
Thành phố Cảng về đêm không ngủ, hơi muối từ biển lùa vào phố thị, trộn lẫn với mùi khói bụi và tiếng còi tàu. Tại một quán bia hơi bình dân nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở quận Ngô Quyền, Linh – cô sinh viên năm ba ngành Tài chính – đang gồng mình giữa những chồng bát đĩa cao ngất.
Linh không xinh đẹp kiểu lộng lẫy, nhưng ở cô có nét thanh tú của một nhành cỏ dại. Đôi bàn tay vốn dĩ để cầm bút, giờ đây đỏ ửng và bợt bạt vì ngâm trong nước rửa chén rẻ tiền và nước đá lạnh buốt suốt năm tiếng mỗi đêm. Công việc này nhọc nhằn, nhưng đó là nguồn sống duy nhất để cô bám trụ lại thành phố, gửi chút tiền còm cõi về cho người mẹ đau ốm ở vùng bán sơn địa miền Trung.
Tối thứ Sáu, quán đông nghẹt. Tiếng cụng ly, tiếng hò hét “Dzô! Dzô!” làm rung chuyển cả những dãy bàn nhựa. Giữa đám đông hỗn tạp ấy, có một người đàn ông lạ mặt. Ông ngồi ở góc khuất nhất, diện chiếc sơ mi trắng phẳng phiu và chiếc đồng hồ hàng hiệu lấp lánh dưới ánh đèn tuýp. Ông không thuộc về nơi này. Ông ngồi đó, không uống, chỉ im lặng quan sát Linh như một bóng ma của quá khứ.
Khi Linh khệ nệ bưng chồng cốc cao ngất đi ngang qua, ông khẽ gọi:
- “Này cháu.”
Linh giật mình, chiếc khay suýt đổ. Cô lễ phép dừng lại:
- “Dạ, chú cần gọi thêm gì ạ?”
Người đàn ông không nhìn vào mắt cô, ông đặt lên bàn một xấp tiền polyme dày cộp còn thơm mùi mực mới.
- “Tiền boa. Hai triệu.”
Linh đứng hình. Hai triệu là nửa tháng lương, là tiền thuốc của mẹ, là tiền giáo trình học kỳ tới. Cô run rẩy lắc đầu:
- “Cháu cảm ơn, nhưng cháu chỉ làm việc rửa bát. Chú cho nhiều thế này, cháu không dám nhận đâu ạ.”
Người đàn ông ngẩng lên, đôi mắt ông trũng sâu và ẩn chứa một nỗi buồn mênh mông. Ông đẩy xấp tiền về phía cô, giọng khàn đặc:
- “Cứ cầm lấy. Cho sự chăm chỉ của cháu. Cháu… tên gì?”
- “Dạ… cháu tên Linh.”
Ông gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tênh nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn cân. Sau đó, ông đứng dậy, bước nhanh ra chiếc sedan đen sang trọng đang chờ sẵn phía ngoài, để lại Linh đứng ngơ ngác giữa mùi bia nồng nặc và xấp tiền định mệnh.
Chương 2: Sự thật dưới lớp áo lụa
Một tuần sau, khi Linh vừa tháo chiếc tạp dề ướt đẫm để chuẩn bị về phòng trọ, một chiếc xe Audi màu trắng sang trọng đỗ xịch trước cửa quán. Bước xuống xe là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, khí chất thanh cao nhưng gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi. Đi cùng bà là một cậu bé tầm 12 tuổi, mặc đồng phục trường quốc tế, đôi mắt sáng và cương nghị.
Người phụ nữ đi thẳng về phía Linh, giọng nói sắc sảo nhưng không hề có ý công kích:
- “Cháu là Trần Vũ Linh, sinh viên Đại học Kinh tế đúng không?”
Linh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô gật đầu trong vô thức. Họ sang quán cà phê đối diện. Người phụ nữ nhìn Linh thật lâu, rồi chậm rãi hỏi:
“Cháu còn nhớ người đàn ông đã tặng cháu tiền tuần trước chứ? Chú ấy là Ông Minh – chồng cô. Tổng giám đốc Tập đoàn Xây dựng Nam Hải.”
Linh lúng túng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau:
- “Thưa cô, cháu thực sự không có quan hệ gì xấu với chú ấy. Cháu chỉ…”
“Cô biết,” người phụ nữ ngắt lời, giọng bà bỗng chùng xuống, cay đắng. “Và đó mới chính là điều khiến cô đau lòng nhất.”
Bà lấy từ trong túi xách Her/mes ra một tập hồ sơ bệnh án bìa xanh. Những dòng chữ “Ung thư gan – Giai đoạn cuối” đập vào mắt Linh như một bản án tử hình.
- “Bác sĩ nói ông ấy chỉ còn tính bằng tuần. Sau đêm gặp cháu ở đây, ông ấy về nhà và khóc. Đó là lần đầu tiên cô thấy một người đàn ông thép như ông ấy rơi lệ. Ông ấy nói: ‘Anh vừa thấy lại tuổi trẻ của mình. Anh thấy một cô gái giống hệt người phụ nữ anh từng bỏ rơi hai mươi năm trước’.”
Linh cảm thấy hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Hình ảnh người mẹ đơn thân lam lũ ở quê, người luôn im lặng mỗi khi cô hỏi về cha, hiện lên rõ mòn mọt. Mẹ cô từng kể về một chàng sinh viên nghèo ngày ấy vì tham vọng đổi đời mà rời bỏ làng quê, bỏ lại người con gái đang mang long thai.
Đứa bé bên cạnh bất ngờ nắm lấy tay Linh, giọng nói trẻ thơ nhưng đầy khẩn thiết:
- “Chị ơi, bố em ngày nào cũng nhắc tên chị. Mẹ bảo… nếu đúng, chị là chị ruột của em.”
Chương 3: Quyết định nghiệt ngã
Người phụ nữ đẩy về phía Linh một phong bì khác, mỏng hơn nhưng nặng nề hơn.
- “Đây là kết quả xét nghiệm ADN từ mẫu tóc ông ấy lấy được trên chiếc tạp dề cháu bỏ quên hôm đó. Nó xác nhận 99,99% cháu là con gái cả của ông ấy.”
Linh cảm thấy thế giới quanh mình như sụp đổ. Hóa ra, sự nghèo khổ của mẹ, sự thiếu thốn tình thương của cha và những đêm thức trắng rửa bát của cô đều bắt nguồn từ một sai lầm quá khứ của người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia.
- “Cô không đến đây để xin lỗi thay ông ấy,” người phụ nữ đứng dậy, đôi mắt bà ngân ngấn nước. “Vì có những lỗi lầm không thể tha thứ. Cô đến để cho cháu một quyền lựa chọn. Ông ấy đang nằm ở bệnh viện quốc tế, có lẽ đêm nay là đêm cuối cùng ông ấy còn tỉnh táo. Cháu có muốn gặp người cha đã bỏ rơi mình một lần duy nhất, hay để bí mật này chết theo ông ấy?”
Chiếc xe Audi lướt đi, để lại Linh đứng trơ trọi dưới cơn mưa rào bất chợt của thành phố Cảng.
Trong túi áo cô, xấp tiền hai triệu vẫn còn đó. Một triệu của sự thương hại? Hay một triệu của sự hối lỗi muộn màng? Linh nhìn xuống đôi bàn tay nứt nẻ vì nước rửa bát, rồi nhìn về phía con đường dẫn đến bệnh viện.
Cô nhận ra rằng, từ khoảnh khắc ông hỏi “Cháu tên gì?”, cuộc đời của một cô gái rửa bát thuê tên Linh đã vĩnh viễn khép lại. Một cánh cửa mới mở ra, nhưng phía sau nó là ánh hào quang của sự giàu sang hay là bóng tối của những oán hận không tên, chỉ có trái tim cô mới biết câu trả lời.