
Tôi và Lan kết hôn chưa đầy một năm. Cuộc sống tân hôn của chúng tôi ngọt ngào và êm đềm như một giấc mơ. Tháng trước, Lan báo tin vui có thai. Cầm que thử thai hai vạch trên tay, tôi hạnh phúc đến mức muốn hét lên cho cả thế giới biết. Lan vốn sức khỏe yếu, lại hay nghén nặng, nhìn vợ xanh xao, tôi xót xa vô cùng. Vì công việc kinh doanh bận rộn, không thể túc trực bên vợ 24/24, tôi quyết định thuê người giúp việc để đỡ đần cô ấy chuyện cơm nước, dọn dẹp.
Thông qua một người bạn thân giới thiệu, tôi biết đến chị Hương – một người giúp việc lâu năm, có kinh nghiệm chăm sóc bà bầu và trẻ sơ sinh. Bạn tôi tấm tắc khen chị Hương sạch sẽ, kín tiếng lại nấu ăn ngon. Nghĩ bụng “trăm nghe không bằng một thấy”, lại là chỗ người quen, tôi yên tâm thuê chị ngay.
Ngày chị Hương xách hành lý đến nhận việc, Lan vẫn đang ở bên nhà ngoại dưỡng thai chưa về. Tôi chỉ nhắn tin báo cho vợ biết là đã có người làm. Hôm sau, tôi đón Lan về. Vừa bước vào cửa, nụ cười trên môi Lan tắt ngấm khi chạm mặt chị Hương đang lau dọn phòng khách. Mặt Lan tái mét, đôi tay đang bám vào cánh tay tôi bỗng run lên bần bật. Tôi lo lắng hỏi: “Em sao thế? Mệt à?”. Lan ấp úng, ánh mắt lảng tránh, chỉ lí nhí chào chị Hương rồi vội vàng xin phép lên phòng nghỉ. Lúc đó, tôi chỉ đơn giản nghĩ do vợ mệt vì thai nghén nên không để tâm lắm.
Nhưng những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên kỳ quặc. Lan – một người vốn hòa đồng, vui vẻ – lại luôn tìm cách né tránh chị Hương. Cô ấy thường xuyên giam mình trong phòng, ăn uống cũng ít đi. Mỗi khi tôi hỏi, Lan đều viện cớ đau đầu. Còn chị Hương thì vẫn lầm lũi làm việc, nhưng thi thoảng tôi bắt gặp ánh mắt chị ta nhìn vợ tôi đầy ẩn ý, nửa như thương hại, nửa như chế giễu.
Đến đêm thứ ba, tôi đang ngủ say thì giật mình tỉnh giấc vì cơn khát nước. Sờ sang bên cạnh thấy trống trơn, chăn gối lạnh ngắt. Nghĩ vợ lại khó ngủ xuống bếp tìm đồ ăn, tôi rón rén đi xuống tầng trệt, tiện thể xem cô ấy thế nào. Căn nhà im ắng, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa phòng chị giúp việc. Tôi định bước qua thì bỗng nghe thấy tiếng thút thít quen thuộc. Là tiếng của Lan.
Tò mò và lo lắng, tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa đang khép hờ. Cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi đứng chôn chân tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại. Vợ tôi – người vợ mà tôi nâng niu như trứng mỏng – đang quỳ gối dưới sàn nhà lạnh lẽo, hai tay nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của chị Hương. Cô ấy khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào đầy van xin: “Em xin chị… Em xin chị giữ bí mật này giúp em. Giờ em với chồng đang rất hạnh phúc, anh ấy yêu thương em lắm. Chúng em còn chuẩn bị đón con đầu lòng. Chuyện cũ qua rồi, em hối hận lắm rồi… Chị cầm lấy số tiền này đi, coi như em xin chị im lặng.”
Tôi thấy chị Hương cầm xấp tiền dày cộp, thở dài rồi gật đầu: “Thôi được rồi, cô đứng lên đi. Bầu bí mà quỳ thế này động thai đấy. Tôi sẽ không nói gì đâu.” Tôi lảo đảo lùi lại, cố gắng không phát ra tiếng động rồi chạy biến về phòng ngủ. Tim tôi đập loạn nhịp, đầu óc quay cuồng với hàng vạn câu hỏi. Lan có bí mật gì? Tại sao phải quỳ gối? Tại sao phải đưa tiền bịt miệng?
Sáng hôm sau, Lan tỏ ra bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng đôi mắt sưng húp đã tố cáo tất cả. Đợi vợ đi khám thai định kỳ (tôi lấy cớ bận họp đột xuất không đưa đi được), tôi gọi giật chị Hương vào phòng làm việc. Tôi ném lên bàn một xấp tiền lớn, giọng lạnh lùng: “Tôi biết tối qua vợ tôi đưa chị 30 triệu. Ở đây tôi có 60 triệu. Chị cầm lấy và nói cho tôi biết sự thật, hoặc là cuốn gói ra khỏi nhà tôi ngay lập tức và đừng hòng xin được việc ở đâu tại cái đất này nữa.”
Chị Hương nhìn số tiền, ánh mắt sáng lên, sự “trung thành” tối qua với vợ tôi nhanh chóng bay biến. Chị ta cầm tiền, chép miệng rồi kể lại tất cả. Hóa ra, trước khi quen tôi, Lan từng làm thư ký cho một giám đốc công ty xây dựng – đó chính là ông chủ cũ của chị Hương. “Cậu không biết đâu,” chị Hương chép miệng, “Vợ cậu nhìn hiền lành thế thôi chứ ngày xưa ghê gớm lắm. Ông chủ cũ của tôi đã có vợ con đề huề, nhưng cô Lan vẫn bất chấp lao vào. Cô ấy cặp kè với sếp để được thăng chức, được nâng đỡ trong công việc. Tôi làm giúp việc ở đó, bao nhiêu lần thấy cô ấy lén lút về nhà ông chủ khi bà chủ đi vắng, hai người họ ôm ấp, làm những chuyện… ngay tại phòng khách.”
Chị Hương kể tiếp, giọng điệu oang oang như xát muối vào tim tôi: “Sau đó bà chủ đánh ghen ầm ĩ ở công ty, cô Lan bị đuổi việc, ê chề quá nên mới chuyển sang chỗ làm mới rồi gặp cậu. Chắc cô ấy sợ tôi nói ra chuyện làm ‘tiểu tam’ phá hoại gia đình người khác thì cậu sẽ khinh thường, nên mới đưa tiền bịt miệng.”
Nghe xong, tôi ngã ngồi xuống ghế, tai ù đi. Hình tượng người vợ ngoan hiền, trong sáng, chịu thương chịu khó mà tôi tôn thờ bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói. Hóa ra, sự thăng tiến nhanh chóng trong quá khứ mà cô ấy từng khoe là do năng lực, thực chất là sự đánh đổi bằng thân xác và danh dự. Hóa ra, người phụ nữ đang mang trong mình giọt máu của tôi lại từng là kẻ thứ ba trơ trẽn phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.
Tôi đuổi việc chị Hương ngay lập tức. Tôi không muốn nhìn thấy người đàn bà tham lam và nắm giữ bí mật nhơ nhuốc đó trong nhà mình nữa. Nhưng khi chị ta đi rồi, còn lại mình tôi trong căn nhà trống trải, tôi mới thực sự hoang mang tột độ. Buổi chiều, Lan đi khám thai về, hí hửng khoe ảnh siêu âm con. Nhìn nụ cười của cô ấy, lòng tôi quặn thắt. Tôi muốn lao đến ôm vợ, nhưng trong đầu lại hiện lên những lời kể trần trụi của chị Hương. Tôi thấy ghê tởm, thấy bị lừa dối.
60 triệu để mua một sự thật, nhưng cái giá phải trả cho sự thật này quá đắt. Nó cướp đi niềm tin và tình yêu trọn vẹn tôi dành cho vợ. Giờ đây, nhìn vào mắt Lan, tôi không còn thấy sự ngây thơ nữa, mà chỉ thấy một quá khứ đầy toan tính và dục vọng. Tôi phải làm sao đây? Bỏ qua quá khứ để con tôi có một gia đình trọn vẹn, hay sống trong sự dằn vặt nghi kỵ cả đời? Liệu “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, cô ấy có thực sự đã thay đổi hay chỉ đang diễn một vai mới hoàn hảo hơn?