
Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35, âm thanh như tiếng gào thét của quỷ dữ. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình. Tấm áo khoác mỏng chẳng đủ che chắn cho cô trước cái lạnh cắt da cắt thịt và cả sự lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông đối diện.
“Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai run rẩy nói, một tay đỡ bụng, một tay vịn vào bức tường bê tông nhám lạnh.
Thành không nói gì, anh ném một xấp ảnh xuống chân cô. Những tấm ảnh bị gió cuốn bay tung tóe trên sàn thượng. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt. Họ trông rất thân thiết, người đàn ông kia còn ân cần đỡ lấy eo cô.
“Mai ạ, cô diễn kịch giỏi lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành rít qua kẽ răng, từng chữ như mang theo thuốc súng. “Đứa bé này… nó không phải con tôi, đúng không?”
Mai bàng hoàng, cô khuỵu xuống, tay bám chặt vào lan can sắt: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em ở miền Nam mới ra, anh ấy đưa em đi khám vì anh bận công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi! Anh đang nói cái gì vậy?”
“Câm miệng!” Thành gầm lên, bước tới bóp chặt cằm cô, khiến cô đau đớn nhăn mặt. “Cô định lừa tôi đến bao giờ? Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định bắt tôi nuôi con cho kẻ khác, đổ vỏ cho cô suốt đời sao?”
“Không thể nào! Có sự nhầm lẫn, em thề với anh… em chỉ có mình anh thôi…” Mai khóc nấc lên, hơi thở khó nhọc vì sức nặng của cái thai và cơn sốc tâm lý cực độ. “Làm ơn, hãy nghĩ đến con… nó đang đạp đây này… Làm ơn, Thành ơi!”
Thành cười lên điên dại, nụ cười méo mó trong bóng tối. Anh nhìn cái bụng bầu của vợ như nhìn một thứ rác rưởi dơ bẩn: “Con tôi? Nó là vết nhơ của đời tôi! Hôm nay, trên tầng cao này, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Thành đẩy Mai sát ra phía mép lan can. Độ cao của tầng 35 khiến cái nhìn xuống dưới chỉ thấy những ánh đèn xe như những con kiến bò trên đường phố hun hút. Mai nhắm mắt lại, tuyệt vọng buông xuôi. Cô không còn sức để giải thích khi niềm tin của người chồng đã hoàn toàn sụp đổ.
Đúng lúc Thành đang trong cơn điên loạn, đôi bàn tay gân guốc của anh đã siết lấy vai vợ, định thực hiện hành động tội lỗi nhất cuộc đời mình thì điện thoại trong túi quần anh đổ chuông liên hồi.
Thành khựng lại. Nhìn vào màn hình, đó là số của Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố – một người bạn thân từ thuở nối khố của anh. Anh bắt máy, giọng khàn đặc: “Sao? Muốn chúc mừng tôi vì phát hiện ra mình bị cắm sừng à?”
“Thành à? Cậu đang ở đâu? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia gấp gáp đến lạc cả đi.. Thành cười nhạt, tay vẫn không buông vai Mai: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết bộ mặt thật của cô ta.”
“Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab,” giọng người bạn run lên vì sợ hãi. “Thực thực tập sinh mới đã dán nhầm nhãn mẫu máu của vợ cậu với một mẫu của ca thụ tinh nhân tạo đang tranh chấp tài sản khác. Kết quả 0% đó là của người khác! Tôi vừa đích thân kiểm tra lại mẫu lưu của Mai… Tỉ lệ là 99,99%. Đứa bé là con trai cậu, Thành ạ! Nó là con ruột của cậu! Tôi xin lỗi, tôi đã đuổi việc ngay lập tức kẻ tắc trách kia rồi, tôi đang chạy qua nhà cậu đây!”
Thời gian như ngừng trôi. Tiếng gió rít trên cao bỗng nhiên im bặt trong tâm trí Thành. Những ngón tay đang siết chặt vai Mai đột ngột buông lỏng, rụng rời. Chiếc điện thoại trên tay Thành rơi xuống sàn thượng, tiếng loa ngoài vẫn còn vang vọng tiếng xin lỗi cuống quýt của người bạn.
Thành nhìn xuống vợ. Mai đã ngất đi vì kiệt sức và quá sợ hãi, cơ thể cô trượt dần xuống sàn xi măng lạnh ngắt. Dưới ánh đèn vàng vọt của khu kỹ thuật, Thành nhìn thấy khuôn mặt vợ nhợt nhạt, những giọt nước mắt đóng băng trên gò má.
“Mai… Mai ơi!” Thành gào lên, một tiếng gào xé toạc đêm tối, chứa đựng sự hối hận tột cùng.
Anh bế thốc cô lên, điên cuồng phá cửa sân thượng để chạy xuống nhà. Đêm đó, trong bệnh viện, Thành quỳ sụp trước cửa phòng cấp cứu suốt 5 tiếng đồng hồ. Từng giây trôi qua như một năm dài đằng đẵng. Anh tự tát vào mặt mình, tự nguyền rủa sự nóng nảy và đa nghi của bản thân. Chỉ một chút nữa thôi, anh đã tự tay giết chết vợ mình và đứa con trai mà anh hằng mong đợi.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu đông yếu ớt chiếu qua cửa sổ bệnh viện, Mai từ từ mở mắt. Thành nắm chặt tay cô, đôi mắt anh sưng húp, râu ria lởm chởm.
“Mai… anh xin lỗi… anh là một thằng khốn…” Thành nghẹn ngào, định nói thêm nhưng Mai khẽ đặt bàn tay yếu ớt lên môi anh.
Cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt buồn bã nhưng chất chứa sự dung thứ của một người mẹ. Cô biết, đứa trẻ trong bụng cần một người cha, nhưng vết sẹo trên tầng 35 đêm đó sẽ mãi mãi là một lời nhắc nhở cho Thành về giá trị của niềm tin.
Thành cúi đầu hôn lên mu bàn tay vợ, thầm hứa với lòng mình rằng cả đời này, anh sẽ dùng mọi thứ để bù đắp cho lỗi lầm ấy. Nhưng anh cũng hiểu, có những thứ khi đã nứt vỡ, dù có hàn gắn lại bằng vàng, thì vết rạn ấy vẫn sẽ nằm đó, nhắc nhở họ về một đêm mùa đông lạnh nhất trong cuộc đời.
Từ hôm đó, Thành nghỉ việc ở tập đoàn lớn để về làm gần nhà, anh không bao giờ để Mai phải đi khám thai một mình thêm lần nào nữa. Mỗi khi nghe tiếng gió rít qua cửa sổ, Thành lại rùng mình, ôm chặt lấy vợ con, như để chắc chắn rằng phép màu của cuộc gọi đêm đó vẫn còn hiện hữu.