
Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với Tuyết Mai – cô trợ lý có đôi mắt lúng liếng và nụ cười ngây thơ giả tạo.
“Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá. Để lại chìa khóa biệt thự rồi đi đi.” – Câu nói ấy của Quân như nhát dao chí mạng găm vào tim tôi ngay đêm giao thừa năm ngoái.
Ngày ký đơn, tôi – Thanh Lam – mới hiểu thế nào là mất trắng. Căn biệt thự 20 tỷ ở Thảo Điền – niềm kiêu hãnh của tôi – đứng tên anh ta. Toàn bộ hồ sơ pháp lý đã bị Quân âm thầm “phù phép” từ nhiều năm trước. Tôi tin chồng đến mức mù quáng, để rồi bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một tâm hồn nát vụn.
Tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa tầm tã, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng lấp lánh đầy thách thức.
Thiệp cưới. Chú rể: Vũ Hoàng Quân. Cô dâu: Lê Tuyết Mai. Địa điểm: Chính căn biệt thự của tôi.
Tôi vò nát tấm thiệp, nước mắt trào ra: “Con không đi đâu mẹ ạ. Đến đó để họ giẫm đạp lên lòng tự trọng của con thêm lần nữa sao?”
Mẹ tôi – bà Loan – thản nhiên nhấp ngụm trà gừng, ánh mắt bà không hề có chút bi lụy. Bà vuốt lại nếp áo cho tôi, cười khẽ: “Cứ đến đi con. Kẻ cướp thường thích khoe khoang chiến tích, nhưng chúng quên mất rằng tang vật vẫn còn đó. Có kịch hay cho con xem.
Ngày cưới diễn ra lộng lẫy đến nghẹt thở. Quân chọn phong cách sang trọng, biến căn biệt thự thành một thiên đường ánh sáng. Khách mời đều là giới thượng lưu, những đối tác mà ngày xưa chính tôi là người đặt nền móng quan hệ cho anh ta.
Tôi xuất hiện trong chiếc váy lụa màu xanh Navy kín đáo nhưng sang trọng, đi bên cạnh là mẹ tôi với dáng vẻ tĩnh tại lạ kỳ. Ngay khi vừa bước vào sảnh, Tuyết Mai trong bộ váy cưới đuôi cá đắt tiền đã lướt đến. Cô ta cố tình giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương lên, giọng nũng nịu: “Ôi, chị Lam! Em không ngờ chị can đảm đến thế. Cảm ơn chị đã ‘nhường’ lại tổ ấm này cho em nhé.”
Hoàng Quân cũng tiến lại, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt đắc thắng quét qua tôi: “Đến là tốt. Người cũ cũng nên thấy người mới hạnh phúc thế nào để mà sớm tìm bến đỗ khác.”
Mẹ tôi mỉm cười, bà đi dạo một vòng quanh phòng khách, vuốt ve những món đồ nội thất bằng gỗ quý rồi hỏi bâng quơ: “Nhà đẹp thật. Nhưng Quân này, mấy bức tranh cổ của cha con để lại ở kho, con đã mang ra trưng bày chưa?”
Quân hơi khựng lại, mặt biến sắc trong tích tắc rồi gượng cười: “Dạ… con vẫn cất kỹ lắm ạ.”
Buổi tiệc đến hồi cao trào. Khi Quân cầm micro dõng dạc tuyên bố về “tình yêu đích thực” và chuẩn bị trao nhẫn cho cô dâu mới, mẹ tôi bỗng bước lên sân khấu. Không khí bỗng chốc đông đặc.
Bà không cầm micro, nhưng giọng bà vang rõ từng chữ: “Quân à, mẹ có món quà cưới cuối cùng tặng hai đứa. Đây không chỉ là tài sản, mà là công bằng.”
Cánh cửa lớn bật mở. Luật sư Gia Bách cùng hai trợ lý bước vào với những tập hồ sơ dày cộm. Quân tái mặt, micro trên tay run rẩy: “Mẹ… hôm nay là ngày vui của con, mẹ định làm gì?”
Luật sư Gia Bách lạnh lùng công bố: “Thưa quý vị, tôi đại diện cho bà Loan và con gái là cô Thanh Lam. Chúng tôi chính thức gửi thông báo phong tỏa tài sản đối với căn biệt thự này. Có bằng chứng xác thực rằng ông Vũ Hoàng Quân đã dùng nguồn tiền thừa kế riêng biệt của cô Lam từ việc bán các khu đất gia tộc để mua nhà, nhưng lại giả mạo hồ sơ để biến nó thành tài sản cá nhân.”
Tuyết Mai thốt lên một tiếng kinh hãi. Khách mời xôn xao như ong vỡ tổ.
Mẹ tôi nhìn Quân, nụ cười hiền hậu lúc trước biến mất: “Con tưởng con giấu được sao? Mười hai năm qua, mẹ để con đứng tên vì nghĩ con là người một nhà. Nhưng khi con dám phản bội con gái mẹ, mẹ đã bắt đầu thu thập lại từng tờ hóa đơn, từng lệnh chuyển tiền từ mười mấy năm trước. Con lừa được con gái mẹ, nhưng không lừa được người đàn bà đã lăn lộn thương trường cả đời như mẹ đâu.”
Quân quỵ xuống ngay cạnh chiếc bánh cưới sáu tầng. Tuyết Mai hoảng loạn nhìn chồng sắp cưới, rồi nhìn căn biệt thự – thứ duy nhất cô ta khao khát – nay bỗng chốc trở thành một cái bẫy pháp lý.
Vụ kiện kéo dài sáu tháng sau đó là một chuỗi ngày đen tối với Quân. Khi các bằng chứng về việc gian lận tài chính bị phơi bày, anh ta không chỉ mất biệt thự mà còn đối mặt với nguy cơ phá sản.
Phiên tòa cuối cùng, tôi nhận lại phần lớn giá trị biệt thự và các tài sản khác. Khi bước ra khỏi tòa, Quân chạy theo giữ tay tôi, râu ria lởm chởm: “Lam, anh sai rồi. Tuyết Mai nó bỏ anh rồi. Chúng mình làm lại được không?”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra: “Căn biệt thự đó em đã bán rồi. Em bận đi ăn tối với mẹ rồi.”
Tôi bước lên xe, nơi mẹ đang chờ sẵn. Bà nắm tay tôi, dặn dò: “Đời người phụ nữ, không sợ mất chồng, chỉ sợ mất mình. Khi con tự làm chủ được cuộc đời mình, không ai có thể làm nhục con được nữa.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng Quân nhỏ dần. Hóa ra, màn kịch hay nhất chính là khoảnh khắc tôi tìm lại được chính mình.