. Mẹ thấy hết.” Mẹ đặt tay lên tay anh, giọng trìu mến mà run rẩy. “Mẹ không sợ nghèo, chỉ sợ con vì mẹ mà cực.”
Nam ôm lấy mẹ, lòng tràn đầy xót xa. Anh chợt hiểu, dù anh cố mạnh mẽ tới đâu, mẹ vẫn nhìn thấy những vết mệt hằn trong mắt anh mỗi tối.
Và trong giây phút đó, Nam lại thấy thấp thoáng một điều gì đó kỳ lạ trong ánh mắt mẹ — không chỉ lo lắng mà như còn… chờ đợi. Chờ một tin tức không ai trong nhà hay biết.
“Con hỏi thật… mẹ còn điều gì giấu con không?” Nam nhìn thẳng vào mắt bà.
Mẹ cúi mặt, khẽ siết chiếc áo khoác màu nâu đã sờn. Chiếc áo mà mẹ luôn mang theo, dù trong nhà hay ngoài sân.
“Mẹ…”
Bà định nói, nhưng rồi dừng lại.
“Có chuyện gì nữa, mẹ cứ nói. Con giúp được mà.” Nam nhẹ giọng.
Mẹ im lặng hồi lâu. Đến khi Nam tưởng bà sẽ né tránh, mẹ mới mở miệng, giọng nhỏ như hơi thở:
“Anh hai con… không chỉ nợ tiền… Nó còn lỡ ký giấy vay… có người đứng sau nữa…”
“Người đứng sau?” Nam nhíu mày.
Mẹ gật đầu, mắt hoe đỏ.
“Không phải anh Hùng. Mà là… người khác. Người đó mới là người anh hai thật sự sợ.”
Trong khoảnh khắc, gió thổi qua mái hiên phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người. Một linh cảm chẳng lành lại len vào lòng Nam.
“Nói con nghe… người đó là ai?”
Mẹ mím môi, hai tay nắm chặt mép áo đến trắng bệch. Rồi bà chậm rãi nói:
“Là người mà ba con từng dặn… nếu gặp phải thì phải tránh xa.”
Lời nói ấy rơi xuống như một thoáng sấm giữa trời đêm.
Nam đứng lặng người — một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Vậy là… chuyện này còn lớn hơn rất nhiều so với những gì anh nghĩ.
Câu nói của mẹ khiến Nam như đứng giữa khoảng tối không nhìn thấy điểm cuối. Từ nhỏ anh đã nghe ba nhắc thoáng qua về “người đó” — một người mà ba từng hợp tác trong thời trẻ, sau này xảy ra mâu thuẫn lớn đến mức ba dặn con cái tuyệt đối không dây dưa. Nhưng ba chưa bao giờ nói rõ tên.
“Mẹ nói rõ cho con nghe đi… người đó là ai?”
Mẹ hít một hơi dài.
“Họ tên Khải. Trước đây… ba con từng đầu tư chung với ông ấy. Khi chuyện làm ăn không thuận, xảy ra hiểu lầm. Từ đó, hai người không nhìn mặt nhau. Ba con nói ông Khải là người khó lường, làm việc rất cứng rắn.”
Nam cố giữ bình tĩnh. “Anh hai dính tới ông ấy bằng cách nào?”
“Mẹ cũng không biết. Nó nói vay tiền chỉ là tạm thời xoay xở, không ảnh hưởng gì. Rồi nó giấu nhẹm đi tất cả. Đến khi người của ông ấy tới nhà… mẹ mới biết mọi chuyện đã lỡ quá xa.”
Nam im lặng hồi lâu.
“Mẹ… người của ông ấy có làm gì mẹ chưa?”
Mẹ vội xua tay.
“Không. Họ chỉ hỏi anh hai ở đâu. Nhưng mẹ sợ ánh mắt họ. Không đe dọa, nhưng nhìn là biết họ không bỏ qua đâu. Mẹ mới phải nói dối con… để trốn tạm.”
Nam siết chặt tay đến mức đốt knuckles chuyển trắng.
Mẹ run rẩy nhìn anh:
“Con đừng tới đó. Người ta… người ta không làm bậy, nhưng họ có cách của họ. Con… con cứ lo phần của anh Hùng trước. Phần còn lại, mẹ xin…”
Nam đặt tay lên vai mẹ, nhẹ nhưng chắc:
“Mẹ yên tâm. Con không làm liều. Con chỉ tìm cách nói chuyện cho rõ.”
Mẹ nhìn Nam thật lâu, rồi khẽ gật. Trong mắt bà vừa có sợ, vừa có niềm tin, vừa có thứ gì đó như… hy vọng cuối cùng đặt vào người con út.
Ba ngày sau, Nam vừa làm xong ca phụ hồ thì nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
“Alo?”
Giọng đàn ông trầm và đều:
“Cậu là Nam, em trai của Hùng chứ gì?”
Nam khựng lại. “Vâng. Ai vậy ạ?”
“Tôi là Khải. Cậu anh hiện đang tránh mặt. Tôi muốn gặp cậu.”
Nam hít sâu. “Chuyện nợ nần, tôi sẽ thu xếp…”
“Tôi không cần tiền của cậu.” Giọng người kia bình thản đến kỳ lạ. “Tôi muốn giải quyết chuyện với anh cậu. Nhưng nếu cậu đã đứng ra nói chuyện, tôi cũng muốn rõ ràng.”
“Anh muốn gặp lúc nào?”
“Ngay bây giờ. Quán nước đầu đường Lê Minh, tôi ngồi bàn trong cùng.”
Nam lau mồ hôi, tim nhói một nhịp. Anh nhìn trời sắp đổ mưa. Nhưng một điều thôi thúc khiến anh quyết định phải đối diện — càng để lâu, mẹ càng bất an.
Quán nước nằm bên cạnh một tiệm sửa xe cũ kỹ. Lúc Nam bước vào, người đàn ông khoảng ngoài năm mươi đang ngồi uống trà đá. Mái tóc muối tiêu, áo sơ mi trắng đơn giản. Không có vẻ gì giống người “đáng sợ” như mẹ từng hình dung.
“Con ngồi đi.”
Ông Khải nhìn Nam bằng ánh mắt bình thản nhưng rất sắc.
Nam ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi để giữ mình bình tĩnh.
“Tôi gọi cậu tới để nói chuyện trước khi tôi tìm anh trai cậu. Cậu có biết nó đang ở đâu không?”
Nam lắc đầu. “Anh ấy mất liên lạc từ ngày xảy ra chuyện.”
“Vậy cậu chịu đứng ra làm gì?”
“Vì mẹ tôi đang sợ. Vì anh tôi sai, nhưng tôi không muốn mẹ bị ảnh hưởng.”
Ông Khải gật đầu, ánh mắt thoáng có chút tôn trọng.
“Tôi không phải dạng làm bậy. Cậu đừng nghe lời đồn. Tôi chỉ muốn đòi lại những gì đã cho vay, và muốn người vay tự nói một câu rõ ràng.”
Nam nhẹ thở ra.
“Anh ấy đang trốn. Tôi sẽ tìm. Chỉ xin anh… đừng làm mẹ tôi sợ nữa.”
Ông Khải chống tay lên bàn. “Cậu biết anh trai cậu ký cái gì không?”
“Không ạ.”
“He ký giấy sử dụng tài sản thế chấp. Mà giấy đó… ghi tên mẹ cậu.”
Nam chết lặng.
“Cái… gì ạ?”
“Anh cậu nói mẹ đồng ý. Tôi cũng tin. Nhưng khi tôi tới gặp, nhìn cách mẹ cậu hoảng hốt, tôi bắt đầu hiểu rằng bà không biết gì.”
Trái tim Nam như bị bóp nghẹt.
“Tôi không làm khó người già.” Ông Khải nói chậm rãi. “Nhưng tôi cần cậu hiểu, nếu giấy tờ đã ghi tên bà, thì tôi không thể bỏ qua. Tuy nhiên… nếu cậu đứng ra, tôi đồng ý đàm phán lại. Tôi không muốn gia đình cậu khổ.”
Nam nhìn ông Khải thật kỹ. Không có chút tàn nhẫn nào trong mắt ông — chỉ có sự rạch ròi, lạnh lùng theo kiểu người từng trải nhiều năm thương trường.
Nam cúi đầu:
“Cảm ơn anh đã nói thật. Con sẽ tìm anh hai. Và con chịu trách nhiệm.”
Ông Khải đặt ly trà xuống.
“Tốt. Tôi cho cậu hai tuần. Nếu vẫn không tìm ra, hãy quay lại đây. Tôi có cách khác giúp cậu.”
Nam ngạc nhiên: “Giúp… con?”
Ông Khải mỉm cười nhạt.
“Tôi làm việc có nguyên tắc. Ba cậu ngày xưa từng giúp tôi một chuyện lớn. Dù sau đó chúng tôi có hiểu lầm, ân nghĩa vẫn là ân nghĩa. Tôi không muốn nợ ông ấy thêm điều gì.”
Nam sững người.
“Ba con… giúp anh? Nhưng ba nói…”
“Ông ấy dặn con tránh tôi vì sợ con dây vào chuyện lớn. Nhưng tính ông ấy… trọng nghĩa như vậy.” Ông Khải thở dài. “Nếu ông ấy còn sống, tôi đã tìm ông ấy để nói một câu cảm ơn.”
Nam nghẹn ngào, không nói nên lời.
Cuộc đối thoại kết thúc trong sự nhẹ nhõm đến khó tin. Khi Nam đứng dậy, ông Khải chỉ nói một câu:
“Cậu giống ba cậu nhiều lắm.”
Tối hôm đó, trời mưa lớn. Mẹ thấy Nam về muộn, áo mưa ướt sũng, liền chạy ra đón.
“Trời ơi, con đi đâu mưa gió vậy?”
Nam đưa mẹ vào nhà, đặt áo mưa sang một bên.
“Mẹ… con gặp ông Khải rồi.”
Mẹ xanh mặt:
“Họ có bắt con làm gì không?”
Nam cười nhẹ. “Không. Anh ấy chỉ muốn nói chuyện thôi. Không làm gì mẹ cả. Anh ấy biết hết rồi.”
Mẹ chợt lặng người. Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay bà.
“Nam… mẹ xin lỗi… mẹ làm con lo nhiều quá…”
Nam nắm tay mẹ, giọng ấm áp:
“Không sao. Con không trách mẹ. Con chỉ muốn mẹ tin con. Dù có chuyện gì, con cũng đứng cùng mẹ.”
Mẹ áp tay lên má Nam. “Con út à… mẹ biết con là đứa hiền nhất nhà. Nhưng mẹ không muốn con chịu thiệt.”
Nam cười: “Con không thiệt đâu. Vì con đang bảo vệ gia đình mình.”
Mắt mẹ đỏ hoe nhưng ánh nhìn đã bớt nặng nề — như vừa thoát khỏi gánh nặng bấy lâu.
Hai tuần sau, Nam tìm được anh hai. Anh ta đang làm phụ hồ ở một công trình tận huyện xa, dáng người gầy guộc, tóc dài và khuôn mặt hốc hác như người vừa chạy trốn khỏi cả thế giới.
“Nam…” Anh hai đứng chết lặng khi thấy em trai.
Nam không mắng. Chỉ đặt tay lên vai anh:
“Về nhà đi. Mẹ đợi anh.”
Anh hai bật khóc — tiếng khóc nghẹn ngào của người đàn ông đến đường cùng.
“Tao… tao sai rồi…”
Nam dìu anh lên xe.
“Biết sai là được. Phần còn lại để em tính.”
Khi Nam đưa anh hai về nhà, mẹ đứng ở cửa, lặng người nhìn con trai lớn. Bà không trách mắng, không giận dữ. Bà chỉ ôm anh vào lòng như sợ anh lại biến mất.
Ngày hôm sau, Nam dẫn anh hai đến gặp anh Hùng và ông Khải. Cả hai đều giữ đúng lời: không hăm dọa, không ép buộc. Họ chỉ yêu cầu trả nợ đúng thỏa thuận.
Anh hai quỳ xuống xin lỗi, chấp nhận trả dần. Nam đứng cạnh, không để anh một mình nữa.
Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, mẹ thở được một hơi thật dài.
Cuối tháng, trời vào mùa nắng nhẹ. Mẹ dọn lại bàn thờ ba, lau từng khung hình, từng chiếc chén cúng. Khi Nam bước vào, mẹ nói:
“Ba con nhìn thấy chắc sẽ yên tâm.”
Nam hỏi: “Vì sao mẹ nói vậy?”
Mẹ nhìn anh trìu mến.
“Vì trong nhà này… đã có con đứng vững rồi.”
Nam mỉm cười. Anh không nói, nhưng trong lòng thầm hứa sẽ không bao giờ để mẹ phải run rẩy một mình thêm lần nào nữa.
Bên ngoài hiên, nắng trải vàng lên sân. Mùi cơm mẹ nấu lan khắp nhà. Tiếng cười của anh hai và cháu nhỏ vang lên từ dưới bếp.
Sau bao biến cố, gia đình ấy — tưởng như sắp tan vỡ — giờ lại sum vầy như chưa từng xa cách.
Nam nhìn mẹ đang tỉ mỉ xếp lại những nén nhang, đôi tay gầy nhưng vững chãi.
Anh nhận ra: sức mạnh của gia đình không nằm ở chỗ không gặp khó khăn, mà là khi từng người vẫn chọn đứng cạnh nhau, dù con đường có gập ghềnh thế nào.
Và trong căn nhà nhỏ này, tình thương — dù bị che giấu sau những lo âu, sợ hãi — cuối cùng vẫn tìm được đường trở lại.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
Choáng váng vì nhà người yêu tụ tập gần 50 người ngay ngày đầu ra mắt. Tôi chợt hoảng hốt nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Chương 1: Bước chân vào rừng họ hàng
Tôi mới ngoài ba mươi, công việc cũng tạm ổn, chuyện tình cảm thì chậm hơn bạn bè một nhịp. Những buổi tối cuối tuần, thay vì tụ tập cà phê, xem phim, tôi lại thích lang thang qua những con phố nhỏ, ghé quán sách cũ, nhấm nháp ly cà phê đen nhạt. Cuộc sống của tôi gọn nhẹ, không nhiều phiền muộn, nhưng cũng chẳng có gì gọi là bùng nổ.
Rồi Quân xuất hiện. Anh hiền lành, điềm đạm, nói chuyện lúc nào cũng từ tốn, khiến tôi thấy an tâm một cách kỳ lạ. Anh không ồn ào, cũng chẳng thích khoe khoang; chỉ cần những câu hỏi nhỏ, những ánh nhìn trìu mến, là tôi đã cảm nhận được sự chân thành. Lâu lâu, Quân nắm tay tôi đi dạo, chỉ để nói vài câu vu vơ, nhưng với tôi, đó là cả một thế giới yên bình.
Một hôm, Quân bảo: “Cuối tuần anh dẫn em về nhà chơi, để bố mẹ anh biết mặt.” Tôi còn vui vui, nghĩ chắc cũng chỉ là bữa cơm gia đình vài người, chả có gì phải lo. Vậy mà, ngay khi bước qua cổng, mọi tưởng tượng của tôi về một buổi ra mắt bình thường sụp đổ hoàn toàn.
Sân nhà chật kín người, tiếng trẻ con chạy nhảy ầm ĩ, các dì các bác ngồi thành từng nhóm, nói chuyện xôn xao. Tôi đếm sơ sơ cũng phải bốn mươi, năm mươi người. Mỗi người nhìn tôi một kiểu, hỏi han dồn dập qua giọng điệu nửa tò mò, nửa soi xét. Tôi cười gượng đến cứng miệng, tim đập nhanh như trống trận.
Quân thủ thỉ bên tai: “Hôm nay đúng dịp họp mặt bên nội, tiện thể anh dẫn em về luôn.” Câu nói của anh nhẹ nhàng như sương mai, nhưng với tôi, là một cú sốc tinh thần. Tôi muốn quay ra xe, muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng chợt nhận ra mình chẳng có cách nào thoát.
Cả nhà xúm lại nhìn tôi, như thể tôi là ứng viên duy nhất cho một vị trí quan trọng chưa hề biết đến. Nghe nói Quân là con trưởng, lại là cháu trưởng trong họ, ánh mắt mọi người mang đầy kỳ vọng: “Con bé này mà cưới vào là gánh hết việc họ đấy.” Tôi lạnh sống lưng. Một bác còn cười bảo: “Con dâu trưởng phải đảm đang lắm nhé, lễ lạt tết nhất trông cả vào nó đó.”
Mâm cỗ to, bàn thờ nghi ngút khói, tiếng cười nói, tiếng trẻ con chạy nhảy… tất cả khiến tôi choáng váng. Tôi chỉ là một người phụ nữ làm văn phòng, quen với cuộc sống gọn nhẹ, sao có thể đảm đương cả một gia đình đông như vậy?
Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng. Tôi cố tỏ ra hòa nhã, cười nói, gắp thức ăn cho người lớn, nhắc nhở trẻ con đừng nghịch ngợm. Nhưng trong lòng tôi, cảm giác nặng nề vẫn không hề giảm. Khi ra về, Quân hỏi tôi thấy nhà anh thế nào, tôi chỉ khẽ đáp: “Đông thật.” Anh cười: “Đó mới là một nửa họ thôi, mấy người ở xa hôm nay chưa kịp về.”
Trên đường về, tôi ngồi im lặng. Tôi quý Quân, thật sự quý. Nhưng ánh mắt các bác các cô, những câu nói tưởng vô hại nhưng đầy áp lực, khiến tôi chột dạ. Tôi tự hỏi: mình có sẵn sàng để bước vào một gia đình đông đúc như thế? Một nàng dâu trưởng, với hàng loạt trách nhiệm không tên, phải gánh vác cả lễ lạt, quan hệ, công việc gia đình… Liệu tôi có đủ sức không?
Chương 2: Trăn trở và thử thách
Sau buổi ra mắt, tâm trí tôi liên tục quay cuồng với hình ảnh sân nhà chật kín người, những ánh mắt dò xét và nụ cười mang tính thử thách. Tôi bắt đầu tránh nói chuyện quá nhiều về Quân với bạn bè, vì sợ họ hỏi: “Anh ấy có gia đình đông không? Bố mẹ có khó tính không?” Tôi không muốn nhắc đến điều gì khiến chính mình thêm áp lực.
Quân thì vẫn nhẹ nhàng, không hề cảm nhận áp lực tôi đang mang. Anh nắm tay tôi, nói: “Em đừng lo, gia đình anh thân thiện lắm. Chỉ là đông người thôi, không phải chuyện gì ghê gớm đâu.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không yên.
Một tuần sau, Quân rủ tôi đi dạo ở công viên. Chúng tôi ngồi trên ghế đá, nhìn những đứa trẻ chạy nhảy, tôi nói: “Anh biết không, hôm về nhà anh, em cảm giác như mình bị đưa vào một vai trò mà mình chưa sẵn sàng.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt trầm lắng: “Em lo lắng là điều bình thường. Nhưng anh muốn em hiểu, không phải em phải gồng mình chịu tất cả. Anh sẽ cùng em, từng bước một.”
Tôi mỉm cười, nhưng vẫn cảm thấy trống trải. Tôi trăn trở về tương lai, về việc làm dâu trưởng, về những kỳ vọng vô hình từ gia đình anh. Tôi tự hỏi, liệu mình có thể vừa là người yêu, vừa là con dâu trưởng, vừa là người giữ gìn hòa khí trong một gia đình đông đúc, nơi mà mỗi nụ cười, mỗi hành động đều bị soi xét?
Rồi một hôm, Quân dẫn tôi về nhà, nhưng lần này là trong một dịp lễ nhỏ. Nhà vẫn đông, nhưng tôi đã chuẩn bị tâm lý. Tôi quan sát, ghi nhớ cách mọi người nói chuyện, cách trẻ con nô đùa, cách các cô các bác sắp xếp mâm cỗ. Tôi bắt đầu học cách quan sát, học cách lắng nghe, học cách mỉm cười đúng lúc.
Tôi phát hiện ra, đằng sau vẻ đông đúc, ồn ào, là một gia đình thật sự gắn kết. Người lớn quan tâm nhau, chia sẻ nhau việc nhà, các cô các bác vui vẻ nhường nhau từng lời nói, từng món ăn. Dù áp lực, tôi bắt đầu nhìn thấy một thế giới có thể hòa nhập được.
Nhưng rồi, thử thách đến một cách bất ngờ. Một ngày, mẹ Quân gọi điện thoại, bảo tôi sang giúp chuẩn bị cỗ cho một đám giỗ. Tôi ngồi trước bếp, nhìn mâm cỗ dày đặc, tay run lên vì không quen làm việc nhiều. Tôi nghĩ, đây là một phần của cuộc sống mà tôi chưa bao giờ trải qua. Tôi tự hỏi: liệu tôi có thể thích nghi, hay chỉ là gồng mình để chịu đựng?
Trong lúc đang xếp đồ, Quân đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi: “Anh biết em mệt, nhưng anh muốn em thử một chút. Không phải để gánh vác tất cả, mà để biết chúng ta có thể cùng nhau đi đến đâu.”
Tôi nhìn anh, mắt nhòe đi. Đúng, tôi quý anh. Nhưng yêu thôi có đủ không? Yêu một người, đồng nghĩa với việc yêu cả gia đình người đó, chấp nhận những kỳ vọng, áp lực, và cả những trách nhiệm mà mình chưa hề nghĩ đến.
Chương 3: Quyết định của trái tim
Dần dần, tôi nhận ra, tình yêu không chỉ là những giây phút yên bình bên nhau, mà còn là khả năng bước vào thế giới của đối phương, với tất cả những gì nó có. Tôi bắt đầu chấp nhận những ngày cuối tuần bận rộn, những cuộc họp mặt đông người, những mâm cỗ kéo dài, những câu hỏi dò xét từ họ hàng.
Tôi học cách cười đúng lúc, học cách hỏi han nhẹ nhàng, học cách chia sẻ việc nhà mà không than vãn. Tôi phát hiện ra, đôi khi những ánh mắt soi xét ấy không phải là áp lực, mà là tình cảm, là kỳ vọng một cách chân thành, là niềm hy vọng tìm được người phù hợp cho con trai, cho cháu, cho dòng họ.
Quân vẫn luôn bên tôi, nhẫn nại, không bao giờ thúc ép. Anh giúp tôi hiểu rằng, không ai gánh tất cả một mình, mà quan trọng là biết chia sẻ, biết cùng nhau bước qua thử thách.
Một ngày, trong bữa cơm gia đình, khi tôi đứng giữa mâm cỗ, cười nói với các cô các bác, tôi bất giác nhận ra rằng mình không còn cảm giác sợ hãi như ngày đầu. Thay vào đó là cảm giác bình yên, một niềm vui nhỏ nhoi khi thấy các cô chú gật đầu, nhìn tôi với ánh mắt thân thiện.
Tôi biết, mình đã chọn con đường này. Con đường không chỉ là tình yêu với Quân, mà còn là bước chân vào một gia đình đông đúc, với bao trách nhiệm và kỳ vọng. Tôi chọn không chạy trốn nữa, chọn chấp nhận thử thách và học cách sống cùng nó.
Quân nắm tay tôi, nói: “Em thấy không, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Tôi mỉm cười, lần này là nụ cười thật sự. Tôi biết, tương lai không hẳn là con đường trải đầy hoa hồng, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Bởi vì tôi có Quân, và tôi có chính bản thân mình. Và hơn hết, tôi đã sẵn sàng, để bước vào một gia đình đông đúc, để trở thành người phụ nữ mà tôi chọn, chứ không phải người bị ép buộc.
Bữa cơm kết thúc, mọi người ra về, sân nhà dần vắng bóng, chỉ còn lại tôi và Quân ngồi bên nhau. Tôi tự nhủ: cuộc sống là những thử thách, nhưng nếu ta đủ kiên nhẫn, đủ yêu thương, thì mọi rào cản đều có thể vượt qua. Tôi nắm chặt tay Quân, biết rằng, dù phía trước còn nhiều khó khăn, tôi sẽ không đơn độc.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng: đôi khi, tình yêu không chỉ là chuyện giữa hai người, mà còn là khả năng yêu cả thế giới của người ấy, với tất cả sự chân thành và kiên nhẫn.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.