
Không khí Giáng sinh đã tràn ngập khắp sân trường quốc tế nơi bé Bon – con trai tôi đang theo học. Tiếng nhạc Jingle Bells vang lên rộn rã, xen lẫn tiếng cười đùa của lũ trẻ xúng xính trong những bộ đồ ông già Noel tí hon. Lẽ ra, hôm nay chồng tôi – Huy, cũng sẽ có mặt ở đây. Nhưng như thường lệ, anh báo bận đi công tác Đà Nẵng một tháng để giám sát dự án mới. Tôi thở dài, nắm chặt tay con, cố gắng bù đắp sự thiếu hụt của người cha trong ngày lễ quan trọng này.
Lễ hội diễn ra náo nhiệt. Khi các khối lớp lần lượt di chuyển ra sân khấu chính để chụp ảnh lưu niệm, ánh mắt tôi vô tình va phải một cậu bé đang đứng ở hàng ngũ lớp 3A. Khoảnh khắc ấy, tim tôi như hẫng đi một nhịp.
Cậu bé đó, dù cao lớn hơn Bon một chút, nhưng gương mặt thì giống Bon như hai giọt nước. Từ đôi mắt một mí đặc trưng, sống mũi cao thẳng cho đến cái cách cậu bé nhíu mày khi bị nắng chiếu vào. Đó không phải là nét giống nhau tình cờ giữa những người lạ. Đó là bản sao của chồng tôi – Huy. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi khiến tôi đứng không vững.
Tôi tự trấn an mình rằng có lẽ do tôi quá nhớ chồng nên nhìn gà hóa cuốc. Nhưng linh tính của một người phụ nữ mách bảo tôi rằng có điều gì đó không ổn. Tan lễ, tôi bảo Bon đứng chơi ở khu vực cầu trượt với cô giáo chủ nhiệm, còn mình thì lén lút đi theo cậu bé lớp 3 kia.
Cậu bé chạy về phía cổng trường, nơi một người phụ nữ trẻ đẹp, ăn mặc sành điệu đang đứng đợi. Chị ta cúi xuống lau mồ hôi cho con, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc. Hai mẹ con dắt tay nhau đi về phía bãi đỗ xe VIP. Tôi kéo thấp vành mũ, bước nhanh theo sau, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Họ dừng lại trước một chiếc SUV màu đen bóng loáng. Biển số xe quen thuộc đập vào mắt tôi khiến đất trời như đảo lộn: 29A-XXXXX. Đó là xe của Huy!
Chẳng lẽ Huy đã về sớm và muốn tạo bất ngờ? Nhưng hy vọng mong manh ấy vụt tắt ngấm khi cửa ghế lái mở ra. Huy bước xuống, không phải với bộ dạng của một người đi công tác xa về, mà trong bộ đồ thể thao thoải mái như đang ở nhà. Anh tươi cười bế bổng cậu bé kia lên, thơm vào má nó, rồi quay sang hôn nhẹ lên môi người phụ nữ kia. Cả ba người họ cười nói vui vẻ, tạo nên bức tranh gia đình hoàn hảo mà tôi vẫn luôn mơ ước.
Tôi chết lặng khi đứa trẻ nhào tới Huy và gọi: “Ba, ba…” . Chân tôi như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Tôi đưa tay bịt miệng để không bật ra tiếng nết nghẹn ngào. Hóa ra, chuyến công tác Đà Nẵng 1 tháng chỉ là màn kịch. Hóa ra, anh vẫn ở ngay thành phố này, sống chung một nhà, đi cùng một xe với nhân tình và đứa con riêng.
Và đau đớn hơn cả, là khi xâu chuỗi lại mọi việc, tôi chợt hiểu ra lý do vì sao suốt nửa năm qua, kể từ ngày Bon vào lớp 1, Huy chưa từng một lần đưa đón con đi học. “Anh bận họp sớm”, “Anh không tiện đường”, “Trường Bon ngược đường anh làm”… Hàng ngàn lý do anh đưa ra, tôi đều tin sái cổ.
Nhưng sự thật là anh sợ. Anh sợ đụng mặt nhân tình và đứa con riêng này ngay tại cổng trường. Đứa bé kia học lớp 3, tức là lớn hơn Bon 2 tuổi. Nghĩa là anh đã phản bội tôi ngay từ khi chúng tôi mới cưới, hoặc thậm chí là trước đó. Anh đã nuôi dưỡng một gia đình song song, cho hai đứa con cùng huyết thống học chung một trường, hít thở chung một bầu không khí, trong khi tôi – người vợ danh chính ngôn thuận – lại như một con ngốc không hay biết gì.
Cơn ghen tuông bùng lên dữ dội, tôi muốn lao đến cào cấu vào mặt gã chồng tệ bạc kia. Nhưng tiếng chuông điện thoại của cô giáo Bon vang lên báo hiệu con đang tìm mẹ đã kéo tôi về thực tại. Tôi không thể để con trai mình chứng kiến cảnh tượng nhơ nhớp này. Tôi run rẩy lấy điện thoại, quay lại toàn bộ cảnh gia đình họ âu yếm nhau bên chiếc xe, chụp rõ biển số và khuôn mặt rạng rỡ của Huy.
Tôi gạt nước mắt, quay lại đón Bon. Trên đường về, tôi im lặng đến đáng sợ, trong đầu vạch ra từng bước đi tiếp theo. Tình yêu trong tôi đã chết ngay tại bãi giữ xe đó, giờ chỉ còn lại sự khinh bỉ và toan tính cho tương lai của hai mẹ con. Về đến nhà, tôi không gọi điện đánh ghen, không nhắn tin chửi bới. Tôi bình tĩnh thu dọn toàn bộ quần áo, đồ đạc của Huy nhét vào những chiếc túi nilon đen – loại túi đựng rác. Tôi gọi dịch vụ thay khóa cửa ngay trong chiều hôm đó.
Tiếp theo, tôi in xấp ảnh vừa chụp được, kèm theo đơn ly hôn đã ký sẵn, đặt ngay ngắn trên bàn phòng khách. Tối hôm đó, tôi nhắn cho Huy một tin nhắn ngắn gọn: “Về nhà ngay. Có quà Giáng sinh đặc biệt cho anh.”. Huy gọi lại ngay lập tức, giọng vẫn giả lả: “Vợ à, anh đang họp gấp với đối tác ở Đà Nẵng, ồn ào lắm, mai anh gọi lại nhé. Nhớ hai mẹ con nhiều.”
Tôi cười nhạt, gửi ngay tấm ảnh anh đang đứng ôm đứa con riêng ở bãi xe trường học qua Zalo. Bên kia im bặt. Ba chấm “đang soạn tin” hiện lên rồi tắt ngúm. 30 phút sau, chiếc xe quen thuộc đỗ xịch trước cổng. Huy lao vào nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng chìa khóa của anh không còn mở được cửa. Anh đập cửa ầm ầm, van xin tôi mở cửa để giải thích.
Tôi đứng trên ban công tầng 2 nhìn xuống, ánh mắt lạnh băng. Tôi ném những túi nilon đen đựng đồ của anh xuống sân, vương vãi khắp nơi. “Đó là hành lý của anh. Cầm lấy và cút về với ‘tổ ấm’ đích thực của anh đi. Đơn ly hôn tôi để trên bàn, anh ký rồi gửi luật sư. Đừng mong bước chân vào ngôi nhà này một lần nữa, và cũng đừng mong giành quyền nuôi Bon. Với bằng chứng ngoại tình và lừa dối này, anh sẽ ra đi tay trắng.”
“Linh ơi! Em nghe anh nói, đó chỉ là sai lầm quá khứ…” – Huy gào lên.
“Sai lầm? Đứa trẻ đó lớp 3, anh lừa dối tôi gần 10 năm nay mà gọi là sai lầm à? Anh không dám đưa đón Bon vì sợ lộ chuyện, anh để con trai mình thiệt thòi tình cảm cha con chỉ để bảo vệ bí mật dơ bẩn của anh. Anh không xứng đáng làm bố của Bon.”
Tôi quay lưng đi vào nhà, đóng sầm cửa ban công, mặc kệ tiếng gào thét tuyệt vọng của Huy bên ngoài. Giáng sinh năm nay lạnh, thiếu vắng một người đàn ông, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Thà đau một lần rồi cắt bỏ ung nhọt, còn hơn cả đời sống trong sự lừa dối ngọt ngào. Tôi ôm chặt Bon vào lòng, tự nhủ sẽ bù đắp cho con gấp trăm ngàn lần. Từ nay, cuộc sống của mẹ con tôi sẽ không còn bóng dáng của kẻ phản bội ấy nữa.