
“Mặc vào! Mày muốn bố mày dưới suối vàng không nhắm được mắt à?”. Tiếng quát tháo chói tai của mẹ kế khiến tôi giật bắn mình. Trước mặt tôi là chiếc váy cưới lộng lẫy được may đo riêng cho chị Mỹ Linh – con gái ruột của bà. Còn tôi, An Nhiên, đứa con ghẻ lầm lũi, đang bị ép phải thay chị bước lên xe hoa.
Chuyện là bố tôi và bố của Phong – chú rể – từng có lời đính ước từ 30 năm trước cho 2 con cả của họ lấy nhau. Nhưng tai họa ập đến, Phong gặp tai nạn xe hơi cách đây 5 năm và bị lòa vĩnh viễn . Gia đình anh giàu có nhất vùng, nhưng mẹ kế tôi đời nào chịu gả “cành vàng lá ngọc” của bà cho một người mù.
“Thằng đó vừa mù vừa lầm lì, con Linh lấy về để hầu hạ nó cả đời à? Mày đi mà lấy. Dù sao mày cũng quen làm lụng vất vả rồi, về đó mà hưởng phước làm dâu nhà giàu.”. Bà ta nói “hưởng phước” với cái giọng mỉa mai cay nghiệt. Tôi gạt nước mắt, nhìn di ảnh của bố, rồi lặng lẽ mặc chiếc váy cưới rộng thùng thình. Tôi không có quyền lựa chọn. Chị Linh đã được mẹ kế bố trí bỏ trốn ra nước ngoài rồi. Họ cố gắng trang điểm cho tôi thật giống với chị Linh.
Đám cưới diễn ra long trọng nhưng đầy những lời xì xào. Tôi cúi gầm mặt, tay run rẩy đặt vào bàn tay của người đàn ông đứng cạnh. Phong cao lớn, khuôn mặt tuấn tú như tượng tạc nhưng đôi mắt lại vô hồn, nhìn vào khoảng không vô định. Bàn tay anh lạnh, nhưng khi chạm vào tay tôi, tôi thấy anh khựng lại một giây. Một cái nhíu mày rất khẽ lướt qua trên gương mặt anh, nhanh đến mức nếu không để ý kỹ sẽ không thấy được.
Đêm tân hôn. Căn phòng rộng lớn chìm trong ánh đèn ngủ vàng vọt. Tôi ngồi co ro ở mép giường, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi sợ bị phát hiện. Nếu nhà họ biết cô dâu bị tráo đổi, liệu họ có đuổi tôi đi? Hay tệ hơn là kiện gia đình tôi tội lừa đảo? Tiếng gậy dò đường gõ lộc cộc trên sàn gỗ. Phong bước vào. Anh đi thẳng về phía tôi, chính xác đến lạ lùng.
– “Em sợ à”? – Giọng anh trầm ấm vang lên. Tôi nín thở, không dám trả lời. Phong đưa tay lên, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào má tôi, rồi lướt xuống bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vì làm việc nhà của tôi. – “Tay của thiên kim tiểu thư nhà họ Trần mà lại thô ráp thế này sao”?. Tim tôi ngừng đập. Anh biết rồi! Tôi vội rụt tay lại, lắp bắp: – “Em… em xin lỗi. Em không phải là Linh. Mẹ ép em… xin anh đừng đuổi em đi”…
Tôi chuẩn bị tâm thế cho một cơn thịnh nộ. Nhưng không. Phong im lặng một lúc, rồi anh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm đến khó hiểu. Anh ngồi xuống bên cạnh, không hề có ý định vạch trần hay xua đuổi. – “Tôi biết em không phải cô ấy. Mùi nước hoa của Linh nồng nặc và gay gắt, còn em… em có mùi của hoa nhài và nắng. Dễ chịu hơn nhiều”.
Anh nắm lấy tay tôi lần nữa, lần này chặt hơn và kiên định hơn. – “Nếu em đã đến đây, thì cứ ở lại đi. Làm vợ tôi, em sẽ không phải chịu khổ nữa”. Câu nói ấy khiến nước mắt tôi trào ra. Lần đầu tiên trong đời, có người nói sẽ bảo vệ tôi, lại là một người chồng mù lòa mà tôi vừa mới gặp.
Cuộc sống làm dâu hào môn không đáng sợ như tôi tưởng. Phong tuy mắt kém nhưng mọi sinh hoạt cá nhân anh đều tự làm rất gọn gàng. Anh đối xử với tôi rất dịu dàng, tôn trọng. Mẹ kế thỉnh thoảng ghé qua thăm, mục đích chính là để xem tôi khổ sở thế nào, xem nhà thông gia có nhận ra vụ tráo cô dâu không. May mà bố mẹ chú rể mất cả rồi, chú rể không ý kiến gì thì cũng chẳng ai ý kiến. Thấy tôi đầu tắt mặt tối lo cơm nước, bà ta cười hả hê: – Đấy, tao đã bảo mà. Lấy thằng mù thì chỉ có nước làm ô-sin cao cấp thôi con ạ. May mà con Linh nhà này thoát nạn.
Mỗi lần như thế, Phong đều ngồi im lặng trên ghế sofa, đeo kính đen, tay mân mê tách trà. Bà ta đâu biết rằng, sau lớp kính đen ấy, đôi mắt của Phong đang dần thay đổi. Thực ra, không ai biết bí mật của Phong. Sau tai nạn, bác sĩ nói giác mạc của anh bị tổn thương nặng nhưng vẫn còn cơ hội phục hồi. Thời gian gần đây, anh đã bắt đầu lờ mờ nhìn thấy bóng sáng.
Và chính trong những ngày tháng tăm tối ấy, khi Phong còn chưa nhìn rõ, anh đã nhiều lần đến nhà tôi bàn chuyện cưới xin (lúc đó bàn với bố mẹ tôi). Anh đã chứng kiến cảnh một cô gái nhỏ bé bị mẹ kế sai vặt, bị chị gái hắt hủi nhưng vẫn cam chịu nấu nướng, dọn dẹp. Anh đã nghe thấy giọng nói trong trẻo của tôi khi tôi hát vu vơ ngoài vườn.
Anh đã để ý tôi từ lâu. Anh biết rõ mẹ kế tôi là người tham lam và tàn độc. Việc bà ta tráo dâu, thực chất lại đúng ý nguyện của anh. Anh im lặng chấp nhận, vừa là để bảo vệ tôi, vừa là để chờ đợi ngày đôi mắt hoàn toàn bình phục.
Ba tháng sau. Ngày sinh nhật của Phong, một bữa tiệc lớn được tổ chức. Mẹ kế ăn mặc lộng lẫy đến dự, Mỹ Linh lúc này thấy tình hình đã êm ả nên chị ta cũng từ nước ngoài trở về. Tò mò muốn biết tôi khổ sở thế nào nên chị ta cũng liều đi theo mẹ tới sinh nhật Phong.
Mỹ Linh nhìn cơ ngơi hoành tráng của nhà chồng tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ tiếc nuối và ghen tị. Cô ta liếc nhìn Phong đang đeo kính đen ngồi cạnh tôi, rồi bĩu môi thì thầm với mẹ: – Giàu thì giàu thật, nhưng tiếc là phế nhân. Con An đúng là số hẩm hiu. Đúng lúc đó, Phong đứng dậy. Anh tháo chiếc kính đen xuống, đặt nhẹ lên bàn. Cả khán phòng im bặt. Đôi mắt anh sáng rõ, sắc sảo và đầy uy lực lướt qua từng người một, rồi dừng lại ở mẹ con dì ghẻ.
– Ai nói tôi là phế nhân? – Phong cất giọng, đanh thép và lạnh lùng.
Mẹ kế tôi đánh rơi ly rượu trên tay, vỡ tan tành. Mỹ Linh há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. – Cậu… cậu nhìn thấy rồi sao? – Bà ta lắp bắp. Phong mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai: – Tôi nhìn thấy từ lâu rồi. Đủ lâu để thấy rõ lòng dạ đen tối của các người. Và cũng đủ rõ để nhận ra viên ngọc quý mà các người đã vứt bỏ.
Nói rồi, anh quay sang tôi, ánh mắt dịu lại, chan chứa yêu thương. Anh đưa tay vén lọn tóc mai của tôi, nói to trước mặt bao nhiêu quan khách: – Cảm ơn bà đã tráo dâu. Nhờ sự toan tính của bà mà tôi mới cưới được An Nhiên – người con gái thiện lương nhất mà tôi từng biết. Nếu là con gái bà, chắc giờ này tôi đã đuổi ra khỏi cửa rồi.
Mẹ kế tôi tím tái mặt mày, nhục nhã ê chề, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống. Mỹ Linh nhìn tôi được chồng yêu chiều, lại nhìn cơ ngơi đồ sộ mà lẽ ra thuộc về mình, cô ta bật khóc tức tưởi vì hối hận. Nhưng tất cả đã muộn. Phong nắm tay tôi, dõng dạc tuyên bố: – Từ nay về sau, ai dám động đến vợ tôi, chính là đối đầu với tôi.
Tôi nhìn Phong, nhìn vào đôi mắt sáng ngời đang phản chiếu hình bóng của mình trong đó. Hóa ra, định mệnh không bỏ rơi tôi. Chiếc váy cưới rộng thùng thình ngày ấy không phải là bi kịch, mà là tấm áo giáp đưa tôi đến với hạnh phúc thực sự của đời mình. Tôi siết chặt tay anh, mỉm cười hạnh phúc. Cuộc đời tôi, từ nay đã có ánh sáng của anh dẫn lối.