
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại ngồi viết ra câu chuyện này. Nhiều người đọc chắc sẽ nghĩ tôi bịa, hoặc ít nhất là phóng đại lên cho kịch tính. Nhưng nếu có ai từng trải qua cảm giác bị chính người thân phản bội theo cách khó tin nhất, họ sẽ hiểu vì sao đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Mọi chuyện bắt đầu cách đây hơn hai năm.
Tôi và vợ tôi – Lan – kết hôn được bốn năm. Cuộc sống của chúng tôi trước đó rất bình thường. Tôi làm kỹ thuật cho một công ty xây dựng, lương không cao nhưng ổn định. Lan bán hàng online tại nhà. Còn mẹ vợ tôi, bà Hòa, sống một mình ở quê sau khi bố vợ mất.
Từ ngày cưới nhau, tôi luôn cố gắng đối xử tốt với mẹ vợ. Không phải kiểu khách sáo mà là thật lòng. Bởi vì Lan là con một, bố mất sớm nên bà một mình nuôi Lan khôn lớn. Tôi hiểu bà đã vất vả thế nào.
Những lần về quê, bà luôn nấu rất nhiều món. Lúc nào cũng gắp thức ăn vào bát tôi rồi cười hiền:
“Con rể ăn nhiều vào, ở thành phố chắc toàn ăn qua loa.”
Tôi luôn cảm thấy bà coi tôi như con trai.
Chính vì thế nên chuyện sau này mới khiến tôi không thể nào chấp nhận được.
Khoảng hai năm trước, công ty tôi có dự án lớn ở miền Trung. Tôi phải đi công trình liên tục, mỗi tháng chỉ về nhà được vài ngày.
Thời gian đó Lan mang bầu. Thai yếu nên bác sĩ khuyên phải nghỉ ngơi nhiều. Tôi lo lắm.
Một hôm tôi nói:
“Hay để mẹ lên ở cùng em một thời gian.”
Lan cũng gật đầu ngay.
Mẹ vợ lên thành phố sống cùng chúng tôi từ đó. Bà chăm Lan từng bữa ăn, giấc ngủ. Tôi đi làm xa cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Nhưng rồi một chuyện xảy ra khiến mọi thứ rẽ sang hướng mà tôi không bao giờ ngờ tới.
Một người bạn cũ của tôi – Tuấn – rủ tôi góp vốn mở xưởng sản xuất vật liệu xây dựng. Tuấn là người làm ăn nhanh nhạy, trước đó cũng khá thành công nên tôi tin tưởng.
Chúng tôi quyết định vào Nam mở xưởng.
Nhưng vì Lan đang mang bầu, tôi không thể bỏ đi quá lâu. Lúc đó chính mẹ vợ là người nói:
“Hay để mẹ đi cùng thằng Tuấn một thời gian, trông coi giúp. Con ở nhà chăm vợ.”
Tôi lúc đầu còn ngại.
Nhưng Tuấn lại rất vui vẻ:
“Có cô đi cùng càng tốt anh ạ. Người nhà mình mà.”
Lan cũng khuyên tôi:
“Mẹ ở nhà cũng buồn. Đi cùng cho khuây khỏa.”
Cuối cùng tôi đồng ý.
Thế là mẹ vợ và Tuấn cùng vào Nam trước để lo mặt bằng, giấy tờ.
Tôi ở lại với Lan.
Thời gian đầu mọi thứ vẫn rất bình thường. Họ thường xuyên gọi video về. Tuấn còn nói đùa:
“Cô Hòa quản lý tụi con ghê lắm.”
Mẹ vợ thì cười hiền.
“Phải trông chừng cho thằng rể chứ.”
Tôi nghe vậy chỉ thấy ấm lòng.
Nhưng khoảng tám tháng sau, mọi chuyện bắt đầu kỳ lạ.
Tuấn ít gọi điện hơn.
Mẹ vợ cũng vậy.
Mỗi lần tôi hỏi công việc thế nào, Tuấn chỉ nói:
“Ổn anh ạ, đang mở rộng thêm.”
Có lần Lan còn nói đùa:
“Anh coi chừng mẹ em mê làm ăn rồi ở luôn trong đó.”
Tôi cũng cười.
Lúc đó tôi chưa hề nghĩ rằng câu nói vô tình ấy lại gần với sự thật đến vậy.
Rồi một ngày, Tuấn bỗng dưng không liên lạc được nữa.
Điện thoại tắt máy.
Tin nhắn không trả lời.
Tôi nghĩ chắc cậu ta bận.
Nhưng đến ngày thứ ba, thứ tư… vẫn không có tin tức.
Tôi bắt đầu lo.
Tôi gọi cho mẹ vợ.
Điện thoại bà cũng tắt.
Cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Tôi xin nghỉ phép, bay ngay vào Nam.
Nhưng khi đến nơi… xưởng đã đóng cửa.
Người dân xung quanh nói họ đã dọn đi hơn một tuần trước.
Tôi đứng giữa con đường nắng gắt, đầu óc trống rỗng.
Không ai biết họ đi đâu.
Không ai biết chuyện gì xảy ra.
Hai người – mẹ vợ tôi và bạn thân của tôi – cứ thế biến mất.
Không một lời giải thích.
Không một dấu vết.
Tôi trở về nhà trong trạng thái gần như kiệt sức.
Lan nhìn tôi với ánh mắt hoảng loạn.
“Anh tìm được mẹ chưa?”
Tôi lắc đầu.
Lan bật khóc.
Nhưng cú sốc lớn nhất vẫn chưa đến.
Ba ngày sau, một gói bưu phẩm được gửi tới nhà tôi.
Không có địa chỉ người gửi.
Chỉ có tên tôi.
Bên trong… là một cuốn sổ.
Tôi nhận ra ngay đó là sổ tiết kiệm.
Số tiền bên trong: 3 tỷ đồng.
Tôi chết lặng.
Đó chính là số tiền vốn mà tôi và Tuấn góp vào xưởng.
Nhưng trong phong bì còn có một thứ khác.
Một bức thư.
Chữ viết là của… mẹ vợ tôi.
Tay tôi run lên khi mở ra.
Trong thư chỉ có vài dòng.
“Minh à.
Mẹ xin lỗi con.
Mẹ biết con sẽ rất hận mẹ.
Nhưng mẹ không còn lựa chọn nào khác.
Đừng tìm mẹ.”
Chỉ vậy.
Không giải thích.
Không lý do.
Tôi đọc đi đọc lại bức thư ấy hàng chục lần.
Đầu óc tôi như nổ tung.
Tại sao?
Tại sao mẹ vợ và Tuấn lại biến mất cùng nhau?
Tại sao bà lại gửi lại tiền?
Và tại sao… bà lại bảo tôi đừng tìm?
Lan sau đó suy sụp hoàn toàn.
Cô ấy không tin mẹ mình có thể làm chuyện gì mờ ám.
Còn tôi thì bắt đầu nghe những lời bàn tán.
Người quen, hàng xóm, thậm chí cả họ hàng.
Họ nói những câu khiến tôi chỉ muốn bịt tai lại.
“Chắc hai người đó… bỏ đi với nhau rồi.”
“Chuyện này nghe kỳ quá.”
“Con rể bị bạn thân với mẹ vợ lừa à?”
Những lời đồn đại lan nhanh khủng khiếp.
Tôi vừa giận, vừa nhục, vừa đau.
Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà và tự hỏi:
Liệu họ thực sự đã phản bội tôi?
Hay có điều gì khác mà tôi chưa biết?
Một năm trôi qua.
Không một tin tức.
Cảnh sát cũng không tìm được gì.
Chúng tôi dần phải chấp nhận rằng họ đã biến mất khỏi cuộc đời mình.
Nhưng đúng vào ngày giỗ bố vợ…
Một cuộc gọi lạ đến.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là một giọng phụ nữ rất yếu.
“Minh… phải không con?”
Tôi chết lặng.
Đó là… giọng của mẹ vợ.
Tôi chưa kịp nói gì thì bà đã khóc.
“Con… đừng hận mẹ.”
“Tuấn… nó bệnh nặng rồi.”
“Ngày đó… bác sĩ nói nó không sống được lâu nữa…”
Tôi sững người.
“Chuyện gì vậy mẹ?”
Bà nghẹn ngào:
“Nó cầu xin mẹ đừng nói cho con biết… Nó không muốn con bỏ tiền cứu nó… nên mới giả vờ biến mất…”
Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.
Bà nói tiếp:
“Ba tỷ đó… là tiền bán nhà của mẹ.”
Tôi không thở nổi.
“Mẹ bán nhà… để chữa bệnh cho nó…”
“Nhưng… vẫn không kịp…”
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.
Hóa ra suốt một năm qua… mẹ vợ tôi đã ở bệnh viện chăm sóc Tuấn.
Người bạn mà tôi tưởng đã phản bội mình.
Còn bức thư… chỉ là cách bà khiến tôi từ bỏ việc tìm kiếm.
Trước khi cúp máy, bà nói một câu khiến tôi im lặng rất lâu.
“Minh à… có những chuyện nếu nói ra… sẽ làm người ta đau gấp đôi.”
“Cho nên đôi khi… im lặng mới là cách yêu thương cuối cùng.”
Đến giờ tôi vẫn không biết… mình nên cảm ơn bà hay nên trách bà.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Câu chuyện của tôi… nếu kể ra, chắc sẽ luôn khiến người ta tranh cãi.
Bởi vì không phải ai cũng tin rằng…
Có những sự hy sinh… lại mang hình dạng của một sự phản bội.