
Ngày ra mắt “bố dượng”, tôi choáng váng chết điếng. Ông ta không ai khác chính là bạn cũ của chồng tôi, từng đến nhà ăn uống nhiều lần. Tôi nhìn chồng, chồng cúi gằm mặt, cả nhà im lặng như bị cắt mất lưỡi. Chúng tôi không dám phản đối thêm vì sợ mẹ nổi giận tuyệt tình.
Ngày cưới, họ hàng xì xào, tôi đành cắn răng mừng phong bì 300 triệu cho bà, coi như báo hiếu một lần cho xong. Ai ngờ…
Ngay hôm đó, giữa lúc tiệc cưới còn đang rộn ràng, một người phụ nữ dắt theo đứa bé khoảng 10 tuổi xuất hiện, tay cầm tờ giấy khai sinh. Đứa bé kia chính thức được ghi tên… là con của “bố dượng” tôi.
Người phụ nữ kia nghẹn ngào trước bàn tiệc:
– “Anh hứa cưới tôi bao năm, giờ anh lại lấy bà ấy vì tiền sao? Vậy số tiền 300 triệu này, tôi xin bà trả lại để nuôi con tôi, vì thật ra… nó còn là cháu nội của chính gia đình này.”
Cả khán phòng như nổ tung. Mẹ chồng tôi ngất lịm tại chỗ, còn chồng tôi thì sững người run rẩy, vì đứa trẻ kia… có gương mặt quá giống anh lúc nhỏ.
Chồng tôi như hóa đá. Cả họ bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ. Còn “bố dượng” thì mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp chối:
– “Hiểu lầm thôi… con bé này vu khống!”
Nhưng người phụ nữ kia ném thêm một xấp giấy xuống bàn: ảnh chụp chung, tin nhắn hứa hẹn cưới xin, giấy chuyển tiền. Cô ta nói trong nước mắt:
– “Tôi không cần anh nữa. Tôi chỉ cần anh có trách nhiệm với con.”
Mẹ chồng tỉnh lại giữa cơn hỗn loạn, vừa nghe câu “cháu nội” đã ôm ngực khóc nấc. Bà nhìn chồng tôi, rồi nhìn đứa bé, ánh mắt rối bời.
Cuối cùng, gia đình quyết định đi xét nghiệm ADN ngay hôm sau.
Ba ngày chờ kết quả là ba ngày địa ngục. Chồng tôi gần như không nói lời nào. Còn tôi vừa giận, vừa sợ, vừa thương con mình nếu mọi chuyện là thật.
Khi cầm tờ kết quả trên tay, chồng tôi run lên.
Đứa bé… không phải con anh.
Cả nhà thở phào, nhưng chưa kịp nhẹ nhõm thì sự thật khác ập tới: đứa bé đúng là con ruột của “bố dượng”. Ông ta qua lại với người phụ nữ kia nhiều năm, hứa cưới để cô ta sinh con. Gần đây biết mẹ chồng tôi có tiền tiết kiệm và đất đai, ông ta lập tức quay sang tán tỉnh bà.
300 triệu tiền mừng cưới của tôi, cộng thêm tiền sính lễ, ông ta đã tìm cách rút gần hết ngay trong tuần đầu.
Công an vào cuộc. Hóa ra ông ta từng lừa vài phụ nữ lớn tuổi khác bằng chiêu “tình yêu cuối đời”.
Hôn lễ bị hủy. Tiền thu hồi được một phần.
Tối hôm đó, mẹ chồng tôi ngồi lặng trong phòng. Bà không còn giận dữ, chỉ khàn giọng nói:
– “Mẹ không sợ mất tiền… Mẹ chỉ sợ già rồi mà vẫn không có ai thật lòng.”
Lần đầu tiên tôi thấy bà yếu đuối như vậy.
Tôi bước tới, nắm lấy tay bà.
Có lẽ ở tuổi đó, thứ người ta cần nhất không phải là một người đàn ông gọi mình là “em”, mà là một gia đình vẫn còn ở bên khi mình lỡ dại một lần.