
Tôi và chồng l/y h/ôn sau 3 năm chung sống. Giữa chúng tôi không có người thứ ba xen vào, c/h/i/a t/a/y chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt tích tụ lâu ngày là vì quá nhiều m/âu th/uẫ/n trong cách sống và nuôi dạy con. C/ãi v/ã càng nhiều thì tình cảm càng ch/óng tà/n. Chồng không níu kéo tôi, tôi cũng đã quá mỏi mệt. Đến một lúc, cả hai quyết định ra tòa l/y h/ôn. Chồng tôi để lại nhà cửa, tài sản cho vợ con, chọn ra đi tay trắng. Sau khi l/y h/ôn chồng, tôi chật vật nuôi con một mình. Nhưng tôi không thấy hối hận vì quyết định này. Nếu đã không thể chung sống, không còn tình cảm thì ch/ia t/ay là cách tốt nhất.4 năm sau, tôi tái giá và có cuộc sống hôn nhân mới nhiều niềm vui. Tôi chuẩn bị đón con chung với người chồng hiện tại. Chồng mới rất yêu thương con trai của tôi. Tôi rất tin tưởng và biết ơn anh, cảm thấy mình may mắn khi gặp được anh.
Một hôm, tôi nghe người quen báo tin người chồng cũ vào viện vì b/ện/h nặng. Vì nghĩ duyên vợ chồng ngày trước, tôi đến thăm chồng cũ. Thấy tình cảnh của anh hiện tại mà tôi thở dài x/ót x/a. Chồng cũ vốn là người khỏe mạnh, cao lớn nhưng giờ vì b/ệ/nh t/ật mà trở nên ố/m y/ếu, nằm liệ/t giư/ờng.
Khi tôi đến, chồng cũ đang ngủ. Tôi bất ngờ khi thấy trên tay anh vẫn cầm thứ này khiến tôi ch/ế/t l//ặng…
Tôi bước lại gần giường bệnh, định kéo chiếc chăn lên cho anh đỡ lạnh. Nhưng ngay lúc ấy, ánh mắt tôi dừng lại ở bàn tay gầy guộc của anh.
Trong tay anh… là một chiếc xe đồ chơi cũ kỹ.
Tôi sững người. Chiếc xe màu xanh đã tróc sơn, bánh xe sứt mẻ — chính là món đồ chơi mà con trai tôi từng ôm khư khư suốt những năm đầu đời. Ngày chúng tôi ly hôn, thằng bé đã khóc rất lâu vì không được gặp bố thường xuyên nữa.
Tôi run run hỏi cô y tá đứng cạnh:
— Anh ấy… lúc nào cũng cầm cái này sao?
Cô y tá gật đầu, giọng nhỏ lại:
— Vâng. Bệnh nhân gần như không có người thân đến thăm. Nhưng ngày nào anh ấy cũng cầm cái xe này, có lúc còn thì thầm gọi tên con trai. Có hôm sốt mê man, anh ấy cứ nói: “Ba xin lỗi… ba không giữ được gia đình cho con…”
Nghe đến đó, cổ họng tôi nghẹn lại.
Bấy lâu nay, tôi luôn nghĩ người đau khổ sau cuộc ly hôn là mình. Tôi tưởng anh ra đi nhẹ nhõm, không vướng bận. Nhưng hóa ra… anh chỉ lặng lẽ mang theo tất cả nỗi nhớ về con.
Đúng lúc ấy, anh khẽ cựa mình rồi mở mắt. Ánh nhìn mệt mỏi dừng lại ở tôi vài giây, như phải mất một lúc anh mới nhận ra.
Anh cố gượng cười, giọng khàn đặc:
— Em… đến thăm anh à?
Tôi không biết phải nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Anh nhìn chiếc xe đồ chơi trong tay rồi nói rất khẽ:
— Anh giữ cái này… vì sợ một ngày nào đó con quên mất bố.
Nước mắt tôi bỗng rơi xuống lúc nào không hay.
Tôi hiểu rằng có những cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì hết yêu… mà chỉ vì chúng ta không đủ kiên nhẫn để đi cùng nhau lâu hơn một chút.
Trước khi ra về, tôi khẽ đặt tay lên vai anh và nói:
— Khi anh khỏe hơn… hãy đến gặp con. Nó vẫn luôn hỏi về anh.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy ánh mắt anh sáng lên như một người vừa được trao lại hy vọng.
Còn tôi, bước ra khỏi phòng bệnh, lòng nặng trĩu.
Bởi có những thứ… chỉ khi mất đi rồi, người ta mới hiểu nó quý giá đến nhường nào.