
Tôi và Lan chơi thân với nhau từ thời đại học. Tình bạn mười lăm năm khăng khít đến mức tôi coi nó như chị em ruột thịt. Ngày Lan báo tin có thai, lại là thai đôi, tôi mừng đến rơi nước mắt. Lan làm mẹ đơn thân, bố đứa bé là ai nó giấu nhẹm, chỉ bảo là một người đàn ông đã có gia đình nên không thể công khai. Thương bạn thiệt thòi, tôi càng quan tâm, chăm chút cho nó từng li từng tí, từ hộp sữa bầu đến cái tã lót.
Hôm nay Lan vượt cạn. Tôi đang bận tối mắt với mớ sổ sách cuối tháng của công ty nên chưa vào viện ngay được. Chồng tôi – Tuấn, đang ngồi xem tivi ở sofa, điện thoại vứt lăn lóc trên bàn trà. Sực nhớ ra cần gửi chút quà “nóng” cho Lan để nó lo viện phí, điện thoại tôi lại đang sập nguồn sạc ở góc phòng. Tôi với tay lấy điện thoại của Tuấn. Chúng tôi là vợ chồng, mật khẩu điện thoại hay tài khoản ngân hàng đều công khai, tôi chưa bao giờ mảy may nghi ngờ anh.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, bấm chuyển nhanh 20 triệu đồng vào số tài khoản của Lan kèm lời nhắn ngắn gọn: “Mừng bé yêu”. Giao dịch thành công. Tôi mỉm cười đặt điện thoại xuống, định bụng lát nữa sẽ gọi video cho nó. Nhưng chưa đầy 30 giây sau, màn hình điện thoại của Tuấn sáng lên. Một tin nhắn Zalo đến từ “Lan Bạn Thân”.
Dòng tin nhắn hiện lên ngay trên màn hình khóa khiến tim tôi như ngừng đập, máu trong người đông cứng lại: “Cảm ơn chồng yêu nhé! 20 triệu mua bỉm thôi à? Anh không vào nhìn hai thằng cu của anh sao? Giống anh như đúc, cái mũi tẹt không lẫn đi đâu được. Yêu anh, bố của các con em.”. Tôi chết đứng. Chiếc điện thoại trên tay rơi xuống ghế sofa, nhưng tôi không còn cảm giác gì nữa. “Chồng yêu”? “Hai thằng cu của anh”? “Giống anh như đúc”?
Từng câu chữ như những nhát dao sắc lẻm đâm thẳng vào lồng ngực tôi. Hóa ra, người đàn ông “bí mật” mà Lan luôn giấu kín, kẻ đã khiến bạn thân tôi mang thai đôi, lại chính là Tuấn – người chồng đầu gối tay ấp của tôi suốt 5 năm qua. Tôi nhìn Tuấn. Anh ta vẫn đang cười hô hố xem một chương trình hài nhảm nhí, hoàn toàn không hay biết thế giới của tôi vừa sụp đổ. Sự ghê tởm trào lên tận cổ họng. Tôi muốn lao vào cào xé mặt anh ta, muốn hét lên cho thỏa nỗi uất ức. Nhưng lý trí của một người đàn bà làm kinh doanh đã giữ tôi lại.
Đánh ghen ầm ĩ lúc này để làm gì? Để thiên hạ cười chê tôi ngu ngốc nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà? Không. Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược nước mắt vào trong. Nếu chúng nó đã diễn kịch giỏi đến thế, tôi sẽ là đạo diễn cho màn kết của vở kịch này. Tôi cầm điện thoại lên, xóa tin nhắn vừa đến, coi như chưa từng đọc được.
Một tuần sau đó là những ngày dài nhất cuộc đời tôi. Tôi vẫn đóng vai người vợ hiền, vẫn nấu cơm, vẫn ủi áo sơ mi cho Tuấn. Thậm chí, tôi còn vào viện thăm Lan, bế hai đứa trẻ đỏ hỏn trên tay. Nhìn kỹ, đúng là chúng có cái mũi và đôi mắt y hệt Tuấn. Sự trơ trẽn của Lan khiến tôi rùng mình. Nó vẫn nắm tay tôi, thề thốt về tình bạn, trong khi đang lén lút chung chạ với chồng tôi.
Nhưng Lan và Tuấn đã quên một điều: Tuấn chỉ là gã đàn ông có cái mã đẹp trai và cái miệng dẻo quẹo. Còn cơ ngơi này, công ty này, 80% vốn liếng và quan hệ là từ gia đình tôi và do một tay tôi gây dựng. Tuấn mang danh Giám đốc, nhưng thực chất chỉ là bù nhìn ký giấy tờ.
Trong một tuần đó, tôi âm thầm làm việc với luật sư và kế toán trưởng. Tôi rà soát lại toàn bộ tài sản. Căn nhà hiện tại đứng tên bố mẹ tôi cho tặng riêng tôi. Chiếc xe Tuấn đi là tài sản công ty. Còn những khoản đầu tư riêng, tôi khéo léo dụ Tuấn ký vào giấy chuyển nhượng cổ phần với lý do “tránh thuế” và “cơ cấu lại nhân sự để anh lên chức Chủ tịch”. Tuấn, kẻ vốn lười đọc hợp đồng và tin tưởng tôi tuyệt đối (hoặc tin vào sự ngu ngốc của tôi), đã ký mà không thèm nhìn kỹ nội dung.
1 tuần đó tôi cũng tìm mọi cách để Tuấn không thể vào với Lan được. Tôi ngầm thông báo mình sẽ đi công tác nửa tháng nên Tuấn cũng yên tâm sắp được sang vui vẻ bên bạn thân của vợ và 2 con mới chào đời của anh ta.
Ngày thứ 8, khi mọi thủ tục pháp lý đã hoàn tất, tôi quyết định hạ màn. Tôi bảo Tuấn: “Hôm nay em mệt, anh đến đón mẹ con cái Lan xuất viện giúp em nhé. Dù sao cũng là chỗ thân thiết.” Tuấn hớn hở ra mặt, vội vàng thay đồ, xịt nước hoa thơm phức rồi phóng xe đi. Hắn đâu biết, tôi đã lái chiếc xe khác đi ngay phía sau.
Tại sảnh chung cư nhà Lan, Tuấn ân cần dìu Lan xuống xe, một tay bế đứa bé, miệng cười nói vui vẻ như một gia đình hạnh phúc thực thụ. Cảnh tượng ấy đập vào mắt tôi, không còn đau đớn nữa, chỉ thấy nực cười. Tôi bước xuống xe, thong thả tiến lại gần. Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch “cộp, cộp” khiến cả hai giật mình quay lại.
– “Vợ… Vợ ơi? Sao em lại ở đây?” Tuấn lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu, tay suýt làm rơi đứa bé. Lan thì tái mét, nép vội vào sau lưng Tuấn theo phản xạ. Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo nhất mà tôi từng có: – “Tôi đến để chúc mừng gia đình đoàn tụ. Trông hạnh phúc quá nhỉ?”
“Vy à, mày hiểu lầm rồi, tao…” Lan định mở miệng thanh minh. “Im đi!” Tôi quát nhẹ nhưng đầy uy lực. “Đừng diễn nữa Lan ạ. Tin nhắn ‘cảm ơn chồng yêu’ hôm nọ, tao đọc rồi. Tao còn giữ cả bản sao kê chuyển tiền hàng tháng anh Tuấn gửi cho mày dưỡng thai đây.” Tôi ném xấp hồ sơ dày cộp xuống ngay chân hai người. Những tờ giấy bay lả tả, phơi bày toàn bộ sự thật trần trụi.
Tuấn vội vàng đặt đứa bé vào tay Lan, lao tới quỳ xuống nắm lấy chân tôi: – “Vy ơi, anh sai rồi. Là cô ta quyến rũ anh! Anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Em tha cho anh, anh thề sẽ cắt đứt ngay lập tức!”. Lan nghe thấy thế thì gào lên: – “Anh Tuấn! Anh nói cái gì? Anh bảo anh yêu em, anh chờ ngày ly hôn con mụ già này để đón mẹ con em về mà? Giờ anh lật mặt thế à?”. Hai kẻ phản bội bắt đầu cắn xé lẫn nhau ngay trước mặt tôi. Thật là một màn hài kịch rẻ tiền.
Tôi rút từ trong túi xách ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, cùng một tập văn bản pháp lý khác: “Đủ rồi. Anh ký vào đây.” Tuấn nhìn tờ đơn, rồi nhìn sang tập văn bản kia, mắt trợn trừng: – “Cái gì đây? Chuyển nhượng tài sản? Hủy bỏ quyền điều hành?”. “Đúng vậy,” tôi khoanh tay, nhìn xuống hắn như nhìn một con sâu bọ. “Căn nhà chúng ta đang ở là của bố mẹ tôi tặng riêng tôi, anh không có quyền chia. Chiếc xe anh đang đi là xe công ty, tôi vừa ra quyết định thu hồi. Cổ phần của anh trong công ty đã được chuyển nhượng sạch sẽ cho tôi theo giấy tờ anh ký hôm kia rồi. Nhớ không? Cái hôm anh mải nhắn tin hú hí với cô bồ này đấy.”
“Em… em lừa anh?” Tuấn run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. “Lừa?” Tôi bật cười chua chát. “Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về tôi thôi. Anh phản bội tôi, anh nuôi con người khác bằng tiền của tôi, giờ anh muốn ra đi vẫn còn có tiền sao? Mơ đi Tuấn ạ.” Tôi ghé sát mặt Tuấn, thì thầm từng tiếng rõ mồn một: – “Bước ra khỏi cuộc đời tôi, anh là con số không tròn trĩnh. Không nhà, không xe, không tiền, và gánh thêm khoản nợ thẻ tín dụng mà anh đã quẹt vô tội vạ mấy tháng nay để mua quà cho bồ. Giờ thì ôm lấy ‘vợ yêu’ và hai đứa con của anh mà lo liệu đi. Chúc anh may mắn với hai bàn tay trắng.”
Nói xong, tôi ném thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt Tuấn. Tờ giấy mỏng manh nhưng sắc lẹm, tát thẳng vào sĩ diện đàn ông của hắn. Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Phía sau lưng, tiếng Lan khóc lóc chửi bới Tuấn là đồ vô dụng, tiếng Tuấn gào thét tuyệt vọng vang lên hỗn loạn.
Ngồi vào xe, tôi khởi động máy. Radio vang lên một bản nhạc nhẹ nhàng. Lòng tôi bỗng nhẹ bẫng. Cơn đau đã qua, giờ đây tôi thấy mình tự do hơn bao giờ hết. Tôi đã mất một người bạn tồi và một gã chồng tệ bạc, nhưng tôi đã giữ lại được lòng tự trọng và cả gia sản của mình. Một cái giá quá hời cho một bài học cuộc đời.