
Mười năm hôn nhân, tôi tự tin mình là người phụ nữ biết vun vén. Nhưng cuộc đời đúng là không ai học được chữ ngờ, nhất là khi sóng gió lại ập đến từ một người mà tôi tin tưởng giao phó cả căn nhà của mình.
Vợ chồng tôi có hai con. Từ khi bé thứ hai ra đời, công việc của tôi ở công ty lại thăng tiến, bận rộn tối mặt tối mày. Việc nhà, cơm nước trở thành gánh nặng quá tải. Sau nhiều lần đắn đo, thông qua lời giới thiệu của người quen, tôi thuê được chị Thắm.
Thắm 35 tuổi, quê ở miền Tây, chưa chồng. Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị là sự chân chất, hiền lành. Chị ăn mặc giản dị, quanh năm chỉ có vài bộ đồ bộ hoa nhí, tóc búi cao, mặt mộc không chút phấn son. Từ ngày có Thắm, nhà cửa tôi sạch bong kin kít, cơm ngon canh ngọt. Tôi ưng ý lắm, coi chị như người nhà, chẳng tiếc tiền thưởng thêm mỗi khi chị làm tốt.
Sóng gió bắt đầu từ những ngày cuối năm, khi công việc của tôi ngập đầu. Có những hôm tôi phải tiếp khách đến tận khuya. Đêm hôm đó là một ngày như thế. Đồng hồ điểm 11 giờ 45 đêm khi taxi dừng ở đầu ngõ. Vì muốn đi bộ một chút cho thoáng khí, tôi xuống xe sớm hơn một đoạn. Con hẻm vắng lặng, ánh đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường loang lổ. Đang lững thững bước đi, tôi giật mình thấy cổng nhà mình hé mở.
Một bóng người lách ra. Tôi định cất tiếng gọi vì tưởng trộm, nhưng rồi khựng lại. Dưới ánh đèn đường, tôi nhận ra đó là Thắm. Nhưng không phải là chị giúp việc quê mùa hằng ngày.
Thắm mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ rực, bó sát lấy những đường cong mà bình thường chị ta khéo léo giấu trong bộ đồ rộng thùng thình. Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, đôi môi tô son đỏ chót, chân đi giày cao gót nhọn hoắt. Mùi nước hoa nồng nàn sộc vào mũi khi chị ta lướt qua chỗ tôi đang đứng nấp sau gốc cây. Tôi dụi mắt mấy lần, không dám tin vào những gì mình thấy. Người đàn bà bốc lửa kia và chị giúp việc hiền lành ở nhà tôi là một sao?
Nhưng cú sốc thật sự đến ngay sau đó. Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen lừ đừ trờ tới, đỗ xịch trước mặt Thắm. Cửa kính hạ xuống, một bàn tay đàn ông thò ra, vuốt nhẹ lên cánh tay trần của Thắm rồi mở cửa đón chị ta lên xe. Khoảnh khắc ánh đèn trong xe bật sáng, tôi như chết lặng, chân tay bủn rủn, mặt mày tái mét không còn giọt máu. Người đàn ông đó… chính là anh Tuấn – anh trai ruột của chồng tôi.
Anh Tuấn nổi tiếng là người đàn ông mẫu mực, thành đạt và yêu chiều vợ con. Chị Hạnh – vợ anh, cũng là chị dâu tôi, là một người phụ nữ sắc sảo, giỏi giang. Cách đây hai tháng, chị Hạnh đi công tác dài ngày, có nhờ tôi bảo Thắm sang dọn dẹp nhà cửa giúp anh Tuấn vào cuối tuần. Tôi vô tư đồng ý, còn động viên Thắm chịu khó sang giúp bác ấy. Có ai ngờ, chính sự vô tư của tôi đã “nối giáo cho giặc”, tạo cơ hội cho “lửa gần rơm”.
Tôi đứng chôn chân giữa đêm lạnh, nhìn chiếc xe lao vút đi, mang theo hai kẻ phản bội. Cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng. Hóa ra, sau vẻ ngoài đạo mạo của anh chồng và sự quê mùa của chị giúp việc là một mối quan hệ “mèo mả gà đồng” đáng khinh bỉ.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi sống trong sự giằng xé. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thắm ngày càng khác lạ. Chị ta hay cười một mình, da dẻ hồng hào, và thỉnh thoảng tôi thấy chị lén lút nghe điện thoại trong nhà vệ sinh với giọng điệu lả lơi. Anh Tuấn thì viện cớ sang thăm cháu thường xuyên hơn, ánh mắt hai người họ nhìn nhau, dù cố che giấu, vẫn toát lên sự thèm khát trần tục.
Tôi quyết định không thể im lặng. Nhưng đánh ghen ầm ĩ thì chỉ xấu mặt gia đình. Tôi hẹn chị Hạnh ra quán cà phê. Khi nghe tôi kể, chị Hạnh không khóc, cũng không gào thét. Chị lặng người đi một lúc, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên sự kiên quyết đáng sợ: “Chị biết dạo này lão ấy lạ lắm, nhưng không ngờ lại là người ngay trong nhà mình. Cảm ơn em đã nói cho chị. Chị sẽ cho chúng nó một bài học nhớ đời, để cả đời này không dám ngẩng mặt lên nhìn ai.”
Kế hoạch được vạch ra. Tuần sau là sinh nhật anh Tuấn. Chị Hạnh giả vờ có chuyến công tác đột xuất phải đi nước ngoài, không thể ở nhà tổ chức sinh nhật cho chồng. Chị còn “tâm lý” chuyển khoản cho anh một số tiền lớn để anh tự vui vẻ với bạn bè.
Đúng như dự đoán, “vợ vắng nhà, gà vọc niêu tôm”. Tối hôm đó, anh Tuấn gọi điện cho Thắm. Tôi cũng vờ như đưa cả nhà về ngoại ăn giỗ, cho Thắm nghỉ xả hơi một buổi tối. Thắm mừng như bắt được vàng, vội vàng trang điểm lộng lẫy, xịt nước hoa thơm phức rồi bắt taxi đến nhà tình nhân.
8 giờ tối. Căn biệt thự của anh Tuấn đèn đuốc sáng trưng nhưng cửa đóng kín mít. Tôi và chị Hạnh ngồi trong xe ô tô đỗ ở góc khuất, tim tôi đập thình thịch. Nhưng chị Hạnh không đi một mình. Chị đã mời cả bố mẹ chồng tôi (tức bố mẹ ruột anh Tuấn) và bố mẹ đẻ của chị đến, nói dối là muốn tạo bất ngờ cho sinh nhật con rể.
Khi tất cả đã đông đủ trước cửa, chị Hạnh mới lấy chìa khóa riêng, nhẹ nhàng mở cổng. Cả đoàn người rón rén bước vào phòng khách. Cảnh tượng đập vào mắt mọi người là chai rượu vang dở dang trên bàn và những bộ quần áo vương vãi từ sảnh vào đến phòng ngủ. Tiếng cười đùa lả lơi vọng ra từ phòng ngủ tầng 1.
Chị Hạnh hít một hơi sâu, đẩy mạnh cửa phòng ngủ, đồng thời bật công tắc đèn chùm sáng chói: “Chúc mừng sinh nhật chồng yêu!” – Chị Hạnh hô to, giọng lạnh như băng.
Trên giường, anh Tuấn và Thắm đang quấn lấy nhau, không mảnh vải che thân. Ánh đèn đột ngột khiến cả hai rú lên, vơ vội chăn che người, mặt cắt không còn giọt máu. Thắm run lẩy bẩy, mặt tái mét như xác chết, co rúm lại vào góc giường. Còn anh Tuấn thì lắp bắp, không nói nên lời khi nhìn thấy bố mẹ hai bên đang đứng chết lặng ngay cửa phòng.
Mẹ chồng tôi ngất xỉu ngay tại chỗ, bố chồng thì tím mặt, lao vào tát thẳng tay vào mặt đứa con trai hư hỏng. Bố mẹ chị Hạnh chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy sự khinh bỉ rồi quay lưng bỏ đi. Không có màn đánh ghen xé áo, cắt tóc. Chỉ có sự nhục nhã ê chề phơi bày trước mặt những người thân kính trọng nhất. Đó mới là đòn trừng phạt đau đớn nhất.
Sau đêm đó, Thắm biến mất khỏi nhà tôi không một lời từ biệt, tiền lương cũng không dám quay lại lấy. Nghe đâu chị ta xấu hổ quá phải bỏ về quê biệt tích. Còn anh Tuấn, anh phải quỳ gối xin lỗi chị Hạnh suốt cả tháng trời, nhưng lá đơn ly hôn vẫn được chị đặt sẵn trên bàn. Dù sau này có tha thứ hay không, thì cái đêm “tái mặt” ấy chắc chắn sẽ là cơn ác mộng ám ảnh anh ta đến già.
Tôi nhìn lại căn nhà yên bình trở lại, thở phào nhẹ nhõm. Đôi khi, sự tàn nhẫn đúng lúc chính là cách tốt nhất để bảo vệ hạnh phúc gia đình.