
Tuấn – chồng tôi – dạo này lạ lắm. Anh luôn là người chỉn chu, yêu chiều vợ, nhưng ba tháng trở lại đây, anh bỗng nhiên bận rộn một cách bất thường: “Vợ ơi, tối nay anh lại phải tăng ca. Dự án mới sếp ép tiến độ ghê quá, chắc anh về muộn, em ăn cơm trước đi nhé“. Đó là câu thần chú tôi nghe mòn cả tai mỗi ngày. Ban đầu, tôi thương chồng vất vả, còn nấu yến, hầm gà tẩm bổ cho anh. Nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ hiếm khi sai. Tôi bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ nhặt. Áo sơ mi của anh luôn thoang thoảng một mùi nước hoa lạ – ngọt và nồng hơn loại tôi dùng. Và đặc biệt nhất, là chiếc nhẫn cưới.
Sáng nào đi làm anh cũng đeo nhẫn rất nghiêm chỉnh. Nhưng tối về, có đôi lần tôi thấy ngón áp út của anh trống trơn. Khi tôi hỏi, anh giật mình sờ tay lên rồi cười xòa: “À, nãy đi vệ sinh anh tháo ra rửa tay cho sạch rồi quên đeo lại, chắc nó nằm trong túi quần“. Một lần thì tin, nhưng đến lần thứ ba, thứ tư thì tôi biết chắc chắn có vấn đề.
Một buổi sáng thứ Sáu, Tuấn dắt xe ra khỏi cửa. Tôi hôn má chồng, chúc anh làm việc tốt. Ngay khi bóng anh khuất sau ngã rẽ, tôi lập tức gọi taxi bám theo. Tuấn không đến công ty ngay. Anh tấp xe vào một quán cà phê vắng vẻ cách văn phòng khoảng 2 cây số. Anh ngồi trong xe, nhìn qua gương chiếu hậu, tháo chiếc nhẫn cưới trên tay xuống, nhét sâu vào túi quần âu. Sau đó, anh vuốt lại tóc, xịt chút nước hoa miệng rồi bước vào quán với vẻ mặt tươi tỉnh, rạng ngời như trai tân đi hẹn hò.
Ngồi đợi anh là một cô gái trẻ măng, ăn mặc sành điệu, váy ngắn khoe chân dài miên man. Tôi ngồi ở bàn khuất sau chậu cây cảnh, đeo tai nghe nhưng không bật nhạc để nghe ngóng. Tiếng cô gái nũng nịu: “Anh Tuấn, sao anh cứ giấu em mãi thế? Cuối tuần này dẫn em về nhà anh chơi đi. Yêu nhau 2 tháng rồi mà chẳng biết nhà cửa thế nào.”
Máu nóng dồn lên não tôi. “Anh độc thân?” Hóa ra anh tháo nhẫn để đóng vai trai tân, lừa gạt con gái nhà người ta. Tôi siết chặt nắm tay, muốn lao ra hất cốc nước vào mặt gã chồng bội bạc. Nhưng không, làm thế thì thường quá. Tôi cần một cú đánh để anh ta không bao giờ ngóc đầu lên được, và để cô gái kia cũng sáng mắt ra. Tôi lặng lẽ chụp vài bức ảnh, quay một đoạn video ngắn rồi rời đi.
Tôi dành cả buổi chiều hôm đó để chuẩn bị một “món quà” đặc biệt. Tôi biết công ty Tuấn có quy định rất nghiêm về văn hóa đạo đức, và đặc biệt, cô bồ nhí kia – theo tôi tìm hiểu nhanh qua Facebook – lại chính là thư ký riêng của Giám đốc chi nhánh.
Sáng thứ Hai, giờ vàng của cuộc họp giao ban toàn công ty. Tuấn đang đứng thuyết trình về dự án mới, phong thái tự tin ngời ngời. Cô bồ nhí ngồi bên cạnh ghi chép, ánh mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Bỗng nhiên, cửa phòng họp mở ra. Một anh shipper của dịch vụ chuyển phát nhanh, tay ôm một lẵng hoa hồng đỏ rực khổng lồ, đi kèm một hộp quà to tướng được gói giấy bóng kính sang trọng bước vào.
“Xin lỗi làm phiền cuộc họp. Có đơn hàng hỏa tốc cần giao tận tay anh Phạm Minh Tuấn và cô Nguyễn Thu Thảo ạ!”. Cả phòng họp ồ lên. Tuấn sững sờ, còn cô bồ Thảo thì đỏ mặt thẹn thùng, tưởng Tuấn chơi lớn lãng mạn ngay giữa cuộc họp. Tuấn lắp bắp: “Tôi… tôi đâu có đặt…”
Anh shipper nhanh nhảu: “Đơn này do ‘Hậu phương vững chắc’ gửi tặng ạ. Yêu cầu mở ngay tại chỗ để kiểm tra tình trạng hàng hóa.” Dưới sự tò mò của sếp tổng và hàng chục đồng nghiệp, Thảo hí hửng giật dây ruy băng. Cô ta nghĩ bên trong là túi xách hàng hiệu hay trang sức.
Nhưng không. Khi nắp hộp bật mở, thứ đầu tiên đập vào mắt mọi người là một tấm ảnh cưới phóng to cỡ 30x40cm của tôi và Tuấn, chụp cách đây 3 năm, cười tươi rói. Bên cạnh đó là tờ giấy siêu âm thai nhi 12 tuần (tin vui mà tôi định tối nay mới báo cho anh biết). Và “món chính” nằm ngay giữa hộp: Một chiếc nhẫn cưới. Bên dưới là tấm thiệp viết tay nắn nót của tôi, nhưng tôi đã nhờ anh shipper đọc to nội dung “lời chúc”:
“Gửi chồng yêu Tuấn và em Thảo đồng nghiệp,
Dạo này chồng hay tăng ca vất vả, về nhà lại thường xuyên quên đeo nhẫn cưới, cứ phải nhét túi quần cho chật chội. Vợ sợ anh đánh rơi mất kỷ vật thiêng liêng nên gửi đến công ty để anh đeo cho sếp và mọi người cùng ngắm. Tiện thể, gửi em Thảo, cảm ơn em đã ‘chăm sóc’ chồng chị những lúc anh ấy than thở ‘cô đơn’. Chị gửi tặng em tấm ảnh này để em biết mặt ‘chị nhà’, kẻo lại mang tiếng yêu nhầm người có vợ mà không biết. Chúc hai người làm việc vui vẻ!”
Không khí trong phòng họp đông cứng lại. Im lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Mặt Tuấn chuyển từ đỏ sang tím tái, rồi trắng bệch không còn giọt máu. Anh ta đứng chết trân, tay run lẩy bẩy đánh rơi cả bút trình chiếu. Cô bồ Thảo nhìn tấm ảnh cưới, rồi nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn sang Tuấn. Sự thẹn thùng ban đầu chuyển thành cơn giận dữ tột độ. Cô ta hét lên: “Anh… Anh bảo anh độc thân? Anh bảo con mụ vợ ở nhà là bà cô già khó tính anh sắp ly dị?”
“Bốp!” Một cái tát trời giáng từ Thảo in hằn 5 ngón tay lên má Tuấn ngay giữa cuộc họp. Thảo bật khóc nức nở vì bị lừa tình, chạy vụt ra ngoài. Giám đốc chi nhánh – người nổi tiếng ghét nhất thói trăng hoa lừa lọc – gõ mạnh tay xuống bàn, giọng lạnh băng: “Cậu Tuấn, thu dọn đồ đạc. Công ty tôi không dung túng cho những kẻ lừa thầy phản bạn, lừa vợ dối con, vi phạm đạo đức lối sống như cậu. Cậu bị sa thải!”
Tuấn sụp đổ hoàn toàn. Mọi ánh mắt đồng nghiệp nhìn anh ta như nhìn một thứ rác rưởi. Chỉ trong vòng 5 phút, anh ta mất tất cả: danh dự, công việc, người tình. Tối hôm đó, Tuấn về nhà. Căn nhà trống trơn. Quần áo của tôi đã dọn đi hết. Trên bàn chỉ còn lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn và chiếc nhẫn cưới thứ hai – chiếc của tôi.
Tuấn gọi điện cho tôi điên cuồng, van xin, khóc lóc đổ lỗi cho “phút yếu lòng”. Tôi chỉ bắt máy một lần duy nhất, giọng bình thản đến lạ lùng: “Anh thích đóng vai độc thân đến thế cơ mà? Giờ thì toại nguyện rồi nhé. Chúc mừng anh, từ nay anh độc thân thật sự rồi đấy. Tạm biệt.”
Tôi cúp máy, đặt tay lên bụng, mỉm cười với sinh linh bé bỏng đang lớn lên từng ngày. Đau một lần rồi thôi, tôi sẽ làm mẹ đơn thân, nhưng là một người mẹ kiêu hãnh và hạnh phúc, chứ không phải một người vợ mòn mỏi đợi chờ trong sự lừa dối.