
Tôi nhận được cuộc gọi từ bà vào một buổi chiều muộn, khi đang thử váy cưới trong một studio nhỏ gần hồ Tây. Giọng bà vẫn vậy — khẽ khàng nhưng cương quyết: — Hân à, con rảnh không? Mẹ muốn gặp. Có chuyện quan trọng.
“Mẹ”, trong cách tôi gọi, là mẹ chồng cũ – bà Ngọc. Người phụ nữ quyền lực từng yêu quý tôi như con gái, rồi lại lạnh nhạt đến mức không cả tiễn tôi ra khỏi cánh cổng nhà họ ba năm trước, chỉ vì tôi sảy thai đứa con đầu lòng và bác sĩ chẩn đoán tôi khó mang thai lại.
Tôi đến quán cà phê bà hẹn. Bà ngồi sẵn ở đó, gọn gàng trong chiếc áo khoác nhạt màu, gương mặt hốc hác đi nhiều so với trí nhớ của tôi. Trước mặt bà là một túi giấy đặt ngay ngắn.
Chúng tôi không nói gì trong vài phút đầu, chỉ nhấp trà, nhìn nhau như hai người dưng có duyên gặp lại: Mẹ nghe tin con sắp lấy chồng — bà mở lời, giọng run run. Tôi gật đầu. Không né tránh. — Vâng, tháng sau con cưới. Anh ấy là người tốt.
Bỗng bà đẩy túi giấy về phía tôi. — Trong đó là hai tỷ. Mẹ chuyển khoản cũng được, nhưng mẹ nghĩ đưa tận tay con sẽ rõ ràng hơn. Tôi sững người. — Ý mẹ là…?
Bà nhìn tôi, ánh mắt giăng mờ một lớp nước. Bà hít sâu, rồi nói bằng thứ giọng van lơn mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng được ở người phụ nữ thép này: “Con hãy… sinh cho mẹ một đứa cháu. Chỉ một đứa thôi. Bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo (IVF). Mẹ không cần con quay lại với thằng Nam, mẹ không cần con hủy hôn. Chỉ cần… con cho dòng họ này một đứa cháu”.
— Mẹ nói gì vậy? — Tôi bật cười chua chát, cảm giác như đây là một trò đùa quái ác. — Con sắp lấy chồng. Mẹ bảo con mang thai con của chồng cũ sao?
— Mẹ biết mẹ ích kỷ. — Bà Ngọc nắm chặt tay tôi, móng tay bà bấm vào da thịt tôi đau nhói. — Nhưng thằng Nam… nó bị u:ng th:ư ti:nh ho:àn. Nó đã cắt bỏ một bên, bên còn lại cũng đang teo dần do xạ trị. Trước khi xạ trị, nó đã gửi đông lạnh ti:nh trù:ng. Nhưng bác sĩ nói, cơ hội thành công rất thấp. Mà con… con là người duy nhất từng mang thai với nó. Cơ địa của con hợp với nó nhất.
Tôi chết lặng. Những ký ức đau thương ùa về. Ngày tôi sảy thai, chính bà đã nói: “Cây độc không trái, gái độc không con. Nhà này vô phúc mới rước cô về.” Lời nói ấy như dao cứa, khiến tôi trầm cảm suốt một năm trời sau ly hôn.
Vậy mà giờ đây, khi tôi vừa tìm thấy hạnh phúc mới, bà lại mang 2 tỷ đến để “mua” cái tử cung của tôi, “mua” một đứa cháu nối dõi?
— Hai tỷ này là tiền dưỡng thai và bồi thường thanh xuân cho con. Sinh xong, con giao cháu cho mẹ, con vẫn có thể lấy chồng, mẹ sẽ giữ bí mật tuyệt đối. — Bà nói nhanh, như sợ tôi từ chối ngay lập tức.
Tôi nhìn bà, rồi nhìn túi tiền. Lòng tự trọng của tôi bị tổn thương ghê gớm. Tôi đứng phắt dậy. — “Mẹ về đi. Con không bán con, cũng không bán mình. Chồng sắp cưới của con, anh ấy không đáng phải chịu sự sỉ nhục này”. Tôi quay lưng bỏ đi, để mặc bà ngồi đó gục đầu xuống bàn, vai rung lên bần bật.
Tối hôm đó, tôi không sao ngủ được. Lời đề nghị điên rồ của bà Ngọc cứ ám ảnh tôi. Minh – chồng sắp cưới của tôi – thấy tôi thẫn thờ, anh ôm tôi từ phía sau: — Em sao thế? Có chuyện gì à? Tôi định giấu, nhưng nhìn vào mắt Minh – đôi mắt hiền lành và bao dung – tôi òa khóc. Tôi kể hết cho anh nghe. Tôi sợ anh ghen, sợ anh ghê tởm quá khứ của tôi.
Nhưng Minh chỉ im lặng lắng nghe, rồi siết chặt tay tôi. — Em định thế nào?
— Em từ chối rồi. Em thấy ghê tởm họ. Ngày xưa họ vứt bỏ em vì em mất con, giờ họ lại cần em như một cái máy đẻ.
Minh thở dài, vuốt tóc tôi: — Họ sai, nhưng họ cũng đáng thương. Tuy nhiên, quyết định là ở em. Em không nợ họ điều gì cả.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của Nam – chồng cũ. Tin nhắn vỏn vẹn: “Anh xin lỗi. Mẹ anh hồ đồ rồi. Em đừng để tâm. Chúc em hạnh phúc.” Đọc tin nhắn, lòng tôi bỗng chùng xuống. Tôi nhớ lại Nam của những ngày xưa, nhu nhược nhưng chưa từng ác ý. Sự tàn nhẫn của cuộc hôn nhân cũ phần lớn đến từ áp lực của mẹ anh.
Tôi quyết định cầm túi tiền 2 tỷ (mà bà Ngọc đã lén gửi ship đến tận cửa nhà tôi sáng nay) để đến bệnh viện gặp Nam. Tôi muốn kết thúc chuyện này một lần và mãi mãi. Trong phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Nam nằm đó, tiều tụy, tóc đã rụng hết vì hóa trị. Bà Ngọc đang ngồi gọt táo, thấy tôi bước vào, bà luống cuống đứng dậy, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Tôi đặt túi tiền lên bàn: “Con đến trả lại cái này”. Bà Ngọc sụp xuống, định quỳ lạy tôi:
— Hân ơi, mẹ lạy con. Bác sĩ bảo Nam không còn nhiều thời gian nữa. Di căn rồi. Nó chỉ muốn để lại một giọt máu…
— Mẹ! — Nam thều thào quát lên, cố rướn người dậy ngăn mẹ mình lại. — Mẹ đừng làm khổ cô ấy nữa! Con chết cũng được, nhưng con không muốn làm thằng hèn phá hoại hạnh phúc của người khác!
Nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt tôi trào ra. Sự hận thù trong tôi tan biến, chỉ còn lại lòng trắc ẩn giữa người với người. Nhưng tôi biết, có những giới hạn đạo đức không thể vượt qua. Tôi đỡ bà Ngọc dậy, nhìn thẳng vào mắt bà: — Mẹ à, đứa trẻ không phải là liều thuốc giảm đau, cũng không phải là công cụ để nối dõi tông đường. Sinh một đứa trẻ ra mà không có bố, mẹ nó lại thuộc về một gia đình khác, đó là tội ác với đứa trẻ.
Tôi quay sang Nam: “Anh Nam, em tha thứ cho anh, tha thứ cho tất cả chuyện quá khứ. Anh hãy thanh thản chữa bệnh”. Rồi tôi rút trong túi xách ra một tấm thiệp mời cưới, đặt nhẹ lên bàn. — Tuần sau em cưới. Nếu anh khỏe, mong anh đến chung vui. Còn lời đề nghị kia, coi như em chưa từng nghe thấy. Em cần phải trân trọng người đàn ông hiện tại của em, giống như cách mẹ trân trọng con trai mẹ vậy.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh. Sau lưng, tôi nghe tiếng khóc nấc nghẹn ngào của bà Ngọc và tiếng Nam thì thầm an ủi mẹ. Bầu trời bên ngoài xanh ngắt. Gió hồ Tây lồng lộng thổi bay mái tóc tôi. Tôi bấm máy gọi cho Minh: — Anh ơi, em xong việc rồi. Mình đi thử váy cưới tiếp nhé?
Tôi đã từ chối 2 tỷ, từ chối sự ràng buộc với quá khứ. Bởi tôi hiểu rằng: Hạnh phúc không mua được bằng tiền, và phẩm giá của một người phụ nữ thì càng không.