
Mẹ chồng tôi bị t.ai n.ạn phải nhập viện, cả nhà cuống cuồng. Giữa lúc rối ren, tôi vội vàng chạy về nấu bát cháo nóng, nghĩ bụng: “Dù sao cũng phải có miếng gì cho bà lót dạ.”
Vừa đặt bát cháo còn nghi ngút khói lên bàn cạnh giường, mẹ chồng bất ngờ gạt tay tôi, lấy thìa khoắng liên tục vào bát cháo rồi trừng mắt quát:
“Cô nấu kiểu gì thế này? Định cho tôi ăn cháo hay đầu độc tôi hả?”
Cả phòng bệnh chết sững. Anh em họ hàng vội xì xào:
“Con dâu có lòng, bà lại quá quắt… Người ta còn chưa kịp ăn đã mắng nhiếc ầm ĩ.”
Tôi đứng như chôn chân, cổ họng nghẹn đắng. Bao nhiêu ấm ức và tủi nhục dâng lên, suýt rơi nước mắt ngay trước bao người.
Đúng lúc ấy, bác sĩ trực bước vào, thấy cảnh bát cháo trên bàn liền sững lại. Mặt ông thoáng biến sắc, vội vàng tiến đến, chỉ tay vào lớp cháo vừa bị khuấy tung:
“Khoan! Không ai được đụng vào! Trong này có… thuốc ngủ với bột lạ trộn vào rồi!”
Cả phòng bàng hoàng, tim tôi thót lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi – người vừa mang cháo đến.
Mẹ chồng thở hổn hển, tay run run vẫn cầm chặt chiếc thìa, gằn giọng:
“Tôi biết… không phải con dâu tôi. Tôi cố tình làm ầm lên… để mọi người phải chú ý. Bởi nếu không, có khi bát cháo này đã giết chết tôi rồi.”
Không khí đặc quánh, từng lời bà như sét đánh ngang tai. Câu hỏi dồn dập vang lên:
“Vậy thì ai… đã bỏ thứ đó vào bát cháo?”
Cả phòng bệnh lặng như tờ. Mọi ánh mắt bắt đầu đảo quanh, nghi ngờ lẫn nhau.
Bác sĩ lập tức gọi y tá mang bát cháo đi xét nghiệm. Ông quay sang tôi:
“Chị là người trực tiếp nấu?”
Tôi gật đầu, giọng run run:
“Vâng… tôi nấu ở nhà, tự tay múc vào cặp lồng, mang thẳng tới đây. Không qua ai.”
Mẹ chồng nắm chặt tay tôi. Lần đầu tiên trong nhiều năm, bà nhìn tôi không hằn học:
“Tôi biết nó không làm. Nếu muốn hại, nó chẳng dại gì mang đến giữa bao nhiêu người thế này.”
Câu nói ấy khiến tôi sững sờ.
Bác sĩ hỏi tiếp:
“Từ lúc mang vào đây đến khi đặt lên bàn, có ai chạm vào không?”
Tôi cố nhớ lại. Khi vừa đến cửa phòng bệnh, tôi có ghé vào nhà vệ sinh rửa tay vì đi đường bụi bặm. Cặp lồng cháo được tôi đặt tạm trên bàn cạnh cửa khoảng… ba phút.
Ba phút.
Đúng lúc đó, em chồng tôi – Hùng – tái mặt.
Hùng là con trai út, sống chung với mẹ chồng tôi. Từ ngày bà bị tai nạn, anh ta luôn miệng nói:
“May mà mẹ chưa kịp sang tên mảnh đất cho ai.”
Câu nói khi ấy tôi không để ý.
Bác sĩ trầm giọng:
“Chúng tôi sẽ báo công an. Thuốc ngủ liều cao có thể gây suy hô hấp. Đây không phải chuyện đùa.”
Hùng bất ngờ đứng bật dậy:
“Báo gì mà báo! Chắc bác sĩ nhầm thôi!”
Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào con trai mình, ánh mắt đau đớn:
“Có phải mày không, Hùng?”
Anh ta lắp bắp:
“Mẹ… mẹ nói gì vậy?”
Tôi chợt nhớ ra. Sáng nay, trước khi tôi vào phòng, Hùng là người đầu tiên đỡ mẹ chồng ngồi dậy uống nước. Anh ta ở trong phòng một mình với bà gần mười phút.
Đúng lúc đó, điện thoại Hùng rơi xuống đất. Màn hình sáng lên, hiện tin nhắn chưa kịp xóa:
“Việc xong chưa? Nhớ pha đủ liều. Mẹ mất thì mọi thứ thuộc về anh.”
Cả phòng chết lặng.
Mẹ chồng bật khóc nấc lên:
“Tao sinh mày ra… nuôi mày khôn lớn… để rồi mày hại tao chỉ vì miếng đất?”
Hùng quỵ xuống, mặt trắng bệch.
Công an đến sau đó không lâu. Kết quả xét nghiệm xác nhận trong cháo có thuốc ngủ nghiền nhỏ trộn cùng một loại bột an thần mạnh. Hùng bị dẫn đi giữa ánh nhìn phẫn nộ của họ hàng.
Tối hôm ấy, trong phòng bệnh chỉ còn tôi và mẹ chồng. Bà khẽ nói:
“Bao năm qua mẹ đối xử tệ với con. Vậy mà hôm nay, người duy nhất nghĩ đến việc nấu cho mẹ bát cháo… lại là con.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ múc bát cháo mới – lần này do y tá mang vào – đút từng thìa cho bà.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân dần xa. Còn trong phòng bệnh, lần đầu tiên giữa tôi và mẹ chồng không còn là khoảng cách.
Tai nạn suýt lấy đi mạng bà. Nhưng chính khoảnh khắc sinh tử ấy, lại phơi bày lòng người – và cũng hàn gắn một mối quan hệ tưởng chừng chẳng bao giờ cứu vãn nổi.