
Ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy của khách sạn 5 sao hắt xuống bộ váy cưới nhập khẩu đắt tiền, khiến tôi trông như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Xung quanh, hàng trăm quan khách đang nâng ly chúc tụng, tiếng nhạc violon du dương dìu dặt. Ai cũng thì thầm vào tai bố mẹ tôi: “Con cái nhà này tốt số thật, lấy được chồng vừa giàu, vừa đẹp trai lại tài giỏi”.
Tôi mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc. Đúng là tôi may mắn. Tôi gặp Việt trong một buổi tiệc của nhóm bạn chung. Anh lịch thiệp, phong độ và toát lên vẻ hào hoa của một thiếu gia con nhà gia thế. Tình yêu đến với chúng tôi nhanh như một cơn lốc. Chỉ sau vài tháng hẹn hò, anh đã quỳ gối cầu hôn tôi bằng một chiếc nhẫn kim cương sáng chói.
Tôi từng băn khoăn về thời gian tìm hiểu quá ngắn, nhưng Việt luôn nói: “Trong tình yêu, quan trọng là đúng người, thời gian chỉ là con số. Anh không muốn bỏ lỡ em”. Sự chân thành và chiều chuộng của anh, cộng thêm sự vun vén nhiệt tình của bố mẹ hai bên đã khiến tôi gật đầu. Gia đình Việt giàu có, sở hữu chuỗi công ty lớn, họ hứa hẹn sau đám cưới sẽ để tôi vào làm quản lý, cuộc đời tôi từ nay sẽ bước sang trang mới trải đầy hoa hồng.
Buổi lễ diễn ra trang trọng và xa hoa đúng như những gì Việt đã hứa. Tôi khoác tay bố bước lên lễ đài, nhìn Việt đang đứng đợi phía cuối con đường trải đầy hoa tươi. Ánh mắt anh nhìn tôi say đắm, nụ cười rạng rỡ khiến tim tôi tan chảy. MC cất giọng trầm ấm: “Và bây giờ, xin mời chú rể trao nhẫn cưới cho cô dâu, vật đính ước trăm năm…”
Việt run run cầm bàn tay tôi, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh từ từ được đưa vào ngón áp út. Khoảnh khắc lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt cũng là lúc tôi cảm nhận được hạnh phúc trọn vẹn nhất. Nhưng, chiếc nhẫn chưa kịp đeo hết ngón tay thì…
“RẦM!”
Cánh cửa lớn của sảnh tiệc bị đẩy mạnh một cách thô bạo. Một luồng gió lạnh lùa vào, kéo theo tiếng gào thét xé toạc không gian lãng mạn: “DỪNG LẠI! ANH KHÔNG ĐƯỢC CƯỚI CÔ TA!”
Cả hội trường im phăng phắc. Tiếng nhạc tắt ngấm. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Tôi chết sững. Một cô gái trẻ, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, và điều kinh hoàng nhất là chiếc bụng bầu lùm lùm sau lớp áo mỏng đang bước đi loạng choạng tiến về phía sân khấu. Khuôn mặt cô ấy đầm đìa nước mắt, đôi mắt hằn lên sự tuyệt vọng và căm hờn tột độ.
Việt đứng bên cạnh tôi bỗng giật bắn mình. Bàn tay anh đang cầm tay tôi lạnh toát và run rẩy dữ dội. Chiếc nhẫn trên tay tôi rơi xuống sàn nhà, lăn lóc một cách thảm hại. Cô gái kia lao đến chân sân khấu, chỉ thẳng tay vào mặt Việt, gào lên trong nấc nghẹn: “Việt! Anh là đồ khốn nạn! Anh còn dám đứng đây thề non hẹn biển sao? Còn đứa con trong bụng em thì anh tính thế nào? Anh bảo anh về xin phép gia đình rồi đón mẹ con em, sao giờ anh lại làm chú rể của người khác? Rốt cuộc anh coi chúng tôi là cái gì?”
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đứng chôn chân tại chỗ. Tôi nhìn Việt, mong chờ một lời giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng không, khuôn mặt điển trai ấy giờ đây tái mét, cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm.
Thay vì trấn an tôi hay đối mặt với sự thật, Việt quay sang quát lớn với đội bảo vệ, giọng lạc đi vì sợ hãi:
“Bảo vệ đâu? Lôi cô ta ra ngoài! Cô ta bị điên! Mau lôi ra ngoài cho tôi!”
Hành động hèn nhát ấy của Việt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, đánh thức tôi khỏi cơn mộng mị. Cô gái kia vùng vẫy, bám chặt vào khăn trải bàn, gào khóc thảm thiết: “Anh giết con tôi rồi! Anh là đồ lừa đảo!”. Cảnh tượng hỗn loạn, tiếng khóc, tiếng chửi bới biến đám cưới tiền tỷ thành một tấn bi kịch nực cười. Tôi đứng đó, bất động, cảm giác như mình là một con rối vô hồn giữa sân khấu.
Sau đó, hôn lễ buộc phải tạm dừng. Gia đình hai bên và “nhân vật chính” bất đắc dĩ kéo nhau vào phòng chờ. Dưới sức ép của bố mẹ, Việt mới cúi đầu thú nhận sự thật trần trụi. Cách đây 5 tháng, trong chuyến công tác dài ngày ở miền Trung, anh ta đã quen và qua lại với cô gái này. Cô ấy là sinh viên mới ra trường, ngây thơ tin vào những lời đường mật của vị “giám đốc trẻ”. Khi cô ấy báo tin có thai, Việt hứa hẹn đủ điều để hoãn binh.
Nhưng rồi khi trở về thành phố, gặp tôi – một cô gái môn đăng hộ đối hơn, xinh đẹp và sành điệu hơn, Việt đã thay lòng đổi dạ. Anh ta định bụng sẽ bí mật cưới tôi, sau đó dùng tiền để bịt miệng cô gái kia và giải quyết cái thai. Anh ta không ngờ, cô gái ấy vì quá yêu và tin, đã lặn lội tìm đến tận nơi đúng ngày trọng đại này để đòi lại công bằng.
Nghe xong câu chuyện, bố mẹ Việt vội vàng quay sang nắm lấy tay tôi, giọng khẩn khoản: “Con ơi, thằng Việt nó dại dột nhất thời. Đàn ông ai chẳng có lúc sai lầm. Giờ ván đã đóng thuyền, tiệc cũng đã tổ chức, con hãy vì thể diện hai bên gia đình mà bỏ qua cho nó. Bố mẹ hứa sẽ giải quyết êm thấm vụ cô gái kia, không để nó làm phiền con…” Việt cũng quỳ xuống chân tôi, van xin: “Em, anh chỉ yêu mình em thôi. Cô ta chỉ là sự cố. Em tha thứ cho anh đi.”
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Vẫn là bộ vest lịch lãm ấy, vẫn khuôn mặt điển trai ấy, nhưng sao giờ đây tôi chỉ thấy sự ghê tởm và khinh bỉ. Anh ta không chỉ phản bội tình yêu, mà còn là một kẻ vô trách nhiệm, tàn nhẫn với máu mủ của mình. Nếu hôm nay cô gái kia không đến, có lẽ tôi đã trở thành một kẻ ngốc hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Và ai dám chắc, sau này tôi không trở thành nạn nhân tiếp theo khi anh ta lại có những chuyến “công tác” khác?
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay mẹ chồng, lùi lại một bước. Tôi tháo chiếc vương miện trên đầu xuống, đặt lên bàn trang điểm: “Thưa hai bác, thưa anh Việt. Thể diện quan trọng, nhưng nhân cách và hạnh phúc cả đời của con quan trọng hơn. Con có thể chấp nhận một người chồng nghèo, nhưng không bao giờ chấp nhận một người chồng hèn hạ và bạc tình.”
Tôi quay sang nhìn Việt lần cuối, ánh mắt lạnh băng: “Anh hãy đứng dậy và đi lo cho cô gái kia và đứa con của anh đi. Đó mới là việc một người đàn ông nên làm lúc này, chứ không phải quỳ ở đây xin xót thương.”. Dứt lời, tôi xách váy bước thẳng ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng những tiếng gọi, tiếng van xin và cả sự bẽ bàng của gia đình thông gia giàu có.
Bước ra khỏi khách sạn, gió đêm thổi lạnh buốt nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo lạ thường. Tôi bắt một chiếc taxi về nhà. Đám cưới tiền tỷ đã tan thành mây khói, nhưng tôi biết mình vừa thoát khỏi một cuộc hôn nhân địa ngục. Tôi thầm cảm ơn cô gái ấy, cảm ơn cú sốc định mệnh này đã cứu vớt cuộc đời tôi ngay trước ngưỡng cửa sai lầm.
Ngày mai, trời sẽ lại sáng, và tôi sẽ lại là chính tôi – kiêu hãnh và tự do, không cần dựa dẫm vào bất kỳ gã hoàng tử dởm đời nào nữa.