
Cầm tờ kết quả siêu âm trên tay, tôi run rẩy, nước mắt hạnh phúc nhòe đi dòng chữ: “Ba thai nhi phát triển bình thường”. Sau bốn năm ròng rã “tìm con” đầy nước mắt và đau đớn về thể xác với những lần chọc hút trứng, cuối cùng trời cũng thương tôi. Tôi chỉ muốn lao ngay về nhà, ôm chầm lấy Huy để báo tin mừng. Rằng chúng ta đã làm được, rằng anh sắp làm bố của hẳn ba đứa trẻ. Số tiền chi phí bỏ ra hoàn toàn là tiền tiết kiệm trước khi lấy chồng của tôi, chồng không phải bỏ ra một đồng nào vì ngay từ đầu anh bảo: “Nếu em muốn dùng phương pháp tốn kém này thì em tự lo chi phí, còn không thì để tự nhiên”.
Cánh cửa nhà mở ra, Huy đang ngồi trên sô pha, không khí trong nhà lạnh lẽo đến rợn người. Tôi chưa kịp cất lời thì Huy đã đẩy về phía tôi một tập hồ sơ: “Ký đi. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn rồi.” Tôi chết lặng. Tờ kết quả siêu âm trên tay tôi rơi xuống đất, may mắn là nó lọt vào gầm bàn. “Anh… anh nói cái gì vậy Huy? Chúng ta đang…”
Huy đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi không còn chút tình nghĩa vợ chồng, chỉ còn sự toan tính lạnh lùng. “Chúng ta kết thúc rồi Linh. Tôi không thể tiếp tục sống với cô nữa. Tôi cần một người vợ có thể giúp đỡ tôi trong sự nghiệp, chứ không phải một người gia cảnh bình thường, lại còn mang cái thân bệnh tật khó đẻ như cô”.
Từng lời của Huy như những nhát dao cứa vào tim tôi. Không để tôi kịp phản bác, Huy bồi thêm nhát dao cuối cùng: “Nói thẳng cho cô biết, tôi đã có người khác. Bố cô ấy là chủ tịch tập đoàn lớn. Ông ấy hứa chỉ cần tôi cho cô ấy một đứa con, chiếc ghế giám đốc chi nhánh sẽ là của tôi. Cô ấy trẻ đẹp, giàu có và khỏe mạnh hơn cô gấp trăm lần.”
Hóa ra là vậy. Vì tiền, vì danh vọng, anh ta sẵn sàng rũ bỏ người vợ tào khang đã cùng anh ta đi qua những ngày tháng gian khó nhất. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy xa lạ đến đáng sợ. Nỗi đau quá lớn khiến tôi không khóc nổi. Tôi bật cười. Một nụ cười chua chát và bi thương đến tận cùng. Tôi cúi xuống, nhặt cây bút lên và ký loẹt quẹt vào tờ đơn.
“Được, tôi toại nguyện cho anh. Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của mình vào ngày hôm nay.”. Tôi gom vài bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm với hai bàn tay trắng. Huy không hề biết rằng, thứ quý giá nhất tôi mang đi không phải tiền bạc, mà là ba sinh linh bé bỏng đang tượng hình trong bụng – giọt máu mà anh ta đã nhẫn tâm vứt bỏ khi chưa kịp biết đến sự tồn tại của chúng.
Năm năm. Một khoảng thời gian đủ dài để thay đổi một đời người. Rời khỏi nhà chồng, tôi quay về nương nhờ bố mẹ đẻ. Biết tôi mang thai ba, lại bị chồng tệ bạc đuổi đi, bố mẹ tôi khóc hết nước mắt vì thương con. Ông bà gom góp toàn bộ tiền dưỡng già, bán đi mảnh vườn nhỏ để cho tôi làm vốn.
Tôi cắn răng chịu đựng những cơn ốm nghén kinh hoàng, vừa dưỡng thai vừa tập tành kinh doanh online. Ba đứa trẻ ra đời khỏe mạnh là động lực lớn nhất để tôi chiến đấu. Tôi làm ngày làm đêm, từ một cửa hàng nhỏ, tôi mở rộng thành chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch có tiếng trong thành phố. Giờ đây, tôi là một bà chủ thành đạt, tự tin và xinh đẹp hơn xưa rất nhiều. Ba đứa con của tôi: Tôm, Tép, Gấu trộm vía khôn lớn, khỏe mạnh và giống bố như tạc.
Vào một buổi chiều muộn, khi tôi đang chuẩn bị rời văn phòng thì một người đàn ông xuất hiện trước cửa. Dáng vẻ tiều tụy, áo quần xộc xệch, khuôn mặt hốc hác in hằn dấu vết của sự thất bại. Tôi suýt nữa không nhận ra đó là Huy – vị “giám đốc” phong độ năm nào. Nhìn thấy tôi, mắt Huy sáng lên một tia hy vọng yếu ớt. Anh ta lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
“Linh ơi, anh sai rồi. Anh thực sự hối hận rồi. Xin em hãy tha thứ cho anh, hãy cho anh cơ hội quay lại làm bố của các con.”. Tôi lạnh lùng nhìn Huy, nhếch mép cười: “Bố? Anh lấy tư cách gì? Chẳng phải anh chê tôi nghèo, chê tôi không đẻ được sao?”. Huy cúi gầm mặt, giọng run rẩy kể lể trong nước mắt. Hóa ra quả báo đến sớm hơn tôi tưởng. Anh ta cưới cô tiểu thư giàu có kia về, hí hửng chờ đợi chức giám đốc. Nhưng một năm, rồi hai năm trôi qua, cô vợ mới vẫn không có thai. Cả gia đình bên đó gây áp lực, bắt đi khám. Kết quả lù lù ra đó: anh ta tinh trùng quá yếu, gần như vô sinh.
Cô vợ tiểu thư kia đời nào chịu thiệt. Cô ta nhanh chóng cặp kè với người khác và có thai. Khi cái thai được xác định không phải của Huy, anh ta bị gia đình đó đá ra đường không thương tiếc, mất cả chì lẫn chài, lại còn mang tiếng nhục nhã. Giờ đây, khi trắng tay, anh ta mới nhớ đến người vợ cũ và nghe phong thanh tôi đã sinh con. Anh ta mò đến đây, hy vọng “nối lại tình xưa” để có chỗ dựa dẫm.
Tôi nhìn Huy, không còn chút hận thù, chỉ còn sự thương hại. Tôi rút từ trong ngăn kéo ra tấm ảnh chụp ba đứa con sinh ba kháu khỉnh của mình, ném xuống trước mặt anh ta: “Nhìn cho kỹ đi. Đây là ba đứa con mà năm xưa anh đã vứt bỏ cùng với tôi đấy. Ngày anh đuổi tôi đi, tôi đã mang thai chúng được 2 tuần nhờ lần thụ tinh ống nghiệm cuối cùng đó. Anh nói tôi không đẻ được? Anh nhầm to rồi. Người không có khả năng làm bố là anh, chứ không phải tôi.”
Huy nhìn tấm ảnh, tay run rẩy chạm vào khuôn mặt ba đứa trẻ giống hệt mình, rồi bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Tôi đứng dậy, chỉ tay ra cửa: “Mời anh về cho. Các con tôi không cần một người bố tệ bạc và hèn hạ như anh. Bố của chúng đã chết trong lòng tôi cách đây 5 năm rồi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.”
Tôi quay lưng lại, bước đi kiêu hãnh. Ngoài kia trời đã tạnh mưa, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi vào văn phòng. Tôi biết, cuộc đời mình từ nay chỉ còn những ngày nắng đẹp.