
Ngoài trời mưa như trút nước, tiếng sấm rền vang khiến căn nhà rộng lớn càng trở nên trống trải và lạnh lẽo. Tôi trùm chăn kín mít, cố dỗ mình vào giấc ngủ sau một ngày dài mệt mỏi ở bệnh viện, nhưng hình ảnh và tiếng động lạ bên ngoài hành lang cứ khiến tôi chập chờn lo sợ.
Chuyện là chị gái tôi vừa mới vượt cạn thành công hôm qua. Đó là một kỳ tích, bởi anh chị cưới nhau đã hơn 3 năm, chạy chữa thuốc thang khắp nơi mới có được mụn con này. Khoảnh khắc y tá bế đứa bé ra, tôi thấy anh rể – người đàn ông vốn điềm đạm, ít nói – đã bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi thầm mừng cho chị gái vì đã chọn đúng người để gửi gắm cả đời.
Vì bố mẹ chồng chị gái đều đã già yếu ở quê xa, họ hàng lại neo người, nên tôi và mẹ đẻ khăn gói lên thành phố chăm chị ở cữ. Mẹ tôi tuổi cao, thức đêm hôm trước nên kiệt sức. Tối nay, sau khi bà đỡ mệt, bà nằng nặc đòi vào viện túc trực thay ca, bắt tôi và anh rể phải về nhà nghỉ ngơi để lấy sức mai còn lo cơm nước.
Tôi và anh rể về đến nhà thì trời đã đổ mưa to. Căn nhà 3 tầng rộng thênh thang chỉ có hai anh em. Vốn ý tứ, tôi chui tọt vào phòng dành cho khách ở tầng 2, khóa chốt cẩn thận rồi tắt đèn đi ngủ. Anh rể thì ở phòng ngủ chính của hai vợ chồng ở cuối hành lang. Đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Trong tiếng mưa rào rạt đập vào cửa kính, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng bước chân thình thịch dừng lại trước cửa phòng mình. Tiếp đó là tiếng gõ cửa: “Cốc! Cốc! Cốc!”.
Tôi giật bắn mình, tim đập thình thịch. Giờ này ai còn gõ cửa? Trong nhà chỉ có tôi và anh rể. Tôi nín thở, không dám lên tiếng. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này dồn dập hơn. Tôi run rẩy lò dò xuống giường, tìm đôi dép lê, rón rén ghé mắt nhìn qua khe cửa. Nhưng hành lang tối om, tôi không thấy gì. Nghĩ có chuyện khẩn cấp, tôi đánh liều mở hé cánh cửa ra.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi hét lên một tiếng thất thanh trong cổ họng rồi vội vàng… sầm cửa lại, khóa chốt run bần bật. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ hắt ra từ hành lang, anh rể tôi đang đứng đó, cởi trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt đỏ gay. Anh nhìn tôi chằm chằm, hơi thở dốc. Tôi ngồi thụp xuống đất, dựa lưng vào cửa, mặt nóng bừng vì sợ hãi và xấu hổ. Tại sao anh rể lại ăn mặc như thế sang gõ cửa phòng em vợ giữa đêm khuya thanh vắng thế này? Vợ anh đang nằm viện, anh lại có ý đồ xấu với em vợ sao? Hàng loạt kịch bản đen tối hiện ra trong đầu khiến tôi hoảng loạn.
Bên ngoài, anh rể vẫn đập cửa: “Duyên ơi! Duyên! Mở cửa cho anh!”. Tôi bịt chặt tai, không dám trả lời. Thấy tôi im lặng, điện thoại tôi bỗng đổ chuông. Là anh rể gọi. Tôi nhìn màn hình sáng lên trong bóng tối mà tay run không cầm vững. Anh gọi cuộc thứ nhất, tôi tắt máy. Cuộc thứ hai, tôi vẫn không nghe. Đến cuộc thứ ba, sợ nhỡ có chuyện gì liên quan đến chị gái ở viện, tôi đành run rẩy bắt máy, giọng lạc đi vì sợ:
“A… lô…” Đầu dây bên kia, tiếng anh rể vang lên, nhưng không phải giọng điệu sàm sỡ hay say xỉn mà là giọng nói mệt mỏi, thều thào như người sắp ngất: “Anh xin lỗi em vợ… Anh biết em sợ, anh không có ý gì bậy bạ đâu. Anh… anh có chuyện nhờ em thôi. Chỉ có em giúp được anh lúc này. Em mở cửa ra giúp anh nhé!”. Tôi càng cảnh giác: “Đêm khuya rồi, nam nữ thụ thụ bất thân. Có gì mai em giúp, giờ em buồn ngủ lắm”.
Anh rể khẩn khoản: “Không được đâu em ơi… Nếu để đến mai thì không kịp mất. Anh xin em đấy… cứu anh…”. Nghe đến chữ “cứu”, tôi bắt đầu chột dạ. Tôi lấy hết can đảm nói cứng: “Anh muốn làm gì thì nói thẳng đi qua điện thoại. Nếu giúp được em sẽ giúp, không cần mở cửa”.
“Anh… anh đau quá… Em mở cửa đi mà…”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định hé cửa nhưng vẫn để dây xích an toàn (chốt trong). Tôi cầm sẵn cái bình xịt khoáng làm vũ khí, nghĩ bụng nếu anh có hành động lạ tôi sẽ xịt thẳng vào mặt rồi la làng. Cánh cửa vừa hé ra một khe nhỏ, một bàn tay thò vào. Tôi giật mình lùi lại. Nhưng thứ anh đưa vào không phải là dao, cũng chẳng phải tay để tóm lấy tôi, mà là… một chai dầu gió xanh.
Tôi sững sờ, vội tháo xích mở rộng cửa. Lúc này, anh rể đã vội vàng mặc chiếc áo phông vào người cho lịch sự, nhưng tôi vẫn thấy anh đứng không vững, phải dựa vào tường. “Anh… anh bị trúng gió độc hay sao ấy Duyên ạ. Đầu đau như búa bổ, người ớn lạnh mà lưng lại nóng ran, tay chân bủn rủn không nhấc lên nổi. Anh muốn cạo gió nhưng tay không với ra sau lưng được. Em… em làm ơn cạo giúp anh vài đường. Chứ anh sợ cứ thế này anh ngất ra đấy, mai không ai đưa cơm vào viện cho vợ con được.”
Hóa ra là vậy! Tôi thở phào nhẹ nhõm như trút được tảng đá ngàn cân trên ngực. Anh cởi trần sang đây là để tiện cạo gió, nhưng vì mệt quá và ngại ngùng nên cứ ấp úng mãi không nói rõ, làm tôi tưởng tượng ra đủ thứ chuyện kinh khủng. Nhìn khuôn mặt tái mét, môi tím tái của anh, tôi vừa thấy buồn cười, vừa thấy thương, lại vừa giận.
“Trời ơi, sao anh không nói toẹt ra ngay từ đầu là nhờ cạo gió? Làm em sợ chết khiếp!” – Tôi trách yêu. Anh gãi đầu cười khổ: “Anh ngại… Đêm hôm sang phòng em vợ nhờ vả thế này, anh sợ em ngại. Với cả anh đau quá, mụ mị cả đầu óc không nghĩ được gì.”. Tôi vội vàng dìu anh về phòng, lấy đồng bạc và trứng gà nóng (tôi nhanh trí xuống bếp luộc) để đánh cảm cho anh. Lưng anh đỏ lựng lên từng mảng sau mỗi đường cạo gió. Vừa làm, tôi vừa nghe anh tâm sự:
“Mấy đêm nay thức trông chị, anh chẳng chợp mắt tí nào. Nay về gặp mưa lạnh nên chắc ngấm vào người. Anh phải khỏe nhanh Duyên ạ, chứ mai mẹ già rồi không thức đêm mãi được, chị mày lại mới sinh còn yếu. Anh mà ốm ra đấy thì ai lo cho hai mẹ con.” Câu nói mộc mạc ấy khiến sống mũi tôi cay cay. Người đàn ông này, ngay cả lúc bản thân đau đớn, mệt mỏi nhất, điều anh lo sợ không phải là sức khỏe của mình, mà là sợ “không ai chăm vợ con”.
Đánh cảm xong, anh rể uống cốc nước gừng nóng rồi thiếp đi ngay vì kiệt sức. Tôi đắp chăn cho anh rồi nhẹ nhàng khép cửa trở về phòng. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo thì thấy anh rể đã dậy từ bao giờ, đang lúi húi chuẩn bị cặp lồng cơm, sắc mặt đã hồng hào trở lại. Thấy tôi, anh cười ngượng ngùng: “Cảm ơn dì Duyên nhé, nhờ dì mà anh sống lại rồi. Chuyện đêm qua… dì đừng kể với chị nhé, chị lại lo”.
Tôi mỉm cười gật đầu. Nhìn bóng lưng anh tất tả xách đồ chạy ra xe để vào viện với vợ con, lòng tôi dâng lên một niềm cảm mến và kính trọng vô cùng. Tôi tự nhủ, sau này lấy chồng, tôi chẳng mong người giàu sang phú quý, chỉ mong tìm được một người như anh rể: Một người đàn ông có thể khiến tôi hoảng hốt lúc nửa đêm, nhưng lại làm tôi yên tâm cả một đời.