
Căn nhà của chúng tôi rộng rãi, khang trang, nhưng bốn năm nay lúc nào cũng lạnh lẽo như một hầm băng. Bốn năm, quãng thời gian đủ dài để bào mòn sự háo hức của tân hôn, thay vào đó là những tiếng thở dài nén chặt và ánh mắt ái ngại của họ hàng hai bên.
Hai năm đầu, tôi và Nhi còn lạc quan. “Con cái là lộc trời cho,” tôi thường ôm vợ thủ thỉ như vậy. Nhưng sang năm thứ ba, rồi thứ tư, sự chờ đợi biến thành áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Mẹ tôi bắt đầu bóng gió xa xôi trong mỗi bữa cơm, còn mẹ vợ thì gọi điện thúc giục liên tục. Không khí trong nhà lúc nào cũng căng như dây đàn.
Nhi nhiều lần nhỏ nhẹ khuyên tôi cùng đi khám sức khỏe sinh sản. Lần nào cũng vậy, tôi gạt phắt đi. Lòng tự trọng của một người đàn ông cao to, vạm vỡ, chưa từng ốm đau bệnh tật khiến tôi cảm thấy việc bước chân vào khoa hiếm muộn là một sự sỉ nhục. Tôi tin chắc mình hoàn toàn bình thường.
Đỉnh điểm là một buổi tối mưa tầm tã, sau khi nghe mẹ tôi gọi điện than thở chuyện “tuyệt tự”, tôi đã trút hết bực dọc lên đầu vợ. Khi Nhi vừa cất lời khuyên tôi đi khám, tôi đã quát lên, âm thanh xé toạc sự im lặng: “Anh khỏe mạnh thế này, chẳng có bệnh gì mà phải đi đến những chỗ đó! Anh không có vấn đề gì hết, lỗi là tại em mà, không phải sao?”
Nhi chết sững. Đôi mắt cô ấy mở to, ngập nước, nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Tôi biết mình đã chạm vào vết thương sâu nhất của vợ. Trước khi đến với tôi, Nhi từng có một quá khứ buồn. Cô ấy bị người yêu cũ bỏ rơi khi đang mang thai, điều kiện kinh tế kiệt quệ buộc cô ấy phải bỏ đứa bé. Khi yêu nhau, Nhi đã khóc hết nước mắt thú nhận chuyện đó. Lúc ấy, tôi ôm cô ấy vào lòng, thề thốt sẽ yêu thương bù đắp. Tôi chưa từng chê bai, thậm chí còn thấy thương sự dại dột và thật thà của cô ấy.
Nhưng bốn năm không con, sự bao dung trong tôi đã bị thời gian và ích kỷ bào mòn. Tôi bắt đầu hối hận. Tôi vin vào quá khứ ấy để rũ bỏ trách nhiệm của bản thân, mặc định rằng cô ấy không thể sinh con là do “quả báo” từ chuyện cũ.
Sau trận cãi vã đó, tôi quyết định xin chuyển công tác đến một thành phố khác cách nhà 300 cây số. Tôi muốn trốn chạy áp lực, trốn chạy ánh mắt u buồn của vợ. Từ ngày đi, tôi hiếm khi gọi về. Những cuộc gọi thưa thớt chỉ là những câu hỏi thăm xã giao nhạt nhẽo. Tôi thậm chí đã nghĩ đến chuyện ly hôn để giải thoát cho cả hai, nhưng nghĩa tình vợ chồng bao năm níu tôi lại, khiến tôi cứ lừng khừng không quyết.
Ở thành phố mới, sự cô đơn và tự do thái quá đã đẩy tôi vào một ngã rẽ sai lầm. Tôi quen Lan, cô hàng xóm trọ ngay cạnh phòng. Lan từng lỡ dở một đời chồng, phóng khoáng và biết chiều chuộng. Tôi không yêu Lan, chỉ xem đó là mối quan hệ “vui qua đường”, lấp đầy những khoảng trống khi xa vợ.
Tôi cứ ngỡ mình giấu kín được mọi chuyện, cho đến một buổi chiều cuối tuần. Cánh cửa phòng trọ bật mở, Nhi đứng đó, trên tay là túi đồ ăn lỉnh kỉnh cô ấy lặn lội mang từ quê lên. Trước mắt cô ấy là cảnh tượng tôi và Lan đang ôm ấp nhau ngay tại phòng khách.
Không có tiếng gào thét, không có đánh ghen. Nhi chỉ đứng đó vài giây, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Cô ấy đặt túi đồ xuống đất, quay lưng bỏ đi. Cái bóng dáng nhỏ bé ấy khuất sau cầu thang bộ, để lại tôi với nỗi bàng hoàng muộn màng.
Lan vội vã bỏ về phòng. Tôi ngồi thừ ra, nhưng lạ thay, tôi không quá hoảng loạn. Sự vô tâm đã ăn sâu vào máu, tôi nghĩ đơn giản: “Về nhà xin lỗi vài câu là xong, dù sao mình cũng chưa muốn ly hôn”.
Ngay sáng hôm sau, tôi bắt xe trở về nhà. Suốt chặng đường, tôi soạn sẵn trong đầu những lời ngụy biện. Nhưng khi về đến đầu ngõ, bước chân tôi bỗng chùn lại.
Cổng nhà mở toang. Từ xa, tôi thấy Nhi đang quét sân. Dáng cô ấy gầy guộc đi nhiều so với lần cuối tôi nhìn kỹ vợ. Đột nhiên, Nhi loạng choạng, tay buông rơi cái chổi, cả người lảo đảo như sắp ngã quỵ xuống nền gạch cứng.
Theo phản xạ, tôi định lao vào. Nhưng chưa kịp nhấc chân, một bóng người đàn ông từ nhà bên cạnh đã vụt tới nhanh như cắt. Đó là Hùng – người hàng xóm sống độc thân cạnh nhà tôi bao năm nay. Hùng đỡ lấy Nhi gọn gàng, dìu cô ấy ngồi xuống ghế đá, vẻ mặt đầy lo lắng, ân cần vuốt lưng cho cô ấy. Ánh mắt anh ta nhìn vợ tôi không đơn thuần là tình làng nghĩa xóm, nó chứa đựng sự xót xa và quan tâm đặc biệt.
Máu ghen trong tôi bốc lên ngùn ngụt. Tôi quên mất mình vừa là kẻ phản bội, hùng hổ lao vào sân, giật mạnh Nhi về phía mình. “Buông vợ tao ra!” – Tôi gầm lên, trừng mắt nhìn Hùng.
Tôi cứ nghĩ Hùng sẽ sợ hãi hoặc ngại ngùng. Nhưng không, anh ta đứng thẳng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ pha lẫn giận dữ. Hùng gạt tay tôi ra, chắn trước mặt Nhi như một bức tường thành.
“Anh còn mặt mũi mà về đây ghen tuông sao?” – Giọng Hùng đanh lại. “Anh bỏ rơi vợ ốm đau, đi ngoại tình lăng nhăng bên ngoài thì đừng có về đây nữa. Tôi nói cho anh biết, tôi nhịn anh lâu rồi. Anh không biết trân trọng cô ấy thì để người khác làm. Từ giờ tôi sẽ bảo vệ mẹ con cô ấy, anh đừng hòng làm tổn thương Nhi thêm một lần nào nữa!”
Tai tôi ù đi. Tôi chết sững, lắp bắp: “Mày… mày nói cái gì? Mẹ con cô ấy?
Tôi nhìn Hùng, rồi quay sang nhìn Nhi trân trối, mong chờ một lời phủ nhận. Nhưng Nhi chỉ lặng lẽ đứng dậy, gạt tay tôi ra khỏi vai cô ấy. Ánh mắt vợ tôi lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo đến thấu tim mà tôi chưa từng thấy trong suốt 4 năm qua.
“Anh Hùng nói đúng đấy,” Nhi cất giọng, bình thản đến đau lòng. “Tôi có thai rồi. Là con của anh.”
Tim tôi đập thình thịch, một luồng vui sướng len lỏi xen lẫn sự hối hận tột cùng. “Con… con của anh sao? Em có thai rồi? Vậy… vậy sao em không nói…”
“Nói để làm gì?” Nhi ngắt lời tôi, môi nhếch lên một nụ cười chua chát. “Nói để anh lại sỉ nhục tôi là lỗi tại tôi? Hay nói để anh bỏ mặc tôi mà đi hú hí với người đàn bà khác? Lúc tôi ốm nghén, ngất lên ngất xuống, người mua cháo, mua thuốc cho tôi là anh Hùng. Lúc tôi lặn lội lên thăm anh để báo tin vui, thì anh tặng tôi cảnh tượng gì, anh nhớ không?”
Tôi cứng họng, cổ họng nghẹn ứ không thốt nên lời.
Nhi bước vào nhà, lát sau quay ra với một tờ giấy đặt lên bàn đá. “Tôi không ở với anh nữa. Đơn ly hôn tôi đã ký rồi. Anh về rồi thì vào ký đi. Đứa bé này tôi sẽ tự nuôi, anh không cần bận tâm.”
Nói rồi, cô ấy quay sang Hùng, ánh mắt dịu lại: “Anh Hùng, phiền anh đưa em sang viện kiểm tra lại một chút, em thấy hơi mệt.”
Hùng gật đầu, dìu Nhi bước qua mặt tôi, không thèm liếc nhìn tôi lấy một lần. Tôi đứng chôn chân giữa sân, nắng chiều chiếu vào tờ đơn ly hôn trắng toát trên bàn. Gió thổi qua, tờ giấy khẽ lay động như cười nhạo sự ngu ngốc của tôi. Tôi đã có điều mình mong mỏi nhất suốt 4 năm qua – một đứa con. Nhưng ngay khoảnh khắc biết tin con đến, cũng là lúc tôi vĩnh viễn mất đi gia đình mình