
Tôi và Hùng yêu nhau được 2 năm. Hùng là trai phố cổ, nhà mặt tiền, kinh tế khá giả. Còn tôi, xuất thân từ một vùng quê nghèo, nơi mà người ta hay gọi đùa là “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Dù vậy, tôi chưa bao giờ tự ti về gia cảnh của mình. Bố mẹ tôi tuy nghèo nhưng sống thanh bạch, nuôi tôi ăn học đàng hoàng, tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định trên thành phố.
Khi yêu nhau, Hùng cũng đôi lần tỏ ý chê bai cách ăn mặc giản dị hay thói quen tiết kiệm của tôi, nhưng tôi đều bỏ qua vì nghĩ đó là sự khác biệt lối sống. Cho đến khi bàn chuyện cưới xin, bản chất thật sự của anh mới lộ rõ.
Ngày Hùng về quê ra mắt bố mẹ tôi, anh đi con xe Mercedes bóng lộn. Đường vào nhà tôi là đường đất đỏ, hôm ấy trời lại mưa phùn nên hơi lầy lội. Hùng vừa đi vừa nhăn nhó, chốc chốc lại dừng xe để… lau bùn bắn lên thân xe, miệng lầm bầm chửi thề.
Vừa bước vào sân nhà, thấy đàn gà chạy tung tăng mổ thóc và con chó mực sủa vang, Hùng đã bịt mũi, vẻ mặt đầy ghê tởm: – “Khiếp, cái nơi khỉ ho cò gáy này mà em cũng sống được à? Mùi phân trâu phân bò nồng nặc thế này, anh thở không nổi.”
Bố mẹ tôi đon đả chạy ra đón, Hùng chỉ gật đầu hờ hững, không thèm tháo giày mà đi thẳng vào nhà, làm in hằn những vết bùn đất lên nền gạch tàu cũ kỹ mẹ tôi vừa lau sạch. Suốt bữa cơm, anh chỉ gẩy gẩy đôi đũa, chê gà dai, chê canh mặn, rồi lôi điện thoại ra bấm, mặc kệ bố mẹ tôi ngượng ngùng mời mọc.
Đỉnh điểm là khi bàn về lễ cưới. Nhà tôi tuy nghèo nhưng cũng muốn tổ chức một lễ vu quy ấm cúng, mời bà con lối xóm đến chung vui vào buổi trưa cho đàng hoàng. Nhưng Hùng gạt phăng đi. Anh nhìn quanh căn nhà cấp 4 lợp mái tôn, tường vôi đã bong tróc vài chỗ, rồi phán một câu xanh rờn:
– “Nhà em nghèo rớt mồng tơi thế này, anh nói thật, nhìn đâu cũng thấy bẩn. Bạn bè, đối tác của anh toàn người sang trọng, về đây họ cười vào mặt anh. Nên thống nhất thế này, anh chỉ đón dâu được ban đêm thôi, tầm 2-3 giờ sáng gì đấy. Lúc đấy tối om, chẳng ai nhìn thấy cảnh xập xệ này, đỡ xấu hổ cho nhà anh. Đón xong chạy thẳng về Hà Nội tổ chức tiệc ở nhà hàng 5 sao luôn.”
Tôi sững sờ, nhìn Hùng như nhìn người lạ. – “Anh nói gì cơ? Đón dâu ban đêm vì sợ… xấu hổ? Anh coi thường nhà em đến thế sao?”
Hùng nhún vai, giọng trịch thượng: – “Thì sự thật nó thế. Em nhìn xem, cái sân thì bé tẹo, cái cổng thì rỉ sét, bày rạp ra đấy trông nhếch nhác lắm. Em muốn lấy chồng giàu, muốn đổi đời thì phải biết hy sinh sĩ diện hão chứ. Nhà anh chịu rước em về là phúc đức 3 đời nhà em rồi.”
Bố tôi ngồi ở góc bàn, tay run run cầm chén trà, mắt đỏ hoe nhưng không nói gì. Mẹ tôi thì quay mặt đi lau nước mắt. Lòng tự trọng của gia đình tôi bị Hùng chà đạp không thương tiếc ngay tại chính ngôi nhà này.
Tôi định đứng dậy đuổi thẳng cổ Hùng về, nhưng nhìn ánh mắt uất ức của bố, tôi bỗng nảy ra một ý định khác. Tôi nuốt cục tức vào trong, mỉm cười lạnh lùng: – “Được, nếu anh muốn đón dâu ban đêm cho ‘sạch sẽ’, em chiều ý anh. 2 giờ sáng ngày rằm tháng sau, mời nhà trai đến.”
Hùng đắc ý ra mặt, tưởng tôi đã khuất phục trước sức mạnh của đồng tiền. Anh ta vội vã ra về, không quên để lại một phong bì tiền “hỗ trợ nhà gái sửa sang lại cái cổng cho đỡ tởm”, nhưng tôi đã cầm phong bì đó ném trả lại vào xe anh ta.
Ngày cưới đến gần. Ở trên thành phố, Hùng rầm rộ chuẩn bị. Nghe đâu anh ta đặt tiệc ở trung tâm hội nghị tiệc cưới lớn nhất Hà Nội, mời hơn 100 mâm cỗ, toàn sơn hào hải vị. Khách mời đều là giới thượng lưu, xe sang xếp hàng dài. Anh ta còn khoe khoang trên Facebook rằng mình sắp cưới được một cô vợ “ngoan hiền, biết điều”, dù gia cảnh không tương xứng nhưng anh “rộng lượng” bỏ qua.
Đêm hôm đó, đúng giờ hoàng đạo mà Hùng chọn (thực ra là giờ anh ta chọn để che giấu sự nghèo hèn của nhà vợ), đoàn xe rước dâu gồm 20 chiếc xe sang trọng lừ lừ tiến vào con đường đất đỏ dẫn vào nhà tôi. Hùng dẫn đầu, mặc bộ vest trắng bảnh bao, mặt mày hớn hở.
Thế nhưng, càng đi sâu vào ngõ, không khí càng im lặng đến rợn người. Không có đèn nháy, không có cổng hoa, không có tiếng nhạc xập xình. Cả khu xóm chìm trong giấc ngủ say sưa, chỉ có tiếng ếch nhái kêu râm ran.
Đến trước cổng nhà tôi, Hùng chết lặng.
Cánh cổng sắt vẫn đóng im lìm, khóa kỹ bằng một ổ khóa to tướng. Trong sân tối om như mực, không có rạp cưới, không có bàn ghế, càng không có cô dâu nào đang chờ đợi. Căn nhà cấp 4 cửa đóng then cài, im ắng như không hề có người ở.
Hùng hoảng hốt, đập cửa rầm rầm: – “Mai! Mai ơi! Mở cửa ra! Xe hoa đến rồi này! Bố mẹ ơi!”
Đáp lại anh ta chỉ là tiếng chó sủa inh ỏi của hàng xóm.
Một lúc sau, bác hàng xóm nhà bên cạnh, tay cầm đèn pin, mắt nhắm mắt mở đi ra, soi vào mặt Hùng quát: – “Cái gì mà ầm ĩ giữa đêm hôm thế hả? Để cho người ta ngủ chứ!”
– “Bác ơi, nhà cái Mai đi đâu rồi ạ? Hôm nay đám cưới nó mà?” – Hùng lắp bắp hỏi.
Bác hàng xóm nhìn Hùng như người ngoài hành tinh: – “Cưới xin gì? Nhà nó về quê nội ăn giỗ từ sáng hôm qua rồi. Trước khi đi ông Bình (bố tôi) còn gửi chìa khóa nhờ tôi trông nhà hộ. Cả nhà nó đi vắng hết, làm gì có đám cưới nào.”
– “Cái… cái gì?”
Hùng đứng không vững, phải vịn vào thành xe. Điện thoại anh ta reo liên hồi. Là mẹ anh ta gọi từ nhà hàng trên phố: – “Alo Hùng à, sao lâu thế con? Khách khứa đến đông đủ cả rồi, 100 mâm cỗ đang chờ, mọi người đang hỏi cô dâu đâu đây này! Về nhanh lên!”
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán Hùng. 100 mâm cỗ. Hàng ngàn vị khách VIP. Tất cả đang chờ đợi một đám cưới hoành tráng. Và anh ta đang đứng đây, giữa đêm khuya thanh vắng, trước một ngôi nhà trống hoác, bị cô dâu “bỏ bom” một cách ngoạn mục.
Lúc này, điện thoại Hùng báo tin nhắn đến. Là tôi.
“Chào anh Hùng. Anh muốn đón dâu ban đêm cho đỡ xấu hổ, nhưng em nghĩ kỹ rồi, nhà em nghèo quá, bẩn quá, không xứng để bước chân lên xe sang của anh. Em sợ làm bẩn xe anh, làm mất mặt anh với bạn bè. Nên thôi, em trả anh lại sự tự do để anh đi tìm cô nào ‘sạch sẽ’, môn đăng hộ đối hơn nhé.
À, em quên không báo sớm, chắc anh đặt cỗ rồi nhỉ? Coi như đó là bữa tiệc anh khao bạn bè vì thoát được một cục nợ nghèo hèn như em. Chúc anh ngon miệng. Em chặn số anh đây. Vĩnh biệt.”
Hùng đọc tin nhắn, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta gào lên trong uất ức, ném chiếc điện thoại xuống nền đất vỡ tan tành.
Ngày hôm đó, báo chí và mạng xã hội được phen xôn xao về một đám cưới “siêu to khổng lồ” ở Hà Nội nhưng vắng mặt cả cô dâu lẫn chú rể. Chú rể vì quá xấu hổ và nhục nhã nên đã trốn biệt tăm, không dám vác mặt về nhà hàng, để mặc bố mẹ già phải đứng ra cúi đầu xin lỗi từng vị khách và thanh toán đống hóa đơn khổng lồ trong nước mắt.
Còn tôi, tôi đang ngồi bên bờ biển lộng gió cùng bố mẹ trong chuyến du lịch mà tôi đã dành dụm tiền từ lâu để mời ông bà đi. Nhìn nụ cười thanh thản của bố, tôi biết mình đã làm đúng. Nghèo cho sạch, rách cho thơm. Không ai có quyền chà đạp lên lòng tự trọng của người khác, dù họ có nhiều tiền đến đâu chăng nữa.