
Căn nhà 3 tầng khang trang, mùi sơn mới còn thơm phức là thành quả 5 năm tôi “cày cuốc” không ngừng nghỉ. Với giá trị hoàn thiện lên đến 3 tỷ đồng, nó là niềm tự hào lớn nhất của tôi trước tuổi 30. Huy – chồng tôi – là người hiền lành nhưng nhu nhược, lương ba cọc ba đồng, nên toàn bộ chi phí xây dựng đều là tiền riêng tôi tích cóp và được bố mẹ đẻ hỗ trợ thêm.
Ngày tân gia, tôi làm 10 mâm cỗ mời họ hàng hai bên và bạn bè thân thiết. Từ sáng sớm, mẹ chồng và chị chồng (chị Lan) đã có mặt. Chị Lan lôi thôi, dắt theo hai đứa con nghịch như quỷ sứ, vừa vào nhà đã chạy nhảy rầm rầm, tay bôi đầy bánh kẹo lên bộ sofa da bò tôi mới tậu. Tôi chưa kịp nhắc nhở thì mẹ chồng đã xua tay: – “Ôi dào, trẻ con nó nghịch tí có sao. Nhà rộng thế này cơ mà, tha hồ mà chạy”.
Tôi nén giận, đi xuống bếp chuẩn bị cỗ. Nhưng vừa đến cửa phòng khách phụ – nơi tôi định làm phòng đọc sách, tôi khựng lại khi nghe tiếng thì thầm to nhỏ bên trong. Cửa khép hờ, tiếng mẹ chồng oang oang: – “Cái phòng này rộng, lại có ban công, mày với hai đứa nhỏ ở là đẹp nhất. Tí nữa ăn uống xong, mẹ sẽ tuyên bố trước họ hàng là vợ chồng nó đón mẹ con mày về ở cùng cho vui cửa vui nhà.”
Tiếng chị Lan hí hửng: – “Nhưng con Thảo nó có chịu không mẹ? Nhà này nó bỏ tiền nhiều mà”. – “Mày ngu lắm! Thuyền theo lái, gái theo chồng. Nó lấy thằng Huy thì tài sản là của chung. Mẹ bảo thằng Huy rồi, nó không dám ho he đâu. Mày cứ dọn đồ vào, lát nữa xe tải chở giường tủ của mày đến, mẹ bảo bọn nó khuân thẳng lên đây. Sự đã rồi thì nó làm gì được? Đuổi chị chồng ra đường thì cả cái họ này nhổ bọt vào mặt nó.”
Tôi đứng chết lặng. Máu nóng dồn lên não. Hóa ra, họ đến sớm không phải để phụ giúp, mà để “đánh dấu lãnh thổ”. Chị Lan vừa ly dị chồng, nợ nần chồng chất, bị chủ trọ đuổi, giờ họ muốn biến nhà tôi thành trạm cứu tế miễn phí, thậm chí còn định chiếm luôn cái phòng đẹp nhất. Và đau đớn hơn, chồng tôi – Huy – dường như cũng biết chuyện này mà im lặng đồng lõa.
Thay vì lao vào làm ầm ĩ, tôi hít một hơi thật sâu, quay người bước đi. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi tôi. Muốn chơi bài “sự đã rồi” à? Được, con dâu này sẽ cho mẹ thấy thế nào là “sự đã rồi” thật sự.
Bữa tiệc bắt đầu. Khách khứa đến đông đủ. Mẹ chồng tôi diện chiếc áo dài nhung đỏ chót, đi lại như con thoi, miệng cười toe toét tiếp khách như thể bà là chủ nhân ngôi nhà. – “Ôi bác cứ khen, nhà cửa là lộc của các con nhưng cũng là phúc phần tôi tu mấy đời đấy. Mời bác lên tầng 2 tham quan, phòng ốc rộng rãi lắm…”
Bà dẫn mấy bà bạn thân và họ hàng đi tham quan từng phòng. Đến phòng đọc sách, bà dõng dạc giới thiệu: – “Đây, phòng này tôi để cho mẹ con cái Lan. Cháu nó mới gặp chuyện không may, chị em gái phải đùm bọc nhau chứ. Tôi dạy con dâu tôi rồi, sống là phải có tình có nghĩa.” Mọi người trầm trồ khen bà nhân hậu, khen tôi biết điều. Chị Lan đứng bên cạnh, mặt vênh lên tận trời, ra chiều đắc thắng lắm. Lúc này, một chiếc xe ba gác chở đồ đỗ xịch trước cửa. Chị Lan vội vã chạy ra chỉ đạo mấy người bốc vác: – “Các anh mang hết đệm, tủ vải với mấy thùng quần áo này lên phòng tầng 2 nhé!”
Huy nhìn thấy, ái ngại nhìn tôi. Tôi vẫn bình thản gắp thức ăn mời khách, thậm chí còn mỉm cười: – “Cứ để các anh ấy bê vào đi anh.” Huy thở phào nhẹ nhõm, tưởng tôi đã chấp nhận. Mẹ chồng thấy thế thì càng được đà lấn tới. Đợi khi mọi người đã ngà ngà say, bà đứng lên cầm micro, gõ nhẹ vào ly rượu để gây chú ý.
– “Thưa toàn thể gia đình. Hôm nay mừng nhà mới các con, tôi rất phấn khởi. Nhân dịp đông đủ, tôi cũng xin thông báo một việc. Chị Lan đây gặp khó khăn, nên từ hôm nay sẽ dọn về đây ở cùng vợ chồng em Huy. Căn nhà 3 tỷ này rộng rãi, thêm bát thêm đũa cho tình cảm. Thảo, con đứng lên phát biểu nhận lời gửi gắm của mẹ cho mọi người mừng.”
Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Bà mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm đầy thách thức, ý bảo: “Tao đã nói thế này trước mặt cả họ, mày dám từ chối không”? Tôi từ tốn đứng dậy, cầm lấy micro. Tôi không nhìn mẹ chồng, mà nhìn thẳng vào mấy người bốc vác đang khệ nệ bê cái tủ vải cũ rích của chị Lan định bước lên cầu thang.
– “Khoan đã các anh ơi!” – Giọng tôi vang lên, đanh thép và rõ ràng. – “Phiền các anh bê ngược đống đồ đó ra xe giúp tôi.” Không gian im bặt. Nụ cười trên môi mẹ chồng tắt ngấm. – Thảo, con nói cái gì thế? – Bà gằn giọng. Tôi mỉm cười, rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ màu đỏ – là Sổ đỏ (Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất).
– “Thưa mẹ, thưa các bác. Có lẽ mẹ và chị Lan có chút hiểu lầm. Căn nhà này, mảnh đất này, hoàn toàn đứng tên một mình con – Nguyễn Thị Thảo. Đây là tài sản bố mẹ đẻ cho con và tiền con tự kinh doanh trước hôn nhân. Anh Huy không đóng góp một nghìn nào vào đây cả.” Tôi quay sang nhìn Huy đang cúi gằm mặt: – “Anh Huy đã ký giấy cam kết tài sản riêng cho tôi trước khi xây nhà rồi. Đúng không anh?”
Huy lí nhí gật đầu trong sự bàng hoàng của cả họ nhà chồng. Tôi tiếp tục, giọng lạnh lùng hơn: – “Vì là nhà của con, nên ai được ở hay không là quyền của con. Con không hề đồng ý việc chị Lan dọn về đây. Chị ấy lười lao động, nợ nần do cờ bạc, con không có trách nhiệm phải nuôi báo cô.” Mẹ chồng tôi tím mặt, hét lên: – Mày… mày dám! Mày là con dâu cái nhà này, mày phải nghe tao! Nhà của chồng mày cũng là của tao!
Tôi bật cười, chỉ tay ra cửa: – “Mẹ nhầm rồi. Đây là nhà con. Con mời mẹ đến ăn tân gia là vì nghĩa vụ làm dâu. Còn nếu mẹ muốn sắp đặt, mời mẹ về nhà mẹ mà sắp đặt. Còn chị Lan, chị có tay có chân, tự đi làm mà thuê trọ. Đừng mang cái thói ‘ký sinh trùng’ vào nhà tôi. 3 tỷ này là mồ hôi nước mắt của tôi, không phải nơi chứa chấp những kẻ lười biếng.” Rồi tôi quay sang đám thợ bốc vác: – “Tôi nói lại lần cuối, ai mang rác vào nhà tôi, tôi báo công an tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Mời mang ra ngay!”
Mấy anh thợ sợ xanh mặt, vội vã quay đầu khuân đồ ra. Chị Lan khóc lóc ầm ĩ, ăn vạ giữa nhà. Mẹ chồng tôi tức đến mức ôm ngực thở dốc, định lao vào tát tôi nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của tôi và sự xì xào chỉ trỏ của họ hàng (“Bà Dung tham quá”, “Con dâu nó nói đúng đấy, nhà của nó mà”), bà khựng lại vì xấu hổ. Bà con lối xóm và họ hàng nhà tôi (những người tôi cố tình mời đến đông đủ) bắt đầu lên tiếng bênh vực tôi. Không khí bữa tiệc trở nên nặng nề nhưng hả hê đến lạ.
Tôi nhìn thẳng vào Huy: – “Anh chọn đi. Một là anh mời mẹ và chị anh về, chúng ta nói chuyện sau. Hai là anh cũng dọn đồ theo họ luôn. Tôi không cần một người chồng nhu nhược, hùa theo gia đình để bòn rút vợ mình.” Huy run rẩy, vội vàng chạy lại đỡ mẹ và chị gái: – “Mẹ, chị… thôi mình về đi. Về nhà nói chuyện sau… ở đây mất mặt quá…” Ba mẹ con họ lôi thôi lếch thếch dắt nhau ra khỏi cửa trong sự ê chề, nhục nhã ê chề. Những lời khoe khoang lúc nãy giờ như những cái tát dội thẳng vào mặt họ.
Sau khi họ đi khuất, tôi quay lại xin lỗi khách khứa và tiếp tục bữa tiệc. Dù có chút lộn xộn, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Căn nhà này là của tôi, cuộc đời này là của tôi. Không ai có quyền xâm phạm nếu tôi không cho phép. Và hôm nay, tôi đã quét sạch không chỉ “rác” vật lý mà cả những thứ “rác rưởi” độc hại ra khỏi cuộc sống của mình.