
Cơn mưa phùn cuối năm khiến bầu trời Hà Nội xám xịt như một tấm chăn cũ kỹ đắp lên những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo. Mai kéo lê bước chân mệt mỏi ra khỏi thang máy, tay lỉnh kỉnh túi xách và đống tài liệu chưa giải quyết xong. Vừa bước đến cửa căn hộ chung cư cao cấp, cô đã khựng lại.
Nằm chỏng chơ ngay trước thảm lau chân là một thùng xốp dán băng dính chằng chịt, lấm lem bùn đất. Trên nắp thùng, dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng bút dạ đen đã nhòe đi vì nước mưa: “Gửi con Mai – Hà Nội”.
Mai thở dài thườn thượt. Lại là đồ ở quê gửi lên.
Mẹ chồng Mai, bà Sáu, là người phụ nữ chân chất, cả đời gắn bó với ruộng đồng. Bà thương con, thương cháu, nên cứ dăm bữa nửa tháng lại gom góp gửi lên nào là gạo, nào là rau, có khi là mấy con gà đã làm sẵn. Nhưng khổ nỗi, bà gói ghém không khéo, lại gửi theo xe khách đường dài, nên mười lần thì chín lần thực phẩm đến tay Mai đều trong tình trạng dập nát hoặc bốc mùi.
Mai mở cửa, dùng chân đẩy cái thùng xốp vào nhà bếp. Vừa rạch lớp băng dính ra, một mùi hôi nồng nặc, chua loét xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nôn ọe.
Đó là mùi của thứ gì đó đang phân hủy. Có lẽ là hũ mắm tép bị vỡ, hoặc mớ cá đồng bà ướp đá không kỹ đã tan chảy nước ra lênh láng, thấm vào đám rau cải cúc, hành hẹ bên cạnh. Cái mùi tanh tưởi quyện với mùi rau úa tạo thành một hỗn hợp kinh khủng, ám ảnh ngay lập tức cái không gian bếp sực nức mùi tinh dầu sả chanh sang trọng của Mai.
– “Trời ơi! Mẹ lại gửi cái gì thế này không biết!” – Mai nhăn mặt, bịt mũi kêu lên.
Cơn bực dọc tích tụ sau một ngày làm việc căng thẳng bùng nổ. Cô nhìn đống hỗn độn nhầy nhụa bên trong thùng xốp. Nước đen ngòm rỉ ra sàn gạch men trắng bóng. Mai không còn đủ kiên nhẫn để bới tung cái đống ấy lên xem còn thứ gì dùng được hay không. Trong đầu cô lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tống khứ nó đi ngay lập tức trước khi cả căn nhà này ám mùi xác chết.
Cô chạy vội đi lấy hai cái túi rác đen loại to nhất. Mai trút ngược cả thùng xốp vào túi, không thèm nhìn kỹ xem bên trong cụ thể có những gì. Cô buộc chặt miệng túi lại, lồng thêm một lớp nữa cho chắc ăn.
Nhanh như cắt, Mai xách cái túi nặng trịch chạy ra khu vực để rác chung của tầng. Cô ném phịch nó vào thùng rác lớn, đóng nắp lại cái “Rầm”.
Quay trở vào nhà, Mai hì hục lau sàn, xịt nước khử mùi khắp phòng bếp. Phải mất đến 30 phút, cái mùi “quê mùa” nồng nặc kia mới tạm tan biến. Mai thả mình xuống ghế sofa, thở phào nhẹ nhõm. Cô tự nhủ: “Lần sau phải gọi điện bảo mẹ đừng gửi nữa. Tiền cước xe còn quá tiền mua đồ ở siêu thị, mà vừa bẩn vừa mất công dọn.”
Đồng hồ điểm 8 giờ tối.
Mai vừa tắm xong, đang ngồi sấy tóc thì điện thoại đổ chuông. Màn hình hiện lên chữ “Mẹ Chồng”.
Mai chần chừ một chút rồi bắt máy, cố điều chỉnh giọng nói cho vẻ bình thường: – Alo, con nghe đây mẹ ạ.
Đầu dây bên kia, giọng bà Sáu vang lên, run run vì lạnh nhưng đầy háo hức: – Ừ, Mai hả con. Mẹ gọi xem con nhận được thùng đồ mẹ gửi chưa? Hôm nay xe nó chạy chậm, chắc chiều muộn mới tới nơi nhỉ?
Mai liếc nhìn về phía nhà bếp sạch bong, nói dối một cách trơn tru: – Dạ con nhận được rồi mẹ ạ. Xe đến lúc chiều tối.
– Ừ, nhận được là tốt rồi. – Bà Sáu cười khà khà, tiếng cười nghe hiền khô – Mấy mớ rau cải cúc mẹ hái vườn nhà đấy, non lắm. Có cả hũ mắm tép chưng thịt bố mày mới làm, với chục trứng gà so. À mà này…
Giọng bà Sáu bỗng trầm xuống, có chút ngập ngừng: – Mẹ nghe thằng Tuấn bảo mẹ con mới mổ sỏi thận, đang nằm viện tốn kém lắm hả?
Mai khẽ chạnh lòng khi nhắc đến mẹ ruột mình. Bà mới phẫu thuật hôm qua, chi phí khá lớn mà vợ chồng cô đợt này đang kẹt tiền đầu tư đất đai, phải xoay xở khắp nơi. – Dạ… cũng tốn kém mẹ ạ. Nhưng chắc vài hôm nữa bà ngoại ổn thôi ạ.
Bà Sáu hắng giọng, nói tiếp, giọng bà như nghẹn lại vì xúc động: – Mẹ ở quê, chẳng lên thăm bà thông gia được. Bố mày mới bán đàn lợn với vay thêm hội phụ nữ xã được một ít. Tổng cộng là 50 triệu.
Mai sững người, tay cầm máy sấy tóc buông thõng xuống: – Sao cơ ạ? Mẹ… mẹ nói gì cơ?
– Mẹ bảo là mẹ gửi 50 triệu lên biếu bà thông gia thuốc thang. Chỗ thông gia với nhau, lúc hoạn nạn phải đỡ đần. Nhưng mẹ không biết gửi ngân hàng, ra đấy lằng nhằng thủ tục mẹ sợ người ta lừa. Thế nên mẹ bọc kỹ trong gói báo, nhét sâu vào giữa bó rau cải cúc với mớ hành ấy. Con lấy ra, đếm lại rồi mai mang vào viện giúp mẹ nhé.
Tai Mai ù đi. Tiếng bà Sáu vẫn văng vẳng bên tai nhưng nghe xa xăm như vọng về từ một thế giới khác: – Mẹ bọc ba bốn lớp báo cũ, rồi buộc dây chun kỹ lắm. Sợ đi đường người ta móc mất nên mẹ phải giấu trong cái túi rau hôi hôi ấy để ngụy trang. Con nhớ kiểm tra kỹ nhé…
Điện thoại trên tay Mai trượt xuống, rơi “bộp” xuống ghế sofa.
50 triệu! Nằm trong bó rau!
Cái bó rau mà cô vừa chê hôi thối. Cái bó rau nằm trong cái thùng xốp chảy nước đen ngòm. Cái thùng xốp mà cô đã…
– Không! Không thể nào! – Mai hét lên thất thanh.
Cô bật dậy như một cái lò xo, lao ra khỏi cửa, quên cả việc mình đang đi dép lê trong nhà, tóc vẫn còn ướt rũ rượi.
Hành lang chung cư dài hun hút. Mai chạy bán sống bán chết về phía phòng chứa rác. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh gói báo cũ kỹ nằm lẫn trong đống rau nát. Đó không chỉ là tiền, đó là mồ hôi nước mắt của bố mẹ chồng, là đàn lợn cả năm trời chăm bẵm, là tấm lòng của bà Sáu gửi cho mẹ ruột cô.
Mai đẩy cửa phòng rác, lao đến chỗ cái thùng lớn màu xanh.
Trống rỗng.
Cô bàng hoàng, dùng tay bới tung mấy cái thùng bên cạnh. Chỉ còn lại vài vỏ chai nhựa và mấy tờ giấy vụn. Sạch trơn.
Mai quay sang nhìn bảng lịch dọn vệ sinh dán trên tường. Ca tối: Thu gom lúc 19h30.
Bây giờ là 20h15.
Chân Mai khuỵu xuống. Cô sụp đổ ngay bên cạnh những thùng rác trống hoác. Cô ngửi thấy mùi thuốc tẩy rửa nồng nặc mà nhân viên vệ sinh vừa dùng để cọ rửa, nhưng sao lúc này cô lại thèm khát cái mùi hôi thối, chua loét của thùng đồ ăn quê mùa kia đến thế.
Cô lao ra thang máy, bấm nút xuống tầng hầm, nơi xe rác tập kết trước khi chở đi. Nhưng khi cửa thang máy vừa mở ra, cô nhìn thấy chiếc xe tải chở rác khổng lồ vừa lăn bánh khỏi cổng khu chung cư, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của phố phường Hà Nội. Đèn hậu đỏ lừ của chiếc xe như hai con mắt giễu cợt nhìn cô rồi khuất dạng trong màn mưa bụi.
Mai đứng chôn chân tại chỗ, nước mưa tạt vào mặt lạnh buốt, hòa lẫn với nước mắt nóng hổi đang trào ra.
Điện thoại trong túi áo khoác rung lên bần bật. Là bà Sáu gọi lại vì thấy con dâu đột ngột im lặng.
– Alo Mai à? Sao tự dưng mất sóng thế con? Con tìm thấy gói tiền chưa? Nhớ đếm kỹ nhé, mẹ bọc trong tờ báo Nhân Dân cũ đấy…
Mai đưa điện thoại lên tai, môi run rẩy không thốt nên lời. Cô muốn gào lên, muốn xin lỗi, muốn thú nhận sự thật rằng chính sự sang chảnh hợm hĩnh, sự vô tâm và lười biếng của mình đã ném bỏ tấm lòng của mẹ vào bãi rác.
Nhưng cổ họng cô nghẹn đắng.
50 triệu có thể kiếm lại được. Nhưng sự tổn thương nếu bà Sáu biết sự thật thì sẽ không bao giờ có thể chữa lành.
– Con… con thấy rồi mẹ ạ… – Mai nói trong tiếng nấc, nước mắt giàn giụa. – Con cảm ơn mẹ… mẹ tốt với con quá…
– Ơ cái con này, ơn huệ gì. Thôi cầm tiền lo cho bà đi nhé. Mẹ cúp máy đây, tốn tiền điện thoại.
Tiếng “tút… tút…” vang lên lạnh lùng, chấm dứt cuộc gọi. Mai đứng giữa sân chung cư lộng gió, mùi hôi của rác rưởi không còn, nhưng trong lòng cô, sự hối hận đang bốc lên ngùn ngụt, nồng nặc và ám ảnh hơn bất cứ thứ mùi nào cô từng ngửi thấy trong đời.
Cô đã ném đi không chỉ là một thùng đồ ăn, mà là cả một bài học đắt giá về cách trân trọng những điều giản dị và tấm lòng của người thân, bài học mà cái giá phải trả là quá lớn.