
Tôi vẫn luôn tự hào mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Huy – chồng tôi – là mẫu đàn ông mà mọi cô gái đều mơ ước: thành đạt, lịch thiệp, và đặc biệt là yêu chiều vợ con hết mực. Mười năm kết hôn, chưa một lần anh to tiếng, chưa một ngày lễ nào anh quên hoa và quà. Bạn bè nhìn vào ai cũng bảo tôi tu ba kiếp mới lấy được anh.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ là những màn kịch, và người diễn viên giỏi nhất thường là người nằm ngay cạnh ta mỗi đêm.
Sáng hôm ấy, như thường lệ, cả nhà náo loạn chuẩn bị đi làm, đi học. Bé Bống, con gái 5 tuổi của tôi, nghịch ngợm cầm hai chiếc điện thoại của bố mẹ đặt lên bàn ăn để xem hoạt hình trong lúc chờ mẹ buộc tóc. Hai chiếc iPhone 14 Pro Max màu đen giống hệt nhau, chỉ khác mỗi cái ốp lưng, mà sáng nay tôi lại vừa tháo ốp để vệ sinh.
Trong lúc vội vã vì muộn giờ họp, tôi vơ vội chiếc điện thoại trên bàn, hôn chồng rồi lao ra xe. Huy cũng mỉm cười, cầm chiếc còn lại rồi đưa con đi học.
Đến công ty, vừa ngồi xuống ghế thì điện thoại rung. Tôi liếc nhìn màn hình, định mở khóa thì nhận ra FaceID không nhận diện. Tôi giật mình, thử nhập mật khẩu của tôi nhưng không được. Lúc này tôi mới nhận ra mình đã cầm nhầm máy của chồng. Cũng may, vợ chồng tôi tin tưởng nhau nên đều biết mật khẩu của nhau. Tôi nhập dãy số ngày cưới, màn hình mở ra.
Đúng lúc đó, một tin nhắn Zalo hiện lên. Tim tôi hẫng một nhịp.
Người gửi được lưu tên là: “BÁN SỮA”. Nội dung tin nhắn: “Chồng ơi, con hết bỉm rồi, lát qua nhớ mua loại Newborn nhé. À, mua thêm thùng sữa tươi cho em, loại ít đường ấy. Yêu chồng!”
Tôi chết lặng. “Chồng ơi”? “Newborn” (trẻ sơ sinh)? Tại sao một người bán sữa lại gọi chồng tôi là “chồng”?
Bàn tay tôi run rẩy bấm vào đoạn chat. Đập vào mắt tôi không phải là giao dịch mua bán, mà là hàng ngàn tin nhắn yêu thương, những bức ảnh Huy bế một đứa bé đỏ hỏn, những lời hứa hẹn về một tương lai “khi anh ly hôn con mụ già ở nhà”.
“Mụ già ở nhà” – đó là danh xưng anh dành cho tôi, người vợ đã hy sinh cả thanh xuân để lùi về sau lưng, vun vén cho sự nghiệp của anh thăng tiến.
Tôi lướt lên trên, lịch sử tin nhắn kéo dài đã gần hai năm. Hai năm! Thời điểm tôi đang vất vả chạy chữa vì căn bệnh u nang buồng trứng, anh vẫn tỏ ra ân cần chăm sóc, nhưng sau lưng lại đi xây dựng một tổ ấm khác. Cái tên “BÁN SỮA” chỉ là bức bình phong hoàn hảo cho những lần anh báo “anh đi mua sữa cho con”, “anh đi siêu thị”.
11 giờ trưa. Tin nhắn từ “BÁN SỮA” lại đến: “Mẹ con em đợi cơm chồng nhé. Nhớ anh quá.”
Tôi thấy Huy trả lời (chắc từ máy tính hoặc iPad): “Anh qua ngay đây. Đợi anh.”
Tôi biết mình phải làm gì. Tôi xin nghỉ buổi chiều, lặng lẽ lái xe đến địa chỉ mà “BÁN SỮA” đã gửi định vị trong tin nhắn cũ. Đó là một khu chung cư mini nằm khuất trong con ngõ nhỏ, cách công ty anh chỉ 3km.
Tôi đỗ xe bên kia đường, kéo kính râm che kín mặt, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Mười lăm phút sau, chiếc xe quen thuộc của chồng tôi xuất hiện.
Huy bước xuống xe. Nhưng không phải với dáng vẻ đạo mạo, nghiêm nghị thường thấy. Anh khệ nệ bê một thùng sữa lớn, tay kia xách túi bỉm to đùng. Gương mặt anh ánh lên nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui – thứ ánh mắt mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy anh dành cho tôi.
Cánh cửa tầng 1 mở ra. Một cô gái trẻ trung, mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, lao ra ôm chầm lấy anh. Huy buông thùng sữa xuống, vòng tay ôm eo cô ta, cúi xuống hôn lên trán đầy âu yếm. Cô ta nũng nịu chỉ vào trong nhà. Huy vội vã chạy vào, rồi bế ra một đứa bé chắc chỉ vài tháng tuổi. Anh hôn hít đứa bé, cưng nựng, rồi cả ba người họ cười nói vui vẻ, hạnh phúc như một bức tranh gia đình hoàn hảo.
Tôi ngồi trong xe, móng tay bấm sâu vào vô lăng đến bật máu.
Cơn ghen tuông, sự uất hận trào dâng lên tận cổ họng. Tôi muốn đạp ga, muốn lao thẳng vào đó, muốn gào thét, muốn xé toạc cái mặt nạ đạo đức giả của anh ta, muốn cào nát gương mặt đắc ý của ả nhân tình.
Tôi đã đặt tay lên cần số. Nước mắt nhòe đi, làm mờ cả kính chắn gió.
Nhưng rồi, hình ảnh bé Bống hiện lên trong đầu tôi. Con bé đang đợi mẹ đến đón lúc 4 giờ chiều. Nếu tôi làm ầm ĩ ở đây, nếu tôi xảy ra xô xát, hay tệ hơn là gây tai nạn trong cơn kích động này, ai sẽ lo cho con? Con tôi sẽ ra sao nếu bố mẹ lên mặt báo vì đánh ghen, hay mẹ nó phải vào tù, vào viện?
“Mày phải tỉnh táo! Mày không được chết! Mày còn con!” – Tôi tự tát vào mặt mình một cái thật đau để ngăn dòng nước mắt.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén nỗi đau đang xé nát tâm can xuống tận đáy lòng. Tôi rút điện thoại của mình (lúc nãy đã lấy lại được từ túi xách dự phòng), chụp liên tiếp những bức ảnh sắc nét của cảnh tượng đó: cảnh anh hôn cô ta, cảnh anh bế đứa bé, cảnh biển số xe anh đỗ trước cửa nhà nhân tình.