
Người ta thường bảo hôn nhân là nấm mồ chôn của tình yêu, nhưng tôi chưa bao giờ tin vào điều đó. Tôi và Huy yêu nhau suốt 4 năm trời, trải qua bao thăng trầm, bao lần giận hờn rồi làm lành mới đi đến được cái kết viên mãn là một đám cưới cổ tích. Vậy mà, tôi không thể ngờ được rằng, nấm mồ ấy lại hiện hữu ngay trong căn nhà của chúng tôi chỉ sau vỏn vẹn 4 tháng chung sống.
Bốn tháng – thời gian trăng mật của các cặp vợ chồng son – đối với tôi lại là bốn tháng của sự vỡ mộng và cô đơn tột cùng.
Tôi bước vào hôn nhân với tâm thế của một người vợ hiền thục. Tôi đăng ký các lớp học nấu ăn bài bản, hí hửng mua sắm bát đĩa đẹp, chiều nào tan sở cũng lao ra chợ chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất. Căn bếp lúc nào cũng đỏ lửa, mâm cơm nóng hổi được bày biện đẹp mắt đợi chồng về. Nhưng đáp lại sự háo hức của tôi là tiếng kim đồng hồ tích tắc trong đêm vắng.
Huy về nhà khi thức ăn đã nguội lạnh, người nồng nặc mùi rượu hoặc mệt phờ rạc. Anh vừa lên chức Trưởng phòng kinh doanh, áp lực doanh số khiến anh coi nhà chỉ là nơi để ngủ trọ. “Anh phải đi tiếp khách, em cứ ăn trước đi, đừng chờ”, đó là câu nói tôi nghe nhiều nhất. Tôi trách móc: “Chẳng lẽ anh không sắp xếp được một tuần vài bữa cơm với vợ sao? Chúng mình mới cưới mà anh đã bỏ bê em thế này, sau này có con thì anh còn vô tâm đến mức nào?”. Huy nhăn mặt, ném cái cặp lên ghế sofa: “Em bớt cằn nhằn đi. Anh đi làm bục mặt ra để lo cho cái nhà này, em không thông cảm thì thôi còn đòi hỏi. Làm vợ thì phải biết điều một chút!”.
Sự thất vọng cứ thế tích tụ dần. Nhưng đỉnh điểm của sự chán chường là những ngày cuối tuần hiếm hoi anh ở nhà. Tôi cứ ngỡ đó là lúc vợ chồng hâm nóng tình cảm, nhưng không. Huy dán mắt vào màn hình máy tính, tay lướt điện thoại không rời.
Có những đêm, tôi mặc chiếc váy ngủ gợi cảm nhất, xức chút nước hoa anh từng thích, nằm bên cạnh vòng tay ôm lấy chồng, khao khát một chút hơi ấm, một chút gần gũi. Nhưng Huy gạt tay tôi ra, mắt vẫn không rời khỏi những bảng báo cáo tài chính chằng chịt con số. “Anh đang bận nốt cái báo cáo, mai phải gửi sếp rồi. Em ngủ trước đi”.
Câu nói ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi nằm quay lưng lại, nước mắt ứa ra ướt đẫm gối. Tôi cảm giác mình đang sống chung với một cái máy chứ không phải người chồng mình từng yêu say đắm. Sự tủi thân biến thành nỗi uất ức. Tôi quyết định dọn đồ về nhà ngoại một tháng, lấy cớ là mẹ ốm, nhưng thực chất là để trốn chạy khỏi sự lạnh lẽo trong chính căn phòng tân hôn.
Tôi chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, hay chí ít là sự lo lắng của Huy. Nhưng suốt một tháng ròng rã, điện thoại tôi im lìm. Anh không gọi, cũng chẳng nhắn. Sự im lặng của anh giết chết chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Có lẽ anh đã thay đổi, hoặc tệ hơn, anh chẳng còn cần tôi nữa.
Ngày trở về, căn nhà lạnh tanh, bụi phủ mờ trên bàn ăn. Huy nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi lại quay về với vẻ hờ hững thường thấy. Không chịu đựng nổi nữa, tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn. “Mình chia tay đi. Em không thể sống với một người chồng coi công việc quan trọng hơn vợ.”
Huy sững người, khuôn mặt đỏ bừng lên vì giận dữ. Anh cầm tờ đơn, giọng run lên: “Cô thích làm gì thì làm. Tôi mệt mỏi lắm rồi, tôi không có ý kiến gì hết!”.
Thế là hết. Chúng tôi ly thân ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tôi ôm chăn gối sang phòng ngủ phụ, khóa trái cửa. Từ hôm đó, tôi sống như một cái bóng. Ăn xong là tôi chui tọt vào phòng, xem phim, nghe nhạc rồi ngủ. Kỳ lạ thay, khi buông bỏ được kỳ vọng, tôi lại ngủ ngon hơn. Tôi không còn phải thức chờ cửa, không còn phải nhìn cái lưng lạnh lẽo của chồng mỗi đêm.
Nhưng Huy thì khác. Dù cố tình lờ đi, tôi vẫn nhận ra sự xuống sắc trầm trọng của anh. Những lần chạm mặt nhau ở bếp, tôi thấy mắt anh thâm quầng, râu ria lởm chởm, người gầy rộc đi. Anh vẫn thức khuya, tiếng lạch cạch bàn phím vọng ra từ phòng bên cạnh khiến tôi nhếch mép cười nhạt: “Đấy, anh yêu công việc thì cứ ôm lấy nó mà sống.”
Giấy triệu tập của tòa án được gửi đến. Ngày mai là phiên hòa giải đầu tiên. Đêm cuối cùng còn là vợ chồng trên danh nghĩa, lòng tôi trống rỗng.
Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Căn nhà yên tĩnh đến rợn người. Đột nhiên, có tiếng gõ cửa phòng tôi. Ban đầu là khẽ khàng, sau đó dồn dập hơn.
“Em… mở cửa cho anh vào.” – Giọng Huy vọng vào, khản đặc.
Tôi nằm im, tim đập thình thịch. “Làm sao thế? Có chuyện gì để mai ra tòa rồi nói.”
“Cho anh ngủ nhờ một đêm thôi. Đi mà, xin em đấy. Chỉ một đêm nay thôi.”
Tiếng đập cửa mỗi lúc một mạnh, kèm theo sự nài nỉ thảm thiết khiến tôi không thể làm ngơ. Tôi bực dọc vùng dậy mở cửa. Huy đứng đó, tóc tai rối bù, tay ôm chiếc gối, trông anh thảm hại như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Vừa thấy cửa mở, anh lách người chui tọt vào trong, nhảy phóc lên giường và trùm chăn kín mít. Tôi ngớ người, định mắng anh một trận rồi ra tủ lấy bộ chăn gối khác để trải xuống sàn hoặc sang phòng anh ngủ. Nhưng vừa quay lưng đi, một cánh tay rắn chắc đã kéo mạnh tôi ngã xuống giường.
Huy ôm chặt lấy tôi từ phía sau, chặt đến mức tôi cảm nhận được lồng ngực anh đang phập phồng mạnh mẽ. “Buông ra! Anh làm cái trò gì thế?” – Tôi giãy giụa.
“Ngủ đi. Im lặng nào.” – Huy thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi, giọng nói run rẩy – “Mấy nay anh không tài nào ngủ được. Chắc phải ôm em anh mới ngủ nổi. Lâu lắm rồi vợ chồng mình không ôm nhau…”
Cơ thể tôi cứng đờ, rồi dần mềm nhũn. Câu nói mộc mạc ấy như một mũi kim chọc thủng lớp vỏ bọc lạnh lùng tôi cố xây dựng bấy lâu. Nằm trong vòng tay quen thuộc ấy, ký ức của 4 năm yêu nhau ùa về. Mùi hương nam tính này, hơi ấm này, đã từng là cả thế giới đối với tôi.
Nước mắt tôi trào ra, thấm ướt gối. Ngày mai ra tòa rồi, cái ôm này có nghĩa lý gì nữa đâu?
Như cảm nhận được tiếng nấc nghẹn của tôi, Huy xoay người tôi lại, nhìn sâu vào mắt tôi. Trong bóng tối lờ mờ, tôi thấy mắt anh cũng đỏ hoe.
“Anh xin lỗi…” – Giọng anh vỡ vụn – “Anh sai rồi. Anh cứ nghĩ đàn ông chỉ cần kiếm thật nhiều tiền về là vợ sẽ vui. Anh lao đầu vào việc vì muốn em có cuộc sống đầy đủ, không thua kém bạn bè. Nhưng anh ngu quá, anh mải mê xây nhà mà quên mất người giữ lửa. Anh đã để em cô đơn quá lâu.”
Tôi khóc nấc lên, bao nhiêu uất ức vỡ òa. Huy lau nước mắt cho tôi, rồi bất ngờ cúi xuống hôn tôi. Một nụ hôn cuồng nhiệt, day dứt và đầy hối lỗi. Đêm ấy, chúng tôi đã hòa vào nhau, mặn nồng và khao khát hơn cả đêm tân hôn. Đó không chỉ là tình dục, đó là sự hàn gắn, là lời thú nhận của những trái tim vẫn còn đập vì nhau nhưng suýt nữa lạc mất nhau vì cái tôi quá lớn.
Sáng hôm sau, ánh nắng tràn vào phòng. Huy vẫn ôm chặt tôi như sợ tôi biến mất. Phiên tòa ly hôn tất nhiên không bao giờ diễn ra. Huy giữ đúng lời hứa, anh xin nghỉ phép một tuần, đưa tôi đi du lịch Đà Lạt – nơi lần đầu chúng tôi hẹn hò. Anh bắt đầu học cách cân bằng, về nhà sớm hơn, và tuyệt nhiên không bao giờ mang máy tính lên giường ngủ nữa.
Cái đêm định mệnh ấy đã cứu vãn cuộc hôn nhân của tôi. Tôi nhận ra, đàn ông đôi khi thật ngốc nghếch và vụng về trong cách yêu thương. Và hôn nhân, nếu cứ khư khư giữ cái tôi, cứ chờ đợi người kia xuống nước trước mà không ai chịu mở cánh cửa phòng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), thì hạnh phúc sẽ trôi tuột qua kẽ tay lúc nào không hay. Đôi khi, chỉ cần một cái gõ cửa, một cái ôm thật chặt, mọi lỗi lầm đều có thể được tha thứ.