
Tôi và anh cưới nhau đã tròn năm năm. Năm năm không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi hiểu thế nào là “làm dâu nhà người”.
Từ ngày về làm vợ anh, tôi luôn tự nhủ phải thật ngoan, thật hiền, phải biết giữ hòa khí, để không ai có thể nói rằng “con dâu nhà này không ra gì”. Tôi thức dậy sớm hơn mọi người, nấu ăn cho cả nhà, chăm mẹ chồng khi bà ốm, lo giỗ chạp, lễ Tết đâu ra đó. Cả họ bên chồng ai cũng bảo: “Con dâu trưởng nhà bà Phúc đúng là phước của dòng họ.”
Tôi cười, lòng nhẹ tênh. Tôi tin chỉ cần mình đủ chân thành, hạnh phúc sẽ đến. Chỉ có một điều khiến tôi day dứt — chúng tôi vẫn chưa có con.
Ba năm đầu, tôi nghĩ “con cái là duyên trời cho”, rồi sau đó là những chuỗi ngày rong ruổi khắp nơi: từ bệnh viện lớn đến phòng khám tư, từ bác sĩ Đông y đến thuốc nam truyền miệng. Mỗi lần thấy que thử thai chỉ hiện một vạch, lòng tôi như có ai bóp nghẹt.
Tôi đã tiêm hormone, đã uống đủ loại thuốc, thậm chí chấp nhận đau đớn để làm các thủ thuật hỗ trợ sinh sản. Chồng tôi ban đầu còn an ủi: “Không sao, vợ chồng mình cứ từ từ.”
Nhưng rồi sự “từ từ” ấy biến thành những cái thở dài, những đêm anh ngủ quay lưng lại, và những lời bóng gió của mẹ chồng mỗi khi có ai khoe vừa có cháu bế. Tôi vẫn cố gắng. Tôi tin chỉ cần mình kiên trì, anh sẽ thấy được nỗ lực của tôi.
Cho đến một tối tháng Mười, khi tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại trong phòng khách – cuộc nói chuyện đã xé nát toàn bộ niềm tin mà tôi từng nâng niu suốt năm năm trời. Hôm đó khi bị quên tài liệu tôi đã phóng xe từ công ty về nhà để lấy. Vừa đến cửa nhà, tiếng nói khe khẽ từ phòng khách vọng lại qua khe cửa hé. Giọng mẹ chồng – đặc sệt, lạnh và đanh như dao cứa: “Mẹ bảo mày ngoại tình là để kiếm con, chứ còn vợ mày phải giữ lại để hầu hạ gia đình này. Đừng có cho nó đi dễ dàng thế!”
Tôi chết lặng. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng giọng chồng tôi – người đàn ông từng nắm tay tôi dưới mưa, hứa yêu tôi cả đời – đáp nhỏ, run rẩy: “Con hiểu rồi, mẹ… Con chỉ sợ nó biết thì to chuyện.”
“Biết thì sao? Đàn bà như nó, không đẻ được, có quyền gì mà đòi hỏi? Miễn con có cháu nối dõi là được.”
Một khoảng im lặng kéo dài, rồi tiếng cười khẽ, khô khốc vang lên. Tôi thấy lòng mình như bị ai bóp nghẹt.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống, bàn tay run nhưng vẫn cố nắm chặt lấy nhau. Năm năm làm dâu, tôi chưa từng cãi lời mẹ chồng, chưa từng để chồng phải phiền lòng. Vậy mà sau tất cả, họ lại coi tôi chỉ là… người “hầu hạ” cho gia đình này.
Tôi không khóc. Không thể. Thay vào đó, trong đầu tôi bắt đầu hiện ra một kế hoạch – rõ ràng, tỉ mỉ và lạnh lùng đến chính tôi cũng thấy sợ.
Ba ngày sau, tôi vẫn cư xử như không có chuyện gì. Vẫn nấu cơm, giặt giũ, vẫn mỉm cười khi mẹ chồng nhắc khéo chuyện “xin con nuôi”, vẫn chuẩn bị cơm tối để chồng kịp “làm thêm” buổi tối. Chỉ khác một điều – tôi bắt đầu thu thập mọi thứ.
Tôi lấy lại mật khẩu điện thoại của chồng, sao chép tin nhắn, lưu lại hình ảnh những buổi “làm thêm” trong khách sạn với người đàn bà khác – người đang mang thai được ba tháng. Tôi thuê luật sư riêng, chuẩn bị hồ sơ ly hôn, và lặng lẽ chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi sang tài khoản khác.
Mẹ chồng vẫn không hề biết. Bà còn dặn tôi: “Tháng sau con dâu bên họ hàng cưới, con nhớ chuẩn bị quà cho đàng hoàng nhé. Dâu trưởng phải biết giữ thể diện nhà chồng.”. Tôi mỉm cười: “Vâng, mẹ yên tâm. Con sẽ để cả nhà mình ‘thể diện’ thật.”
Đêm cuối cùng, tôi dọn dẹp bàn ăn thật sạch, nấu những món họ thích nhất – cá kho tộ, canh măng vịt, đĩa thịt luộc cắt lát mỏng đều tăm tắp. Mùi thơm lan khắp nhà.
Mẹ chồng nhìn tôi hài lòng: “Thấy chưa, ngoan thế này mới là con dâu tốt. Đàn bà, phải biết vị trí của mình.”. Tôi gật đầu, mắt vẫn cúi. “Dạ, mai con mới là người biết rõ vị trí của mình, mẹ ạ.”
Sáng hôm sau, khi họ còn đang say ngủ, tôi đặt một tập hồ sơ và lá đơn ly hôn ngay giữa bàn ăn, cạnh bát canh còn nghi ngút khói.
Bên trên là tệp ảnh chụp những lần họ gặp gỡ, cùng bản sao kê tiền chồng tôi lén gửi cho người tình để “chuẩn bị sinh con”. Tôi còn để thêm một tờ giấy nhỏ, viết nắn nót bằng tay:
“Cảm ơn mẹ và anh đã dạy tôi một bài học đắt giá: không phải ai dịu dàng cũng yếu đuối. Tôi ra đi, nhưng trước khi đi, tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng ngoại tình của anh đến công ty. Người phụ nữ kia – tôi đã hẹn gặp riêng. Cô ta biết mình chỉ là ‘người được thuê để đẻ’. Chúc hai người hạnh phúc… nếu còn có thể.”
Tôi khẽ khóa cửa, hít một hơi thật sâu. Trời sớm tinh mơ, sương còn ướt mặt đường. Tôi nghe tiếng điện thoại trong nhà reo lên ầm ĩ – chắc họ đã tỉnh.
Một giờ sau, tin nhắn từ người bạn làm cùng công ty gửi đến: “Chuyện chồng mày nổ tung rồi. Giám đốc cho đình chỉ công tác, vì lộ chuyện có con với nhân viên cấp dưới.”
Tôi ngồi trong quán cà phê nhỏ ven đường, nhìn ánh nắng rọi qua ly nước, lòng nhẹ như vừa trút được một tảng đá. Không hả hê, chỉ là một sự bình thản – thứ bình thản của người đã cháy hết cảm xúc.
Điện thoại rung. Mẹ chồng gọi. Tôi nhìn màn hình, rồi tắt máy. Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi không sợ. Không còn muốn giải thích, không cần minh oan. Tôi chỉ muốn sống cho mình.
Hai tháng sau, luật sư báo tin: đơn ly hôn được tòa chấp thuận, tài sản chia đúng theo pháp luật. Chồng tôi bị công ty sa thải, còn người phụ nữ kia – sau khi sinh non, cũng rời khỏi thành phố.
Tôi chuyển về quê, mở một tiệm hoa nhỏ. Mỗi sáng, khi cắm những bông hồng trắng, tôi vẫn nhớ lại đêm ấy – đêm tôi nghe lén được cuộc nói chuyện định đoạt đời mình. Nhưng giờ, tôi không còn run rẩy.
Tôi mỉm cười, nói nhỏ với chính mình: “Cảm ơn, vì đã nghe thấy kịp lúc.”
Có những người phụ nữ, khi bị đẩy đến tận cùng của đau đớn, họ không khóc, không la, không cầu xin. Họ chỉ im lặng, mỉm cười, và ra đi — mang theo sự bình thản đáng sợ nhất. Bởi vì đôi khi, trả thù ngọt ngào nhất… chính là sống một cuộc đời không còn họ trong đó.