
Sau chuyến công tác kéo dài một tuần ở Singapore, Linh kéo chiếc vali nặng trịch bước ra khỏi thang máy. Đồng hồ đã chỉ 11 giờ đêm. Cả cơ thể cô rã rời, chỉ muốn lao ngay vào bồn tắm nước nóng trong căn hộ cao cấp mà bố mẹ ruột đã tặng cô làm của hồi môn trước ngày cưới. Căn nhà trị giá 10 tỷ, nằm ở khu đất vàng, là mồ hôi nước mắt cả đời của bố mẹ dành dụm cho con gái rượu.
Linh tra chìa khóa vào ổ. Cạch. Không vặn được. Cô nhíu mày, thử lại lần nữa. Vẫn không được. Linh soi đèn điện thoại. Ổ khóa vân tay thông minh đời mới mà cô vừa lắp tháng trước đã biến mất, thay vào đó là một ổ khóa cơ to đùng, thô kệch và chắc chắn là… lạ hoắc.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Linh đập cửa rầm rầm: – Tuấn ơi! Anh có nhà không? Sao lại thay khóa thế này?
Cánh cửa gỗ lim hé mở. Nhưng người đứng đó không phải là Tuấn – chồng cô, mà là bà Ngát – mẹ chồng. Bà mặc bộ đồ lụa tơ tằm mà Linh mới mua biếu hôm Tết, tay phe phẩy cái quạt nan, gương mặt toát lên vẻ vênh váo lạ thường.
– Về rồi đấy à? – Bà Ngát hất hàm.
– Mẹ? Sao mẹ lại ở đây? Mà sao ổ khóa nhà con lại thay thế này? Tuấn đâu rồi ạ? – Linh dồn dập hỏi.
Bà Ngát cười khẩy, bước hẳn ra ngoài, chắn ngang cửa: – Thằng Tuấn nó đang ngủ. Còn cái nhà này, từ hôm nay là nhà của tao. Tao thích thay khóa, thay cửa hay bán đi là quyền của tao.
Linh sững sờ, tưởng mình nghe nhầm: – Mẹ nói gì lạ thế? Đây là nhà bố mẹ con tặng riêng cho con. Tên trong sổ đỏ là tên con. Sao lại thành nhà của mẹ được?
Bà Ngát chống nạnh, giọng oang oang vang cả hành lang: – Gớm! Cô đừng có lôi sổ đỏ ra dọa tôi. Thuyền theo lái, gái theo chồng. Cô đã bước chân vào cái nhà họ Trần này thì cái thân xác cô cũng là của nhà này, đừng nói đến mấy viên gạch. Hôm qua thằng Tuấn nó đã đồng ý sang tên căn nhà này cho thằng Hùng – em trai nó để tháng sau cưới vợ rồi. Làm anh làm chị, có cái nhà không cho nổi em, phải để mẹ già này ra tay.
Linh chết điếng. Hùng – cậu em chồng lêu lổng, cờ bạc, báo nợ không biết bao nhiêu lần. Hóa ra, họ âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô khi cô vắng nhà.
Linh cố giữ bình tĩnh, giọng đanh lại: – Tuấn không có quyền quyết định. Đây là tài sản riêng hình thành trước hôn nhân. Mời mẹ tránh ra để con vào nhà.
Linh định lách người bước vào thì bà Ngát xô mạnh cô ngã dúi dụi xuống sàn. Bà ta trừng mắt, chỉ thẳng tay vào mặt Linh, thốt ra câu nói cay nghiệt nhất: – Nhà này của tôi! Cô muốn vào đây thì bước qua xác tôi! Đừng tưởng đi tây đi tàu về mà lên mặt. Không biết điều thì cút về nơi sản xuất!
Tiếng ồn ào khiến Tuấn phải mò ra. Thấy vợ ngã sóng soài, anh ta không đỡ, chỉ cúi gằm mặt, lí nhí: – Thôi em… về bên ngoại tạm vài hôm đi. Mẹ đang nóng, chiều ý mẹ đi. Thằng Hùng nó cần nhà gấp…
Nhìn người chồng nhu nhược, hèn hạ đứng nép sau lưng mẹ, tình yêu trong Linh vỡ vụn. Cô không khóc. Sự mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự tỉnh táo đến lạnh lùng của một người đàn bà đã chạm đến giới hạn chịu đựng.
Linh đứng dậy, phủi bụi quần áo. Cô rút điện thoại ra, không gọi cho bố mẹ, mà bật loa ngoài một đoạn ghi âm.
“…Mẹ cứ đập cái két sắt của nó ra, lấy sổ đỏ đi sang tên giả cũng được, cốt là đuổi nó đi. Nó đi công tác về thấy sự đã rồi thì làm gì được. Nhà này phải để cho thằng Hùng…” – Tiếng của Tuấn và bà Ngát vang lên rõ mồn một.
Mặt bà Ngát biến sắc. Tuấn run lẩy bẩy: – Em… em ghi âm lúc nào?
Linh nhếch mép, giơ chiếc điện thoại lên, mở ứng dụng camera: – Các người quên là nhà này tôi lắp hệ thống Smart Home à? Camera ghi hình và thu âm 24/24, lưu trữ đám mây. Mọi hành động phá két, thay khóa, bàn bạc chiếm đoạt tài sản của mẹ con anh, tôi đều đã gửi cho luật sư từ hôm qua rồi. Tôi chỉ về đây để xem, các người còn chút liêm sỉ nào không thôi.
Nói rồi, Linh bấm số gọi đi. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức. – Alo, bảo vệ tòa nhà phải không? Có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp, phá hoại tài sản tại căn hộ 1806. Các anh lên ngay giúp tôi, tôi đã báo công an phường rồi.
Nghe đến hai chữ “công an”, bà Ngát rúm ró, cái vẻ hùng hổ ban nãy bay biến đâu mất. – Mày… mày dám gọi công an bắt mẹ chồng à? Đồ con dâu mất dạy!
– Mẹ chồng? – Linh cười chua chát – Từ khoảnh khắc bà xô tôi ngã và đòi cướp nhà của bố mẹ tôi, bà đã không còn là mẹ chồng tôi nữa rồi. Bà là kẻ xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
Năm phút sau, bảo vệ xuất hiện. Với đầy đủ bằng chứng là giấy tờ chứng minh quyền sở hữu tài sản riêng, cùng video trích xuất camera cảnh bà Ngát phá khóa, Tuấn và mẹ không còn đường chối cãi.
– Mời bà và anh thu dọn đồ đạc cá nhân rời khỏi đây ngay lập tức. Nếu còn gây rối, ban quản lý tòa nhà sẽ mời công an vào cuộc.
Bà Ngát vừa khóc vừa lu loa ăn vạ, nhưng khi thấy chiếc còng số 8 lấp ló bên hông chú công an, bà ta vội vàng im bặt, lúi húi vơ vét quần áo nhét vào túi nilon. Tuấn nhìn Linh với ánh mắt van xin: – Linh ơi, anh sai rồi. Em đừng làm căng quá, dù sao cũng là nghĩa vợ chồng…
Linh nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt sắc lẹm như dao cau: – Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến công ty anh vào ngày mai. Anh ký cũng được, không ký cũng được, tòa sẽ giải quyết. Còn bây giờ, mời anh bước ra khỏi nhà tôi. Ngay và luôn!
Cánh cửa đóng lại sau lưng hai kẻ tham lam. Linh ngồi xuống ghế sofa, căn nhà trở nên yên tĩnh nhưng trống trải. Cô nhìn quanh ngôi nhà 5 tỷ – món quà của bố mẹ. Suýt chút nữa cô đã mất nó vì sự tin tưởng mù quáng.
Linh gọi điện cho bố. Đầu dây bên kia, giọng bố ấm áp vang lên: “Con đi công tác về chưa? Mệt không con?” Linh nghẹn ngào, nước mắt trào ra: “Con về rồi bố ạ. Con hơi mệt, nhưng con đã dọn dẹp sạch sẽ ‘rác’ trong nhà rồi. Từ mai, con sẽ sống thật tốt.”
Ngoài trời mưa bắt đầu rơi, cuốn trôi đi những bụi bẩn của ngày cũ. Linh biết, cơn bão lòng đã qua, ngày mai trời sẽ lại sáng.