
Mẹ chồng mời 20 vị khách đến nhà ăn cơm nhưng chỉ d//úi cho con dâu vài nghì//n đi chợ. Đến giờ dọn cỗ, cô con dâu vẫn tươi cười bê mâm thức ăn lên bàn… nhưng vừa nhìn thấy bên trong, cả bàn khách bỗng tái mặt, không ai nói nổi một lời.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kể câu chuyện này ra ngoài. Nhưng có lẽ nếu không nói ra, tôi sẽ mãi mắc kẹt trong cái ngày hôm đó – ngày mà tôi hiểu rõ thế nào là hai chữ “con dâu”.
Mẹ chồng tôi vốn là người trọng sĩ diện. Bà thích nhà cửa đông đúc, thích hàng xóm ra vào tấp nập, thích nghe người ta khen “nhà bà Hường dạo này khá giả quá”. Chồng tôi – Tuấn – là con trai một, lại làm ăn ổn định ở thành phố nên bà càng muốn khoe.
Hôm đó là dịp giỗ ông nội Tuấn. Từ sớm, mẹ chồng đã gọi điện cho khắp họ hàng, bạn bè thân thiết trong xóm, cả mấy cô chú từng giúp đỡ gia đình ngày xưa. Tổng cộng hai mươi người.
Hai mươi.
Tôi nghe mà tim đập thình thịch. Nhà ở quê không phải rộng rãi gì, bếp lại nhỏ, bàn ghế cũng phải kê thêm mới đủ. Nhưng điều khiến tôi lạnh người không phải là số lượng khách.
Mà là khi bà dúi vào tay tôi một xấp tiền lẻ đã nhàu nhĩ.
“Con cầm một trăm nghìn đi chợ. Mua làm sao cho đủ hai mươi người. Ở quê cái gì cũng rẻ, biết tính toán vào.”
Tôi đứng sững.
“Mẹ… một trăm nghìn ạ?”
Bà nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao: “Sao? Ít à? Thời của mẹ, năm chục nghìn cũng làm được mâm cỗ tử tế. Đừng có hoang phí. Con dâu phải biết vun vén.”
Tôi nuốt nước bọt. Tuấn lúc đó đang ngoài sân dựng rạp, nghe loáng thoáng nhưng không vào can thiệp. Anh chỉ nói vọng vào: “Em liệu liệu mà làm, đừng để mẹ buồn.”
Tôi cầm tờ tiền, bước ra chợ mà lòng nặng như đeo đá.
Một trăm nghìn cho hai mươi người.
Tôi đứng giữa khu chợ quê ồn ào, tay run run mở ví. Giá thịt ba chỉ hôm đó đã gần trăm nghìn một ký. Gà ta cũng không dưới hai trăm. Rau củ thì có rẻ thật, nhưng dù thế nào cũng không thể biến một trăm nghìn thành phép màu.
Tôi nghĩ đến việc bỏ tiền riêng bù vào.Tôi có. Tôi đi làm, lương không cao nhưng vẫn để dành được chút ít. Nếu tôi thêm vào vài triệu, mâm cơm sẽ tươm tất, mẹ chồng nở mày nở mặt, khách khứa vui vẻ, chồng tôi cũng được tiếng.
Nhưng rồi…
Nhưng rồi, tôi chợt dừng lại trước sạp rau. Tôi nhìn tờ tiền lẻ nhàu nhĩ trong tay, rồi nhìn những bó rau muống xanh mướt được bày bán với giá chỉ vài nghìn. Một ý tưởng táo bạo bỗng lóe lên trong đầu tôi. Nếu mẹ chồng muốn tôi phải biết vun vén, thì tôi sẽ vun vén theo cách bà không thể ngờ tới.
Tôi cất xấp tiền lẻ vào ví, rút ra tờ năm trăm nghìn của mình và mua một con gà ta thật to, vài ký thịt ba chỉ loại ngon nhất, cùng đủ loại rau củ quả tươi rói. Tôi còn cẩn thận chọn mua một chai nước mắm cá cơm thượng hạng và một chai dầu ăn nguyên chất. Tổng cộng hết gần bốn trăm nghìn. Số tiền còn lại, tôi dùng để mua hoa quả tráng miệng.
Trở về nhà, tôi bắt tay ngay vào công việc. Tôi đồ xôi gấc đỏ tươi, luộc gà sần sật, rang thịt ba chỉ cháy cạnh thơm lừng. Tôi còn làm một bát canh bóng thả đầy màu sắc, một đĩa nộm tôm thịt thanh mát và một đĩa nem rán giòn tan. Mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, khiến bụng tôi cũng réo lên vì đói.
Đúng giờ hẹn, hai mươi vị khách đều có mặt đầy đủ. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng chén đĩa lách cách tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Mẹ chồng tôi đắc thắng nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: “Đấy, thấy chưa? Chỉ cần biết tính toán là được mà.” Tuấn cũng mỉm cười gật đầu khích lệ tôi.
Khi mâm cỗ được dọn lên, cả bàn khách đều lặng đi vì sững sờ. Hai mươi con mắt đổ dồn vào những món ăn hấp dẫn, bày biện đẹp mắt trên bàn. Con gà luộc vàng óng, đĩa thịt rang thơm lừng, bát canh bóng thả đầy màu sắc… tất cả đều vượt xa sự mong đợi của họ.
Mẹ chồng tôi tái mặt, không nói nổi một lời. Bà lắp bắp: “Con… con làm thế nào mà với chừng ấy tiền…” Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Con dâu phải biết vun vén mà mẹ. Con đã tính toán kỹ lắm rồi ạ.”
Cả bàn khách bỗng nổ tung tiếng vỗ tay. Họ dành cho tôi những lời khen ngợi không ngớt, khiến tôi cảm thấy ấm lòng lạ thường. Tuấn cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy tự hào.
Ngày hôm đó, tôi hiểu rằng, “con dâu” không chỉ là một danh xưng, mà còn là một trách nhiệm, một tình yêu thương và một sự hy sinh. Và tôi tự hào khi được là một phần của gia đình này.