
Tôi tên là Hương. Tôi và Hoàng kết hôn được hai năm. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn dĩ êm đềm, ngoại trừ một nỗi buồn dai dẳng: chúng tôi vẫn chưa có con. Nguyên nhân là do tôi. Trước khi cưới, tôi phải phẫu thuật cắt bỏ u nang buồng trứng. Dù đã được bác sĩ trấn an rằng cơ hội mang thai vẫn còn, nhưng thời gian cứ trôi đi mà tin vui vẫn chưa đến.
Mọi chuyện bắt đầu tồi tệ từ khi mẹ chồng tôi, bà Lan, bắt đầu can thiệp. Bà vốn là người phụ nữ truyền thống, coi trọng việc nối dõi. Ban đầu bà chỉ thở dài, rồi dần dần chuyển sang những lời trách móc nặng nề. “Cưới về để làm gì? Không đẻ được thì thà đừng cưới. Cái nhà này chỉ có mỗi một thằng đàn ông, phải có người nối dõi!” Bà Lan thường xuyên nói thẳng vào mặt tôi, bất chấp sự có mặt của Hoàng.
Hoàng yêu tôi, anh luôn đứng ra bảo vệ, nhưng sự tác động của mẹ anh như một giọt nước làm tràn ly. Áp lực từ bà Lan ngày càng lớn, và bà bắt đầu thực hiện những hành động tồi tệ hơn. Một đêm nọ, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của hai mẹ con họ trong bếp. “Mẹ đã nói rồi, con phải ly hôn nó! Đã hai năm rồi, nó vô dụng. Mẹ tìm cho con một đứa khác, khỏe mạnh, đẻ được. Con cứ đi ngoại tình đi, rồi ly hôn nó, lấy cớ là nó không giữ được hạnh phúc gia đình!”
Tôi chết lặng. Hoàng, vì nhu nhược và sợ mẹ, đã không phản đối. Sau đêm đó, Hoàng lạnh nhạt dần. Anh ta bắt đầu về nhà muộn, lấy cớ công việc. Một tháng sau, Hoàng thẳng thừng đặt đơn ly hôn. Lý do anh ta đưa ra là “không hợp nhau”, nhưng tôi hiểu, đó chính là sự ruồng bỏ tàn nhẫn nhất. Tôi không níu kéo. Tôi ký vào đơn ly hôn, giữ lại lòng tự trọng cuối cùng. “Được thôi, tôi trả lại anh sự tự do. Chúc anh sớm tìm được người vợ biết đẻ theo ý mẹ anh.” Tôi rời khỏi căn nhà đó chỉ với vài bộ quần áo và sự tổn thương tột cùng.
10 ngày sau ly hôn, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Vì thấy cơ thể mệt mỏi, tôi đi khám sức khỏe tổng quát. Khi cầm tờ kết quả trên tay, tôi run rẩy không tin vào mắt mình: Tôi đã có thai. Nước mắt tôi trào ra, không phải vì hạnh phúc thuần túy, mà vì sự trớ trêu nghiệt ngã của số phận. Đứa con này là minh chứng cho sự bất công mà tôi phải gánh chịu. Nó là con của Hoàng, là cháu của bà Lan – những người đã ruồng bỏ tôi chỉ vì nghi ngờ khả năng làm mẹ của tôi.
Tôi đã đấu tranh nội tâm rất lâu, nhưng cuối cùng, tôi quyết định một mình sinh con. Tôi sẽ không nói cho nhà chồng cũ biết. Đứa trẻ này là món quà của Chúa, là niềm an ủi duy nhất của tôi. Tôi chuyển đến một thành phố khác, bắt đầu cuộc sống mới, làm việc chăm chỉ và chờ đợi con ra đời. Trong khi đó, Hoàng, dưới sự sắp đặt của mẹ, nhanh chóng kết hôn với cô gái mới – tên là Diễm. Diễm là con nhà lành, khỏe mạnh, được bà Lan tin tưởng tuyệt đối.
Thời gian trôi qua, con trai tôi – bé Khoa – tròn một tuổi. Bé là một cậu bé khỏe mạnh, thông minh, là nguồn sống duy nhất của tôi. Nhưng cuộc sống yên bình không kéo dài. Thông qua một người quen cũ, nhà chồng cũ đã biết tin. Bà Lan, cùng với Hoàng, tức tốc tìm đến nơi tôi ở. Cảnh tượng đầu tiên khi họ thấy Khoa, khuôn mặt bà Lan bỗng chốc đanh lại, xen lẫn sự tham lam và hối hận. Khoa, nay tròn một tuổi, là một bản sao thu nhỏ của Hoàng.
“Hương! Mày giấu cháu tao! Mày có biết mày đang làm gì không?” Bà Lan gầm lên, cố gắng bước vào nhà nhưng tôi chắn ngang cửa. Hoàng nhìn con, ánh mắt phức tạp giữa yêu thương và tội lỗi. “Hương, anh xin lỗi. Anh sai rồi. Em cho anh nhận lại con đi. Anh sẽ bù đắp…” Tôi không để Hoàng nói hết. Tôi ôm chặt con trai, ánh mắt lạnh lùng như băng giá:
“Bù đắp? Anh bù đắp bằng việc nghe lời mẹ anh ruồng bỏ tôi chỉ 10 ngày trước khi tôi biết mình có con ư? Hay anh bù đắp bằng việc đưa người đàn bà khác về nhà ngay sau khi tôi đi?” Tôi nhìn thẳng vào Hoàng, rồi chuyển ánh mắt sang bà Lan đang đứng chống nạnh, mặt đỏ gay. Bà Lan xông lên, cố đẩy tôi ra để giằng lấy Khoa: “Mày nói gì thì nói, nó là dòng máu nhà tao! Mày phải trả cháu lại cho tao! Con dâu mới của tao chính thức bị vô sinh rồi! Mày không thể ích kỷ như thế được!”
Tôi lùi lại một bước, siết chặt con trai vào lòng, lời nói của tôi như những nhát dao sắc lạnh, dứt khoát: “Đây là con tôi, là con của mình tôi. Nó không liên quan gì tới nhà các người!” Tôi nâng cằm, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tham lam và oán hận của bà ta: “Bà muốn cháu ư? Bà đã có cơ hội. Cơ hội đã bị bà và con trai bà ném vào sọt rác bằng chính sự độc ác và ích kỷ của mình. Con tôi, một đứa trẻ được sinh ra trong tình yêu thương của một người mẹ kiên cường, không có người cha và người bà độc ác như vậy!”
Hoàng run rẩy: “Hương, em đừng nói thế. Mẹ anh có lỗi, nhưng… anh là cha nó!” “Không!” Tôi hét lên, ngắt lời anh ta. “Cha nó đã chết vào cái ngày anh ký vào tờ đơn ly hôn. Anh chọn sự nhu nhược, anh chọn sự ruồng bỏ. Giờ anh phải sống với lựa chọn đó. Anh không có quyền làm cha nó nữa.” Bà Lan không chịu đựng được sự sỉ nhục và cú sốc tột cùng này. Khuôn mặt bà ta tím tái, bà ôm ngực, thở dốc.
“Mày… mày dám…!”
“Tôi dám. Và tôi làm được.”
Tôi bế Khoa, mở cửa bước vào nhà. Tôi quay lại, nhìn thẳng vào bà Lan đang hổn hển, và lạnh lùng dứt lời: “Từ giờ phút này, nếu các người còn bén mảng tới đây làm phiền mẹ con tôi, tôi sẽ kiện. Luật pháp sẽ không dung túng cho những kẻ ép con trai mình ngoại tình, ly hôn vợ cũ rồi đòi lại con.” Nói rồi, tôi khóa sập cánh cửa lại, dứt khoát cắt đứt mọi liên hệ.
Bên ngoài cánh cửa, tiếng bà Lan hét lên một tiếng đau đớn, rồi ngã quỵ xuống. Hoàng hoảng hốt đỡ mẹ. Cơn sốc và giận dữ tột cùng đã kích hoạt bệnh tim mạch tiềm ẩn của bà Lan. Bà Lan được đưa vào viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Bất chấp mọi nỗ lực của bác sĩ, bà Lan qua khỏi cơn nguy kịch nhưng bị liệt nửa người, nằm bất động trên giường bệnh. Não bộ bị tổn thương nghiêm trọng khiến bà không thể nói được nữa, chỉ có thể chớp mắt và phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Hoàng phải từ bỏ công việc, cả ngày quanh quẩn bên giường bệnh chăm sóc người mẹ giờ đây chỉ còn là cái bóng của sự độc đoán ngày xưa. Anh ta phải đối mặt với nỗi ân hận tột cùng, nhìn người mẹ từng gieo rắc bi kịch giờ phải nhận lấy cái kết bi thảm, và nhìn con trai mình được người vợ cũ bảo vệ, hoàn toàn nằm ngoài tầm với. Mọi thứ trở nên tồi tệ gấp bội khi người vợ mới của Hoàng cũng rời bỏ anh ta, không chịu nổi cảnh phải chăm sóc mẹ chồng bị liệt. Hoàng sống trong sự cô đơn và dằn vặt suốt quãng đời còn lại, làm bạn với hình ảnh người mẹ liệt giường và sự hối tiếc vô bờ bến.
Về phần tôi, tôi đã hoàn toàn dứt bỏ quá khứ đau buồn. Tôi sống một cuộc đời mới, yên bình cùng con trai bé bỏng. Tôi không cần ai bù đắp, tôi đã tự mình chiến thắng số phận và bảo vệ được đứa con của mình khỏi những người mang dòng máu độc ác.