
Tiếng kéo khóa vali rẹt một cái nghe chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng ngủ. Lan bụng bầu vượt mặt, nặng nề lê bước ra giữ lấy tay chồng. “Anh Hùng, anh định đi đâu? Tuần sau em dự sinh rồi, tiền tiết kiệm anh cầm đi hết thì mẹ con em sống bằng gì?”. Hùng hất tay vợ ra, ánh mắt lạnh băng không chút tình nghĩa: “Cô buông ra! Tôi mang tiền đi đầu tư làm ăn lớn, chứ để ở nhà cho nó mốc meo à? Cô sắp đẻ thì tự về ngoại mà lo, đàn bà ai chẳng đẻ, làm như mỗi mình cô biết đẻ không bằng.”
Nói rồi, Hùng xách chiếc vali chứa toàn bộ số tiền 4 tỷ đồng – là tiền bán đất của bố mẹ Lan cho và tiền tích cóp 5 năm qua – bước thẳng ra cửa. Bên ngoài, chiếc xe hơi sang trọng của cô bồ nhí đã chờ sẵn. Hùng leo lên xe, chiếc xe rồ ga phóng vụt đi, bỏ lại Lan đứng chết lặng giữa sân, nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Lan không biết rằng, “dự án lớn” của Hùng chính là bao nuôi cô bồ tên Vy và cùng cô ta đi du lịch hưởng thụ, mặc kệ vợ con nheo nhóc.
Đêm hôm đó, trời đổ mưa tầm tã. Những cơn sấm chớp rạch ngang bầu trời như muốn xé nát màn đêm. Lan đang nằm co ro trên giường thì cơn đau bụng ập đến dữ dội. Nước ối vỡ tràn ra ga giường. Cô hoảng loạn vớ lấy điện thoại gọi cho Hùng. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Lan gọi tiếp cho mẹ đẻ, nhưng ở quê sóng yếu, bà không bắt máy. Cơn đau quặn thắt khiến Lan không thể suy nghĩ được gì nhiều. Trong ví cô lúc này trống rỗng, đến 100 ngàn cũng không có vì Hùng đã vét sạch tiền mặt trước khi đi.
Nhưng bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không thể để con mình gặp nguy hiểm. Lan khoác vội chiếc áo mưa mỏng, lảo đảo bước ra đường lớn để vẫy xe, hy vọng gặp được một chiếc taxi nào đó chấp nhận chở chịu đến viện. Mưa quất vào mặt rát buốt. Đường phố vắng tanh. Lan ôm bụng, dựa vào cột đèn, cảm giác như sắp ngất đi. Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng từ từ trờ tới và dừng lại trước mặt cô.
Lan tưởng là xe taxi dù, cô vội vàng mở cửa ghế sau, hổn hển nói: “Làm ơn… chở tôi đến bệnh viện phụ sản… Tôi đau quá… Tôi sẽ trả tiền sau…”
Người lái xe không nói gì, chỉ gật đầu rồi nhấn ga lao vút đi. Trên xe, cơn đau khiến Lan oằn mình, mồ hôi vã ra như tắm. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không hét lên. Qua tấm kính chiếu hậu, cô thấy người đàn ông lái xe thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng. Xe đỗ xịch trước sảnh cấp cứu. Người đàn ông vội vã lao xuống, vòng ra sau đỡ Lan lên đặt vào băng ca y tá vừa đẩy tới.
Dưới ánh đèn neon sáng chói của bệnh viện, Lan cố mở đôi mắt mệt mỏi để nhìn ân nhân của mình. Và rồi, cô chết sững. Gương mặt cương nghị, đôi mắt sâu thẳm và vết sẹo nhỏ nơi đuôi lông mày ấy. Không thể nhầm lẫn được. Là Minh.
Minh là mối tình đầu của Lan thời cấp 3. Ngày đó, vì gia đình Lan ngăn cấm do Minh nghèo, hai người đã phải chia tay trong nước mắt. Minh bỏ đi biệt xứ, bặt vô âm tín suốt 10 năm qua. “Minh… là anh sao?” Lan thều thào, nước mắt trào ra. Minh nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Lan, giọng anh trầm ấm nhưng run run xúc động: “Là anh đây. Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Em và con sẽ bình an.”
Minh không phải lái taxi. Anh giờ đã là tổng giám đốc một công ty xây dựng lớn, vừa đi công tác về thì tình cờ thấy Lan đứng dưới mưa. Minh đóng toàn bộ viện phí, thuê phòng dịch vụ tốt nhất cho Lan. Suốt 5 tiếng đồng hồ Lan vật vã trong phòng sinh, Minh đứng ngồi không yên bên ngoài như một người cha thực thụ.
Khi tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, Minh là người đầu tiên bế bé. Anh nhìn sinh linh bé bỏng đỏ hỏn, rồi nhìn Lan đang thiếp đi vì mệt, lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa thương xót, vừa trân trọng. Những ngày nằm viện sau đó, Hùng vẫn bặt vô âm tín. Lan gọi cho hắn thêm một lần nữa, nhưng đầu dây bên kia là giọng nữ lả lơi: “Anh Hùng đang tắm rồi, chị đừng làm phiền chúng tôi nữa.”
Lan buông điện thoại, lòng nguội lạnh. Cô nhìn sang Minh đang lóng ngóng pha sữa cho con, cẩn thận gọt từng miếng táo cho cô, cô chợt nhận ra đâu mới là người đàn ông thực sự yêu thương mình. Minh không hỏi về chồng Lan, anh chỉ ân cần chăm sóc. Ngày Lan ra viện, Minh kiên quyết: “Đừng về căn nhà lạnh lẽo đó nữa. Về nhà anh đi. Anh sẽ chăm sóc hai mẹ con, cho đến khi em thực sự khỏe và muốn rời đi.”
Lan gật đầu. Cô không còn nơi nào để đi, và trái tim cô, sau bao năm tháng ngủ quên trong sự vô tâm của chồng, nay bỗng rung động trở lại vì sự ấm áp của người cũ.
2 tháng sau... Hùng trở về. Bộ dạng hắn thê thảm, quần áo xộc xệch, râu ria xồm xoàm. Hắn đứng trước cổng nhà, bấm chuông inh ỏi nhưng không ai ra mở cửa. Hóa ra, cô bồ nhí tên Vy là một tay lừa đảo chuyên nghiệp. Cô ta dụ Hùng dồn hết 4 tỷ vào một sàn tiền ảo “ma”, rồi một đêm đẹp trời, cô ta biến mất cùng toàn bộ số tiền còn lại trong tài khoản của Hùng. Hùng trắng tay, bị chủ nợ đuổi đánh, phải trốn chui trốn lủi, cuối cùng đành lê xác về nhà tìm vợ, hy vọng Lan vẫn còn chút tiền vàng cưới để hắn gỡ gạc.
Hùng phá khóa cổng vào nhà. Căn nhà trống trơn, lạnh lẽo, bụi phủ đầy trên sàn. Đồ đạc của Lan và con đã không còn. Trên bàn phòng khách chỉ còn lại một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn và một tờ giấy nhắn.
Hùng cầm tờ giấy lên đọc: “Cảm ơn anh đã cầm 4 tỷ ra đi để tôi nhận ra giá trị của bản thân mình. 4 tỷ đó coi như tôi trả công anh đã giúp tôi nhìn thấu lòng người. Giờ tôi đã có một gia đình mới, một người chồng biết trân trọng tôi và một người cha thực sự cho con tôi. Đừng tìm tôi nữa.”
Hùng vò nát tờ giấy, gào lên trong tuyệt vọng. Đúng lúc đó, chiếc tivi treo tường mà Hùng chưa kịp bán bỗng tự động bật lên (do chế độ hẹn giờ tin tức). Bản tin kinh tế đang phỏng vấn một doanh nhân trẻ thành đạt vừa trúng thầu dự án lớn. Trên màn hình, Minh lịch lãm trong bộ vest sang trọng, đang mỉm cười trả lời phỏng vấn. Và đứng cạnh anh, rạng rỡ và xinh đẹp, chính là Lan. Cô đang bế đứa con trai bụ bẫm, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn Minh.
Dòng chữ chạy dưới màn hình: “Doanh nhân Nguyễn Nhật Minh và phu nhân hạnh phúc trong ngày khởi công dự án.” Hùng ngã sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Hắn đã đánh đổi vợ con, đánh đổi hạnh phúc bình yên để chạy theo phù du, để rồi cuối cùng nhận về tay trắng và sự cô độc đến tận cùng. Bên ngoài, trời lại bắt đầu đổ mưa, lạnh buốt như chính cõi lòng tan nát của kẻ bội bạc.