
Không khí trong căn nhà 3 tầng khang trang bỗng chốc đặc quánh lại, căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Trên mặt bàn kính phòng khách là ba cuốn sổ tiết kiệm mới cứng vừa được rút về từ ngân hàng. Bà Phượng, 65 tuổi, mái tóc đã bạc quá nửa, run run đẩy gọng kính lão. Trước mặt bà là vợ chồng con trai cả – Hùng và Lan, cùng cô con gái út tên Mai vừa bắt xe từ quê lên.
Hôm nay là ngày bà Phượng chia tiền bán mảnh đất hương hỏa dưới quê. Mảnh đất nằm ngay mặt đường mới mở, bán được giá 4 tỷ đồng – một số tiền khổng lồ mà cả đời làm nông bà Phượng chưa từng mơ tới. Lan – con dâu bà, mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô nhìn vào những cuốn sổ. Cô ta đã đon đả cơm nước từ sớm, ngọt nhạt với mẹ chồng suốt cả tuần nay chỉ để chờ giây phút này. Trong đầu Lan đã vẽ ra viễn cảnh đổi xe hơi, đi du lịch Châu Âu và mua sắm hàng hiệu thả ga.
Bà Phượng hắng giọng, chậm rãi nói: “Mảnh đất này là lộc của tổ tiên để lại. Giờ mẹ già rồi, giữ tiền cũng chẳng để làm gì. Mẹ quyết định bán đi để chia cho các con làm vốn.” Bà cầm cuốn sổ đầu tiên lên: “Cuốn này 2 tỷ, mẹ cho vợ chồng thằng Hùng cái Lan. Hai đứa là anh chị cả, lại đang nuôi cháu đích tôn, mẹ ưu tiên phần hơn để lo cho gia đình và thờ cúng tổ tiên.”. Lan vội vàng chộp lấy cuốn sổ, miệng cười toe toét: “Con cảm ơn mẹ! Mẹ thật sáng suốt!”
Bà Phượng cầm cuốn thứ hai: “Cuốn này 1 tỷ 900 triệu, mẹ cho cái Mai. Nó lấy chồng xa, hoàn cảnh khó khăn, lại đang ở nhà thuê chật chội. Số tiền này để nó mua cái chung cư mà an cư lạc nghiệp.” Nụ cười trên môi Lan tắt ngấm. Cô ta trố mắt nhìn em chồng, rồi nhìn mẹ chồng với vẻ khó chịu ra mặt. “Còn 100 triệu này,” bà Phượng cầm cuốn sổ mỏng nhất, “Mẹ giữ lại để phòng thân lúc ốm đau, thuốc thang, sau này có nằm xuống thì dùng tiền đó lo ma chay, không phiền đến các con.”
Không gian im lặng trong vài giây. Bất ngờ, Lan đập tay xuống bàn cái “Rầm!” khiến mọi người giật bắn mình. “Mẹ chia thế mà nghe được à?” Lan gào lên, mặt đỏ gay. “Con gái là con người ta, gả đi là bát nước đổ đi. Tại sao nó lại được hưởng gần 2 tỷ bạc? Trong khi vợ chồng con phụng dưỡng mẹ bao năm nay, lo hương hỏa cho cái nhà này thì cũng chỉ được 2 tỷ? Công bằng ở đâu?”
Hùng thấy vợ to tiếng thì giật tay áo can ngăn: “Em kìa, mẹ chia thế là được rồi. Cô Mai khổ hơn mình…” “Anh câm mồm đi!” Lan hất tay chồng, chỉ thẳng mặt Mai: “Cô có tư cách gì mà nhận số tiền đó? Trả lại đây! Toàn bộ 4 tỷ này phải là của con trai trưởng.” Mai rụt rè, nước mắt lưng tròng: “Chị ơi, em không dám đòi hỏi, đây là lộc của mẹ…” Bà Phượng run rẩy đứng dậy: “Lan! Sao con tham lam thế? Vợ chồng con có nhà cao cửa rộng, kinh tế khá giả. Em con nó khổ…”
“Khổ thì kệ xác nó!” Lan cắt lời, mắt vằn lên tia máu hung hãn. Sự tham lam đã làm mờ mắt cô ta. Cô ta nghĩ bà Phượng già cả, lại ở trong nhà mình, bà không dám làm trái ý cô. Lan lao tới giật phăng cuốn sổ 1,9 tỷ trên tay Mai và cuốn 100 triệu của bà Phượng gom về phía mình. Cô ta trừng mắt nhìn mẹ chồng, buông lời cay nghiệt: “Hôm nay tôi nói rõ cho bà biết. Một là bà đưa đủ 4 tỷ cho tôi quản lý. Hai là…” Lan chỉ tay ra phía sau nhà, giọng rít lên, “Bà không đưa đủ 4 tỷ thì bà xác định ra chuồng lợn ở ngay và luôn! Cái nhà này không chứa mẹ chồng mang tiền cho người ngoài!”
Câu nói của Lan như sét đánh ngang tai. Hùng chết lặng. Mai khóc nấc lên. Còn bà Phượng, bà đứng trân trân, nhìn cô con dâu mà mình từng yêu thương, chăm bẵm con cái cho nó suốt 5 năm qua. Bà không khóc. Sự đau đớn tột cùng bỗng hóa thành sự bình tĩnh đến lạ lùng. Bà Phượng từ từ ngồi xuống ghế, rót một chén trà, uống cạn. Rồi bà nhìn thẳng vào mắt Lan, ánh mắt sắc lạnh khiến cô ta chột dạ.
“Con vừa nói gì? Con đuổi mẹ ra chuồng lợn?”
“Phải! Không có tiền thì ra đó mà ở!” Lan vẫn già mồm thách thức.
“Được.” Bà Phượng gật đầu. Bà lấy điện thoại từ trong túi áo, bấm một dãy số rồi bật loa ngoài.
“Alo, luật sư Toàn đấy à? Cậu mang giấy tờ sang nhà tôi ngay. Vâng, vụ sang tên căn nhà số 18 ngõ X ấy. Hủy bỏ giúp tôi. Đúng, hủy ngay lập tức!”. Lan nghe thấy thế thì tái mặt: “Mẹ… mẹ nói cái gì? Căn nhà này…”. Bà Phượng đứng dậy, dõng dạc tuyên bố, giọng bà vang sảng sảng khác hẳn vẻ lụ khụ thường ngày:
“Chắc con quên, hoặc cố tình quên. Căn nhà 3 tầng này vợ chồng con đang ở là đất và tiền của tôi xây lên. 5 năm trước, tôi định sang tên cho vợ chồng anh chị nhưng vì giấy tờ trục trặc nên vẫn đứng tên tôi. Hôm nay, tôi định nhân tiện chia tiền đất thì sẽ ký giấy cho nốt căn nhà này để anh chị yên tâm làm ăn. Nhưng giờ thì không cần nữa.”
Bà Phượng giật lại cả 3 cuốn sổ tiết kiệm trên tay Lan. “Tiền là của tôi. Nhà cũng là của tôi. Tôi có quyền cho ai là việc của tôi. Anh Hùng, tôi thất vọng về anh, anh nhu nhược để vợ trèo lên đầu lên cổ, bất hiếu với mẹ ruột.” Bà quay sang Lan, lúc này đang run rẩy như cầy sấy: “Con muốn đuổi mẹ ra chuồng lợn đúng không? Tiếc quá, cái chuồng lợn cũ ở quê mẹ bán cùng đất rồi. Còn ở đây, người phải ra đi là các người.”
“Trong vòng 3 ngày, dọn hết đồ đạc cút khỏi nhà tôi. 4 tỷ này, tôi sẽ gửi ngân hàng lấy lãi dưỡng già và đi du lịch với cái Mai. Một xu một hào tôi cũng không cho cái ngữ con dâu bất nhân bất nghĩa như cô!”
“Mẹ ơi! Con lỡ lời… con xin mẹ…” Lan sụp xuống ôm chân bà Phượng khóc lóc van xin. Viễn cảnh mất trắng 2 tỷ, lại còn bị đuổi ra khỏi căn nhà mặt phố giá trị cả chục tỷ khiến cô ta suy sụp hoàn toàn.
Hùng cũng quỳ xuống xin mẹ tha thứ. Nhưng bà Phượng gạt tay ra, lạnh lùng bước về phòng, đóng sầm cửa lại. Sáng hôm sau, luật sư đến làm việc. Mặc cho vợ chồng Lan van xin gãy lưỡi, bà Phượng vẫn kiên quyết mời thừa phát lại đến lập vi bằng, yêu cầu họ dọn đi đúng thời hạn.
Lan ngồi bệt trước cửa nhà, nhìn đống đồ đạc bị vứt ngổn ngang ra vỉa hè. Chỉ vì tham lam muốn nuốt trọn 4 tỷ, cô ta đã đánh mất tất cả: nhà cửa, tiền bạc và cả chút tình nghĩa cuối cùng. Cô ta nhìn sang bên đường, thấy một chiếc xe chở lợn chạy qua, mùi hôi thối xộc lên. Cô chợt rùng mình nhận ra, chính nhân cách của cô mới xứng đáng ở nơi đó, chứ không phải người mẹ chồng tần tảo kia.