
Tôi là Mai. Sau tám năm làm người mẹ toàn thời gian, chăm sóc hai đứa con (một trai, một gái) và vun vén gia đình, tôi quyết định quay trở lại công sở. Tôi không muốn chồng, Hùng, phải một mình gánh vác tài chính, dù anh luôn nói tôi cứ yên tâm ở nhà. Sau nhiều tháng chật vật, tôi cũng tìm được công việc hành chính tại một công ty truyền thông nhỏ.
Tôi may mắn gặp được sếp Quân – một người đàn ông trung niên, điềm đạm và rất có tâm. Sếp Quân luôn kiên nhẫn hướng dẫn, động viên tôi vượt qua những thiếu sót sau nhiều năm xa rời công việc. Sau năm tháng, tôi dần lấy lại sự tự tin, công việc ổn định và mối quan hệ với sếp cũng như đồng nghiệp trở nên tốt đẹp. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một buổi chiều định mệnh.
Sếp Quân đang có cuộc họp gấp ở ngoài thành phố, nhưng lại cần gấp một tập tài liệu quan trọng để ký hợp đồng. Ông gọi điện, giọng gấp gáp, nhờ tôi ghé qua nhà riêng của ông để lấy. “Em cứ đến địa chỉ này, vợ anh ở nhà, cô ấy sẽ đưa cho em,” sếp dặn dò. Theo địa chỉ sếp đưa, tôi tìm đến một khu biệt thự sang trọng bậc nhất thành phố. Cánh cổng sắt nghệ thuật mở ra, một căn nhà vườn tráng lệ hiện ra trước mắt.
Ra đón tôi là vợ sếp, chị Liên. Chị Liên là một phụ nữ xinh đẹp, quý phái, phong thái vô cùng tao nhã. Chúng tôi trò chuyện xã giao một lúc. Tôi khen chị có căn nhà đẹp, chị Liên cười dịu dàng rồi gọi con trai mình ra. “Tôm ơi, con ra chào cô đi con.” Một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi chạy ra. Khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc cắt ngắn, đôi mắt sáng lanh lợi. Khi nhìn thấy thằng bé, tôi như bị một luồng điện giật ngang người. Tôi chết sững.
Cậu bé Tôm… giống con trai tôi y đúc. Không phải là giống thoáng qua, mà là giống hệt, từ khuôn miệng, sống mũi, đến nốt ruồi nhỏ xíu dưới khóe mắt phải. Nếu không phải con trai tôi đang ở trường, tôi sẽ nghĩ đây chính là thằng bé. Tôi cứ đứng đó ngắm nhìn Tôm, trong lòng dấy lên một cảm giác kinh hoàng xen lẫn nghi ngờ kì lạ. Mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng chớp nhoáng. Tôi cố gắng trấn tĩnh, nhận tài liệu từ chị Liên rồi vội vã cáo từ, đầu óc quay cuồng với hình ảnh hai đứa trẻ giống nhau như hai giọt nước.
Về đến nhà, tôi cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý: Chắc là trùng hợp thôi. Trái đất này rộng lớn, có hàng triệu người giống nhau. Tuy nhiên, cảm giác bất an cứ lớn dần.Buổi tối, khi chồng tôi – Hùng – đang xem TV, tôi thử nói bâng quơ: “Anh này, hôm nay em đến nhà sếp, thấy con trai sếp giống con mình ghê anh ạ. Giống y đúc luôn ấy!”
Chồng tôi đang nhâm nhi cà phê, mặt không biến sắc, nhưng động tác cầm ly bỗng khựng lại một nhịp rất nhỏ. Anh ta đặt ly xuống, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng: “Em nói năng cẩn thận. Lo mà làm việc đi, đừng tò mò chuyện người khác. Không chừng mất việc như chơi đấy.” Thái độ gay gắt, đột ngột đó của Hùng khiến sự nghi ngờ trong tôi không còn là trùng hợp nữa, mà là một sự thật đen tối.
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc. Gần 2 giờ sáng, khi tôi giả vờ đã ngủ say, tôi cảm nhận được Hùng nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén đi ra ngoài phòng khách. Tôi lén đi theo, nấp sau cánh cửa phòng ngủ, trái tim đập thình thịch. Tôi nghe tiếng Hùng gọi điện thoại, giọng nói hạ thấp hết mức, nhưng trong không gian tĩnh lặng đêm khuya, mọi từ ngữ đều rõ ràng đến rợn người:
“Em hạn chế gặp vợ anh đi. Việc anh ngăn cô ấy đi làm bao năm nay là đúng đắn. Cô ấy vừa đến nhà em, thấy thằng bé rồi… Chuyện con của chúng ta không thể bị lộ được! Biết thế anh cứ để vợ ở nhà cho rồi, đi làm chi rồi để lộ chuyện thì toang…”. Tôi chết lặng. Mọi thứ sụp đổ. Hóa ra, chồng tôi ngoại tình. Nhân tình của anh ta lại chính là vợ của sếp tôi. Con trai sếp giống con tôi y đúc, vì… chúng là anh em cùng cha khác mẹ.
Cả một kế hoạch che giấu bí mật được vén màn: Hùng bao năm không muốn tôi đi làm là để nhốt tôi trong nhà, ngăn tôi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, ngăn tôi tình cờ phát hiện ra sự thật động trời này. Tôi bước ra khỏi chỗ nấp, mặt đối mặt với Hùng đang tái mét vì hoảng loạn. “Con của chúng ta?” Giọng tôi run rẩy, “Là hai đứa trẻ đó cùng cha khác mẹ, đúng không?” Hùng quỳ sụp xuống, van xin trong tuyệt vọng.
Tôi không thèm nghe. Điều khiến tôi kinh hoàng hơn cả việc chồng ngoại tình, là việc người tình của chồng tôi lại là vợ của sếp tôi. Đúng lúc tôi đang đau đớn tột cùng, định quay lưng bước đi, thì điện thoại Hùng rung lên. Là tin nhắn từ số máy lạ. Hùng lén mở ra đọc, nét mặt anh ta từ hoảng loạn chuyển sang sợ hãi tột độ. Tôi giật lấy điện thoại.
Nội dung tin nhắn: “Vợ anh đã biết chuyện. Giờ đến lượt anh biết: Tôm không phải con anh. Nó là con của sếp Quân và tôi. Hai đứa trẻ đó là anh em cùng cha, khác mẹ, và khác cả… chồng. Tôi đang ở cùng con trai anh. Đừng tìm nữa.”
Tôi bật ngửa, choáng váng đến mức không thể thở nổi.
Sự thật động trời không phải là Hùng ngoại tình với vợ sếp, mà là:
- Vợ của sếp Quân (chị Liên) đã ngoại tình với chính sếp Quân. (Điều này là bất khả thi, vì họ là vợ chồng).
- Liên và Hùng đều là nạn nhân.
Tôi vội lướt qua các tin nhắn cũ trong điện thoại Hùng. Và sự thật kinh hoàng hé lộ: Tôm không phải con của Hùng. Tôm là con ruột của sếp Quân và một người phụ nữ khác (người gửi tin nhắn, cũng là người tình cũ của sếp).
Hùng và Liên (vợ sếp) là những người thân cận của sếp Quân. Họ có bí mật chung: Hùng là người được thuê để theo dõi và bảo vệ sự an toàn của bé Tôm – đứa con riêng ngoài giá thú của sếp. Và Hùng đã lợi dụng vỏ bọc đó để qua lại với Liên. Việc anh ta nói “con của chúng ta” thực chất là đang nói về đứa con riêng của sếp mà anh ta phải bảo vệ, không phải con riêng của anh ta.