
Tiếng nhạc dập dìu, ánh đèn pha lê lấp lánh và mùi nước hoa đắt tiền tràn ngập căn phòng hạng sang của khách sạn 5 sao ven sông. Huy nâng ly rượu vang đỏ sóng sánh, tay kia ôm eo Ngọc – cô bồ nhí nóng bỏng đang nũng nịu trong bộ váy xẻ tà táo bạo.
Anh yêu, hôm nay em vui lắm. Nhưng mà… cái món quà anh hứa đâu? – Ngọc chu môi, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Huy. Huy cười lớn, vẻ mặt của kẻ chiến thắng, rút từ trong túi áo vest ra một tập hồ sơ dày cộp đặt lên bàn.
“Anh có bao giờ thất hứa với em đâu. Căn chung cư cao cấp view sông, 10 tỷ, đứng tên em. Đủ để chứng minh tình yêu của anh chưa”?
Ngọc hét lên sung sướng, ôm chầm lấy cổ Huy hôn chùn chụt. Đám bạn của Ngọc xung quanh vỗ tay rào rào, tán thưởng độ chịu chơi của vị đại gia. Huy ngất ngây trong men say chiến thắng và dục vọng. Anh ta quên mất rằng, số tiền 10 tỷ đó là khoản tiền anh ta vừa rút hết từ vốn liếng kinh doanh và cả tiền tiết kiệm chung của vợ chồng, bất chấp việc công ty đang cần vốn xoay vòng.
Cùng lúc đó, tại căn nhà trọ tồi tàn cách đó 20 cây số. Mưa quất mạnh vào mái tôn, tạo nên những âm thanh chát chúa, lạnh lẽo. Trong ánh đèn nê-on chập chờn, Lan – vợ Huy, đang run rẩy bón từng thìa cháo loãng cho bé Bon.
Bon sốt đã 3 ngày nay. Cơn sốt không dứt, người thằng bé nóng hầm hập như hòn than, nhưng chân tay lại lạnh toát. Nhà hết tiền. Huy đi biền biệt cả tháng nay không đưa về một đồng. Lan vét sạch túi chỉ còn đủ mua một nắm gạo nấu cháo loãng cho con cầm hơi. Cô không dám đưa con đi viện vì trong túi không tiền, thẻ bảo hiểm của con thì Huy cầm theo trong ví vì hôm trước anh ta lấy giấy tờ đi vay ngân hàng.
“Mẹ ơi… con đau”… – Bon thều thào, hơi thở yếu ớt, đứt quãng. Lan hoảng loạn. Cô vớ lấy điện thoại, bấm gọi cho Huy. Ting… Ting… Ting… Điện thoại của Huy rung lên bần bật trên mặt bàn kính, ngay cạnh ly rượu vang. Màn hình hiện lên hai chữ “Vợ già”.
Ngọc liếc mắt, bĩu môi: “Gớm, bà chị nhà anh lại kiểm soát nữa rồi. Đang vui mà cứ ám quẻ”. Huy cau mày, nhìn cái điện thoại với vẻ chán ghét: “Kệ nó đi em. Chắc lại xin tiền đi chợ hay mách lẻo chuyện thằng Bon ốm vặt thôi. Trẻ con ho hắng tí ấy mà, làm như sắp chết đến nơi không bằng”.
Nói rồi, Huy thẳng tay gạt nút tắt chuông, lật úp điện thoại xuống bàn. Anh quay sang Ngọc, nâng ly: “Đêm nay anh tắt máy. Chỉ có anh và em thôi. Đừng để bất cứ ai làm phiền đêm sinh nhật của nữ hoàng”.
30 phút sau. Điện thoại lại sáng. Lần thứ 5. Lần thứ 10. Lần thứ 20. Lan gọi như điên dại. Ở đầu dây bên kia, Huy không hề biết rằng, mỗi hồi chuông là một tiếng kêu cứu tuyệt vọng của vợ mình. Ngọc bắt đầu khó chịu ra mặt: “Anh tắt nguồn đi! Phiền chết đi được”.
Huy chiều lòng người đẹp. Anh nhấn giữ nút nguồn. Màn hình tối đen. Thế giới của Huy giờ chỉ còn lại men rượu, tiếng nhạc và thân hình quyến rũ của cô bồ. Ở nhà, Lan buông thõng chiếc điện thoại xuống nền nhà lạnh lẽo.
Bon lên cơn co giật. Lan gào khóc, vơ vội cái chăn cũ quấn lấy con, lao ra ngoài trời mưa tầm tã. Cô chạy bộ, chân trần đạp lên những vũng nước đen ngòm, miệng không ngừng kêu cứu. Nhưng đêm khuya, ngõ vắng, tiếng mưa át cả tiếng người.
Một chiếc taxi hiếm hoi dừng lại. Người tài xế hốt hoảng nhìn người phụ nữ ướt sũng, tay ôm đứa bé tím tái. “Chị ơi, cháu nó làm sao thế này? Lên xe nhanh”!
Trên xe, Lan nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con, nước mắt hòa nước mưa mặn chát. “Bon ơi, cố lên con. Bố sắp về rồi… Bố sẽ mang tiền về chữa bệnh cho con… Bố không bỏ mẹ con mình đâu.”..
Nhưng Bon không nghe thấy nữa. Hơi thở của con cứ yếu dần, yếu dần, rồi lịm tắt ngay khi ánh đèn cấp cứu của bệnh viện vừa hiện ra trước mắt…
9 giờ sáng hôm sau. Huy tỉnh dậy trong căn phòng khách sạn bừa bộn vỏ chai rượu và quần áo. Đầu anh đau như búa bổ. Ngọc vẫn đang ngủ say bên cạnh, tay còn ôm khư khư tập hồ sơ căn nhà 10 tỷ.
Huy vươn vai, tìm điện thoại để xem giờ. Anh bật nguồn. Tin nhắn và thông báo cuộc gọi nhỡ ồ ạt đổ về máy khiến chiếc điện thoại rung lên liên hồi, nóng ran cả tay.
30 cuộc gọi nhỡ từ “Vợ già”.
10 cuộc gọi nhỡ từ mẹ vợ.
5 cuộc gọi nhỡ từ em gái.
Huy tặc lưỡi, nhếch mép cười khẩy. “Đúng là đàn bà, chắc thấy mình không về nên huy động cả họ hàng gọi khủng bố đây mà”. Anh ta đủng đỉnh bấm gọi lại cho Lan, định bụng sẽ mắng cho cô một trận vì tội làm phiền, tiện thể bịa ra lý do đi tiếp khách ký hợp đồng lớn để lấp liếm.
Chuông reo một hồi dài. Không ai bắt máy. Huy gọi lại lần nữa. Vẫn không ai nghe.
Đến lần thứ 3, đầu dây bên kia bắt máy. Nhưng không phải giọng Lan, mà là một giọng nói lạ, lạnh lùng và vang vọng tiếng ồn ào xung quanh. “Alo? Ai đấy? Lan đâu? Bảo cô ấy nghe máy ngay”! – Huy quát.
“Anh là chồng chị Lan, bố cháu Bon phải không”? – Giọng một người đàn ông lạ vang lên gấp gáp. “Phải, tôi đây. Ông là ai mà cầm máy vợ tôi”? “Tôi là bác sĩ khoa Hồi sức tích cực. Mời anh đến bệnh viện X ngay. Con trai anh đang trong tình trạng rất nguy kịch, chúng tôi cần người nhà ký cam kết để phẫu thuật gấp”. Tai Huy ù đi. Anh tưởng mình nghe nhầm: “Ông… ông nói cái gì? Nguy kịch? Phẫu thuật gì”?
“Cháu bé nhập viện lúc 2 giờ sáng do sốt cao co giật kéo dài dẫn đến phù não và suy hô hấp cấp. Tình hình rất xấu, nếu giữ được mạng sống thì khả năng cao cũng sẽ để lại di chứng bại não vĩnh viễn. Mẹ cháu vừa sốc quá ngất xỉu rồi. Anh đến ngay đi, chậm một phút là mất con đấy”!
Điện thoại trên tay Huy rơi xuống, đập vào cạnh bàn đánh “Cốp” một tiếng khô khốc. Mặt Huy cắt không còn giọt máu. “Phù não”? “Bại não vĩnh viễn”? Anh nhớ lại bát cháo loãng Lan nói hôm qua. Anh nhớ lại những cuộc gọi mà anh đã tàn nhẫn gạt đi tối qua. Anh nhớ lại lời nói của mình với bồ: “Trẻ con ốm vặt ấy mà”.
Lúc Bon đang vật lộn trong cơn co giật đau đớn, anh đang bận nâng ly chúc mừng sinh nhật bồ.
Lúc Lan gào khóc gọi anh về cứu con, anh đang bận âu yếm người tình trên chiếc giường êm ái.
Số tiền 10 tỷ anh mua nhà cho bồ, chỉ cần một phần nhỏ trong đó thôi, cũng đủ để đưa con anh đi viện sớm hơn, dùng thuốc tốt hơn. Nhưng không, con anh giờ đang nằm chờ chết vì sự vô tâm của chính bố nó.
“Anh yêu, sao thế? Mặt anh sao tái mét vậy”? – Ngọc trở mình thức giấc, giọng ngái ngủ nũng nịu. Huy quay sang nhìn Ngọc. Lần đầu tiên, anh thấy gương mặt xinh đẹp kia sao mà gớm ghiếc, đáng sợ đến thế. Tập hồ sơ căn nhà 10 tỷ trên tay cô ta như một bản án dành cho con trai anh.
Huy gầm lên một tiếng đau đớn như con thú bị thương, lao ra khỏi phòng khách sạn, bỏ lại sau lưng tất cả sự hào nhoáng giả tạo. Đến bệnh viện, Huy lao như bay đến phòng Hồi sức. Qua tấm kính cách ly dày cộp, anh thấy Bon nằm bất động, người cắm đầy dây rợ, máy móc kêu tít tít lạnh lùng.
Lan ngồi bệt dưới sàn hành lang, tóc tai rũ rượi, mắt sưng húp vô hồn nhìn vào bên trong. Thấy Huy, cô không lao vào đánh mắng, cũng không khóc lóc ầm ĩ. Cô chỉ từ từ đứng dậy, tiến lại gần anh. Ánh mắt cô nhìn anh không còn chút tình nghĩa nào, chỉ còn sự khinh bỉ và đau đớn tột cùng.
“Anh đến rồi à? – Giọng Lan khàn đặc, ráo hoảnh – Bác sĩ bảo não thằng bé bị tổn thương nặng lắm rồi. Giá như… giá như đêm qua anh nghe máy, giá như anh về đưa con đi sớm hơn chỉ một tiếng thôi… thì nó đã không ra nông nỗi này”.
Lan cầm tờ giấy cam kết phẫu thuật dúi mạnh vào ngực Huy: “Anh ký đi. Dù bác sĩ bảo hy vọng chỉ còn 1%, dù sau này nó có nằm liệt một chỗ hay trở thành một đứa trẻ ngây dại, tôi cũng phải cứu nó. Còn anh, anh ôm cái nhà 10 tỷ và cô bồ của anh mà sống cho sung sướng”.
Huy run rẩy cầm bút, nước mắt rơi lã chã xuống tờ giấy. Lan cười nhạt, nụ cười méo xệch đầy chua chát: “Anh khóc cái gì? Anh đang tiếc tiền chữa bệnh cho con hay anh đang ân hận? Đừng giả tạo nữa. Anh nhìn con đi, nhìn kỹ vào. Cả đời này, mỗi khi nhìn thấy nó nằm liệt trên giường, anh hãy nhớ rằng chính anh, chính cuộc gọi nhỡ đêm qua của anh đã tước đi tương lai của nó”.
Huy quỳ sụp xuống trước cửa phòng bệnh, hai tay ôm đầu gào khóc trong tuyệt vọng. Nhưng tiếng khóc của anh giờ đây chẳng thể làm vơi đi tiếng tít tít của máy trợ thở. Bon không chết, nhưng thằng bé sẽ sống một cuộc đời thực vật, một nhân chứng sống đau đớn nhất cho tội lỗi của người cha. Và Huy biết, bản án lương tâm này sẽ giam cầm anh trong địa ngục trần gian đến hết cuộc đời.