
Cơn đau đầu như búa bổ khiến tôi phải xin phép công ty về sớm. Mới 2 giờ chiều, căn biệt thự vắng lặng đến rợn người. Bình thường giờ này Thảo – cô giúp việc 20 tuổi, người quê chân chất – đang lúi húi lau dọn, còn chồng tôi, anh Hùng, sẽ đang nằm nghỉ trong phòng đọc sách dưỡng thương cái chân gãy do tai nạn cầu lông tháng trước.
Tôi rón rén bước lên lầu, định bụng sẽ tạo bất ngờ cho chồng. Nhưng vừa đẩy hé cánh cửa phòng ngủ master, chân tôi như chôn chặt xuống đất. Trên tấm ga trải giường màu trắng tinh khôi, một vệt màu đỏ thẫm loang lổ, to bằng miệng bát.
Tim tôi đập thình thịch. M:áu? Chuyện gì đã xảy ra? Tôi lao vào phòng tắm, không có ai. Tôi chạy sang phòng đọc sách, anh Hùng đang nằm trên ghế sofa, mắt nhắm nghiền, tiếng ngáy đều đều vang lên. Nhưng lạ thay, chiếc nạng gỗ không để ở đầu giường như mọi khi mà lại vứt chỏng chơ gần cửa ra vào. Tôi hoảng hốt chạy xuống phòng của Thảo ở tầng trệt. Cửa khóa trái. Bên trong vọng ra tiếng khóc thút thít, run rẩy. – Thảo! Mở cửa cho chị! Có chuyện gì xảy ra? – Tôi đập cửa dồn dập.
Tiếng cô bé vọng ra, lạc đi vì sợ hãi: – Chị ơi… em sợ lắm… Ông chủ… ông chủ…
Câu nói bỏ lửng khiến máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Hùng 50 tuổi, là một giám đốc uy tín, luôn xây dựng hình tượng người chồng mẫu mực, đạo mạo. Thảo thì mới 20, nhút nhát, hễ thấy Hùng to tiếng là co rúm người lại như con chi chi. Chẳng lẽ… trong lúc tôi vắng nhà, thú tính trỗi dậy, anh đã làm chuyện đồi bại với con bé? Còn vệt máu kia? Là sự chống cự quyết liệt của Thảo?
Tôi giận run người, định lao lên lầu dựng cổ chồng dậy để làm cho ra lẽ. Nhưng lý trí của một người đàn bà lăn lộn thương trường 20 năm bỗng dưng níu chân tôi lại. Khoan đã….
Tôi nhớ lại vệt đỏ trên giường. Tôi quay ngược trở lại phòng ngủ. Tôi đưa tay quệt nhẹ vào vết loang đó, đưa lên mũi ngửi. Không có mùi tanh nồng của sắt. Thứ chất lỏng này dính dính, ngọt ngọt, và thoang thoảng mùi men. Là rượu vang! Và cụ thể hơn, là mùi của chai vang Pháp Bordeaux đời 1998 mà tôi quý như vàng, cất kỹ trong tủ kính.
Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh. Rượu vang trên giường ngủ? Chồng gãy chân nằm sofa? Giúp việc khóc lóc sợ hãi trong phòng? Ánh mắt tôi quét nhanh quanh phòng. Dưới gầm giường, một chiếc ly thủy tinh lăn lóc. Và quan trọng hơn, trên gối của chồng tôi có vài sợi tóc dài đen nhánh – tóc của Thảo. Tóc tôi nhuộm nâu hạt dẻ.
Một kịch bản hoàn hảo hiện ra trong đầu tôi. Không có vụ cư::ỡng b::ức nào cả. Đây là một vụ “vụng trộm” bị gián đoạn. Có lẽ họ đang hú hí trên giường thì nghe tiếng xe tôi về. Trong cơn hoảng loạn phi tang chứng cứ, chai rượu bị đổ (hoặc ly rượu bị hất tung). Thảo chạy vội xuống phòng đóng vai nạn nhân sợ hãi, còn Hùng giả vờ ngủ say như chết. Họ dùng “nỗi sợ” của Thảo để đánh lạc hướng tôi, khiến tôi nghĩ rằng Thảo tránh mặt vì sợ ông chủ khó tính, chứ không phải vì vừa rời khỏi giường ông chủ. “Được lắm,” tôi nhếch mép cười nhạt. “Muốn diễn kịch, tôi sẽ cho các người một sân khấu nhớ đời.”
Tôi kìm nén cơn giận, chạy xuống lầu, giọng hốt hoảng: – Thảo ơi! Chị biết rồi! Trời ơi, sao ông chủ lại đánh em ra nông nỗi này? Em mở cửa ra đi, chị gọi công an đến ngay lập tức! Chị không thể để em chịu thiệt thòi được! Nghe đến hai chữ “công an”, tiếng khóc trong phòng im bặt. Cánh cửa hé mở, Thảo ló đầu ra, mắt ráo hoảnh dù cố nheo lại cho vẻ đau khổ: – Ơ chị… đừng gọi công an. Ông chủ chỉ… lỡ tay ném cái ly thôi ạ. Em sợ quá nên trốn. Chuyện trong nhà mình đóng cửa bảo nhau chị ơi.
Tôi nắm lấy tay Thảo, giả vờ xót xa: – Không được! Trên giường đầy vết đỏ, chị tưởng máu. Hóa ra là rượu à? Nhưng ông chủ què chân, sao đi lại lấy rượu mà ném em được? Chắc chắn ông ấy đã hành hung em. Để chị gọi 113 và cả bên pháp y đến khám nghiệm hiện trường. Vừa nói, tôi vừa rút điện thoại ra bấm số. Thảo mặt cắt không còn giọt máu, ấp úng định ngăn tôi lại thì trên lầu có tiếng động lớn. – Ầm!
Tôi và Thảo chạy lên. Hùng đang cố lết từ sofa ra, vẻ mặt nhăn nhó đau đớn giả tạo: – Ồn ào cái gì thế? Tôi đang ngủ mà cô cứ làm loạn lên! Tôi nhìn chồng, ánh mắt sắc lẹm: – Anh dậy đúng lúc lắm. Em vừa thấy vệt đỏ trên giường, tưởng anh làm gì con bé Thảo nên định báo công an. Nhưng ngửi kỹ thì là rượu vang. Anh chân đau, đi vệ sinh còn khó, sao lại mang rượu lên giường uống được nhỉ? Hay… cái chân anh khỏi rồi?
Hùng chột dạ, mồ hôi rịn trên trán: – À… thì… tôi nhờ con Thảo lấy lên uống cho đỡ buồn mồm. Nó hậu đậu làm đổ nên tôi mắng nó, nó sợ quá chạy mất. Cô đừng có bé xé ra to. Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng cả căn phòng. Tôi bước đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ xíu tôi mới lắp hôm qua – một chiếc camera IP mini dùng để trông chừng thú cưng mà tôi chưa kịp nói với ai. – Hai người diễn đạt lắm. Tiếc là khán giả hôm nay hơi khó tính.
Tôi mở điện thoại, kết nối với camera, rồi giơ màn hình lên trước mặt cả hai. Trong video, lúc 1h30 chiều. Hùng – người chồng “gãy chân” – đang đứng dậy đi lại phăm phăm, không cần nạng, ôm eo Thảo tình tứ rót rượu. Họ cười đùa, vật lộn trên chiếc giường cưới của tôi, và trong lúc cao hứng, ly rượu vang sóng sánh đã đổ ập xuống ga giường ngay khi tiếng còi xe ô tô của tôi vang lên ngoài cổng. Cảnh tượng sau đó là màn chạy loạn: Hùng nhảy lò cò về sofa giả chết, Thảo lao xuống lầu giả khóc.
Mặt Hùng chuyển từ đỏ sang tím tái, rồi trắng bệch. Thảo thì sụp xuống chân tôi van xin: – Chị ơi tha cho em, là ông chủ dụ dỗ em… Tôi rút chân lại, nhìn hai kẻ phản bội bằng ánh mắt khinh bỉ nhất: – Thảo, thu dọn đồ đạc biến khỏi nhà tôi ngay lập tức. Cô vi phạm hợp đồng, tơ hào chủ nhà, tôi sẽ không trả một xu lương tháng này. Và tin tôi đi, với đoạn video này, cô sẽ không bao giờ xin được việc ở cái đất này đâu.
Con bé khóc lóc chạy đi thu dọn đồ. Còn lại mình Hùng, anh ta bắt đầu giở bài cùn: – Em à, đàn ông ai chẳng có lúc… Anh chỉ vui chơi qua đường thôi. Với lại chân anh…
– Chân anh khỏi rồi đúng không? – Tôi ngắt lời – Tốt quá. Vậy thì anh có thể tự đi ra khỏi nhà này được rồi.
– Cô đuổi tôi? Nhà này là tài sản chung! – Hùng gào lên.
Tôi thong thả ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm nước: – Tài sản chung? Anh quên là anh đã ký giấy ủy quyền toàn bộ tài sản cho tôi để cầm cố vay vốn làm ăn cho công ty anh 2 năm trước à? Công ty phá sản, nợ nần tôi gánh, nhà này tôi chuộc lại bằng tiền riêng của tôi, giấy tờ đứng tên mẹ tôi từ tháng trước rồi. Tôi nuôi anh, nuôi cả cái chân gãy giả vờ của anh vì nghĩ tình nghĩa vợ chồng. Nhưng giờ thì…
Tôi ném chiếc nạng gỗ ra ngoài hành lang: – Biến! Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến công ty anh. À quên, anh làm gì còn công ty. Tôi sẽ gửi cho bố mẹ anh xem đoạn video này trước nhé, để ông bà biết đứa con trai “mẫu mực” này thực chất là loại người gì. Hùng đứng chết lặng. Người đàn ông 50 tuổi, từng đạo mạo, hét ra lửa, giờ đây rúm ró, thảm hại trước sự lạnh lùng của người vợ mà anh ta từng coi thường là “chỉ biết kiếm tiền, khô khan”.
Chiều hôm đó, Hùng xách vali ra khỏi nhà, đi khập khiễng dù chân không đau, bởi cái đau thực sự là cú tát của sự thật và sự nghiệp tiêu tan. Tôi nhìn theo, lòng nhẹ bẫng. Vết rượu vang trên giường có thể giặt sạch, nhưng lòng tin đã đổ vỡ thì chỉ có thể vứt bỏ mà thôi. Tôi gọi dịch vụ thay ga giường mới. Tối nay, tôi sẽ ngủ một giấc thật ngon, trong căn nhà hoàn toàn sạch sẽ của mình.