
Cưới nhau 3 năm, tình cảm vẫn mặn nồng, tự dưng một ngày chồng nghiêm nghị bảo:
– “Anh muốn ngủ riêng một thời gian…”
Tôi chết lặng. Phụ nữ mà, nghe câu đó khác nào sét đánh ngang tai. Tôi khóc lóc, giận dỗi, thậm chí phản đối kịch liệt, nhưng anh nhất mực kiên quyết. Cuối cùng, bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng.
Nhưng trong lòng thì sóng gió nổi lên. Tôi tự hỏi: “Anh ta có nhân tình bên ngoài? Hay ghê tởm vợ rồi?” Nghi ngờ dày vò khiến tôi mất ăn mất ngủ.
Một tối, nhân lúc chồng vắng nhà, tôi liều lĩnh thuê thợ đục thêm một lỗ nhỏ bằng ngón tay cái ngay góc tường phòng ngủ của anh.
Đêm hôm sau, tôi hồi hộp áp mắt nhìn qua. Tim đập thình thịch, tay chân run lẩy bẩy.
Và rồi… “Ối dồi ôi!!” – tôi suýt ngất ngay tại chỗ.
Trong phòng, chồng tôi không hề ôm ấp người phụ nữ nào cả. Anh đang quỳ gối, bày đủ loại hương, nến và một tấm ảnh cũ kỹ. Mắt anh đỏ hoe, vừa lẩm bẩm gọi tên một người con gái, vừa khóc như đứa trẻ.
Người con gái đó… không phải ai xa lạ, mà chính là tấm ảnh cưới cũ với người vợ đầu đã mất cách đây 5 năm.
Anh muốn ngủ riêng, không phải vì phản bội, mà vì muốn được một mình âm thầm “trở về” với ký ức, với tình yêu đầu đời mà anh chưa bao giờ quên.
Tôi ngồi phịch xuống sàn, nước mắt trào ra. Nỗi tức giận biến mất, chỉ còn lại cảm giác cay đắng xen lẫn thương xót – hóa ra bấy lâu nay tôi chẳng phải bị phản bội, mà là đang chung sống với một trái tim chưa bao giờ thuộc về mình…
Tôi ngồi thụp xuống sàn, lưng tựa vào bức tường lạnh ngắt. Nước mắt chảy xuống không ngừng, nhưng tôi không dám phát ra tiếng động. Qua cái lỗ nhỏ bằng ngón tay cái, tôi vẫn nhìn thấy anh.
Chồng tôi vẫn quỳ trước tấm ảnh cưới cũ. Ánh nến lập lòe hắt lên gương mặt anh – gầy gò và mệt mỏi. Anh vuốt nhẹ lên tấm ảnh, giọng nghẹn lại:
– “Anh xin lỗi… anh vẫn chưa làm được.”
Anh nói câu đó rất khẽ, nhưng tôi nghe rõ mồn một.
Tim tôi thắt lại.
Ba năm qua, tôi luôn nghĩ mình là người phụ nữ được anh yêu thương trọn vẹn. Anh chăm sóc tôi, đưa tôi đi du lịch, nhớ từng món tôi thích. Tôi từng tự hào với bạn bè rằng mình lấy được một người đàn ông tốt.
Nhưng giờ đây, qua cái lỗ nhỏ trên tường, tôi mới hiểu…
Trong trái tim anh vẫn còn một căn phòng mà tôi chưa bao giờ bước vào được.
Một lúc lâu sau, anh tắt nến, lau nước mắt rồi nằm xuống giường. Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi lặng lẽ quay về phòng mình, cả đêm không ngủ.
Sáng hôm sau, anh vẫn như mọi ngày. Dậy sớm, pha cà phê cho tôi, hỏi:
– “Em ngủ ngon không?”
Tôi nhìn vào mắt anh. Đôi mắt đó vẫn dịu dàng, vẫn quen thuộc, nhưng giờ tôi biết phía sau nó còn có một nỗi buồn sâu thẳm mà tôi chưa từng hiểu.
Tôi chỉ gật đầu.
Suốt mấy ngày sau, tôi không nói gì về chuyện mình đã thấy. Nhưng trong lòng, một quyết định dần hình thành.
Một buổi tối, khi anh đi làm về, tôi gọi anh lại.
– “Anh… hôm nay em muốn nói chuyện.”
Anh nhìn tôi hơi ngạc nhiên.
– “Có chuyện gì vậy?”
Tôi hít sâu, rồi nói thẳng:
– “Em biết vì sao anh muốn ngủ riêng.”
Gương mặt anh lập tức cứng lại.
– “Em… em nói gì vậy?”
Tôi không vòng vo nữa.
– “Em thấy hết rồi. Đêm đó… anh quỳ trước ảnh chị ấy.”
Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Anh đứng chết lặng. Một lúc rất lâu sau, anh mới ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu.
– “Anh xin lỗi…”
Giọng anh khàn đặc.
– “Anh không muốn em biết. Anh sợ em tổn thương.”
Tôi ngồi đối diện anh, lòng đau nhưng không còn giận nữa.
– “Anh vẫn còn yêu chị ấy đúng không?”
Anh không trả lời. Nhưng sự im lặng đó đã nói tất cả.
Nước mắt tôi rơi xuống.
– “Anh cưới em… là vì quên chị ấy, hay vì anh nghĩ mình nên sống tiếp?”
Anh nhắm mắt.
– “Anh nghĩ… nếu anh bắt đầu lại, có lẽ anh sẽ quên được.”
Câu nói đó khiến tim tôi nhói lên.
Không phải vì anh tàn nhẫn.
Mà vì anh quá thật lòng.
Tôi lau nước mắt, khẽ nói:
– “Anh không quên được.”
Anh gật đầu rất khẽ.
– “Nhưng anh không hề lừa dối em. Anh thật sự muốn làm em hạnh phúc.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều.
Ba năm qua… anh chưa từng đối xử tệ với tôi. Chỉ là anh mang theo một vết thương quá lớn.
Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ của anh.
Anh ngạc nhiên đi theo.
Tôi mở ngăn tủ, lấy tấm ảnh cưới cũ của anh và người vợ đầu. Nhẹ nhàng đặt nó lên bàn.
Rồi tôi nói:
– “Anh không cần phải trốn trong phòng nữa.”
Anh nhìn tôi sững sờ.
– “Nếu anh nhớ chị ấy… thì cứ nhớ. Đừng giấu em.”
Giọng tôi run run.
– “Người đã mất không thể quay lại. Nhưng người đang sống thì vẫn cần được yêu.”
Anh đứng lặng rất lâu.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy anh khóc trước mặt mình.
Anh ôm tôi thật chặt.
– “Anh xin lỗi… anh đã để em cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.”
Tôi cũng khóc.
Nhưng lần này, nước mắt không chỉ có đau đớn.
Nó còn có sự nhẹ nhõm.
Đêm đó, chúng tôi không ngủ riêng nữa.
Tấm ảnh cưới cũ được đặt trang trọng trên bàn thờ nhỏ trong phòng khách.
Quá khứ không biến mất.
Nhưng lần đầu tiên, nó không còn là bí mật nằm giữa hai chúng tôi nữa.
Và có lẽ…
Đó mới là lúc cuộc hôn nhân của chúng tôi thật sự bắt đầu.