
Cơn mưa đêm tháng Mười như trút nước xuống thành phố, lạnh buốt và tàn nhẫn. Trong quán cà phê vắng tanh nơi góc phố, Ngọc An ngồi co ro, tay nắm chặt chiếc điện thoại đã nứt màn hình. Tin nhắn từ bệnh viện báo về: “Viện phí của em trai cô đã quá hạn 3 ngày. Nếu ngày mai không thanh toán, chúng tôi buộc phải ngừng thuốc.”
An muốn khóc nhưng nước mắt đã cạn khô sau những ngày chạy vạy khắp nơi vay mượn. 22 tuổi, sinh viên năm cuối, gánh nặng gia đình đè lên vai cô quá lớn. Cánh cửa quán bật mở, gió lùa vào mang theo hơi lạnh. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta trạc 50, mặc bộ vest đen đắt tiền nhưng sũng nước. Gương mặt ông góc cạnh, toát lên vẻ quyền lực nhưng đôi mắt lại sâu thẳm một nỗi buồn khó tả. Ông gọi một ly đen đá, rồi ngồi lặng lẽ ở bàn đối diện, ánh mắt dán chặt vào An.
Khi quán sắp đóng cửa, ông bất ngờ tiến lại gần. Giọng ông trầm đục, khàn khàn: “Tôi có một đề nghị. Một tỷ đồng. Đêm nay. Không ràng buộc.” An sững người, chiếc thìa trên tay rơi xuống bàn đánh “keng” một tiếng khô khốc. Cô ngước nhìn ông ta, định hét lên vì bị xúc phạm. Nhưng ánh mắt ông… không có chút dục vọng nào. Nó chỉ chứa đựng sự khẩn cầu và bi thương tột độ.
Một tỷ đồng. Con số ấy nhảy múa trong đầu An. Nó là mạng sống của em trai, là sự giải thoát cho mẹ già ở quê.“Tại sao là tôi?” An run rẩy hỏi.
Ông Hào – tên người đàn ông ấy – nhìn ra ngoài màn mưa: “Vì cô… rất giống một người tôi từng mắc nợ cả đời.” Đêm đó, An gật đầu. Cô bán đi lòng tự trọng để mua lấy sự sống cho em trai.
Khách sạn 5 sao sang trọng, căn phòng 508. An bước vào, toàn thân căng cứng, chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất. Nhưng không. Ông Hào chỉ bảo cô đi tắm cho ấm, rồi ông ngồi ngoài ban công hút thuốc. Khi cô trở ra, ông chỉ vào chiếc giường êm ái: “Em ngủ đi. Tôi chỉ cần… có người ở bên cạnh đêm nay thôi.”
Cả đêm ấy, An nằm thao thức, còn ông ngồi trên ghế bành, lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ dưới ánh đèn vàng vọt. Không một cái chạm, không một lời thô tục. Gần sáng, cơn mệt mỏi quật ngã An, cô thiếp đi. Khi An tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Trên bàn là chiếc vali chứa đúng một tỷ đồng tiền mặt. Ông Hào đã biến mất như một bóng ma.
An cầm số tiền ấy về cứu em trai. Cuộc sống của cô thay đổi từ đó. Nhưng câu hỏi “Tại sao?” vẫn luôn là cái gai nhức nhối trong tim cô suốt nhiều năm trời. Cô luôn cảm thấy mình mắc nợ người đàn ông xa lạ ấy một ân tình, hay đúng hơn, là một sự đánh đổi mơ hồ.
Bảy năm sau. Ngọc An giờ đã là một trưởng phòng Marketing thành đạt. Cô xinh đẹp, bản lĩnh, nhưng vẫn lẻ bóng. Quá khứ đêm mưa năm nào khiến cô không dám mở lòng với ai. Một buổi chiều, An nhận được một phong thư dày cộp đặt trước cửa căn hộ cao cấp. Không có tên người gửi, chỉ có dòng chữ viết tay nắn nót nhưng run rẩy:
“Gửi Ngọc An. Đã đến lúc trả lời câu hỏi năm xưa của con. Tối nay, 7 giờ, phòng 508 – Khách sạn Aster.”. Khách sạn Aster. Phòng 508. Địa chỉ ấy như một vết sẹo cũ bỗng dưng rỉ máu.
An đến đúng hẹn. Căn phòng vẫn y hệt bảy năm trước. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng. Nhưng lần này, không có ai đợi cô. Chỉ có một chiếc hộp gỗ mun đặt trên bàn. An run rẩy mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc USB, một xấp ảnh ố vàng và một tập hồ sơ bệnh án.
Cô cầm tập hồ sơ lên đầu tiên. Bệnh nhân: Trần Minh Hào. Chẩn đoán: Ung thư tụy giai đoạn cuối. Tiên lượng: 3 tháng. Ngày xét nghiệm: Một tuần trước cái đêm mưa định mệnh ấy. Tim An thắt lại. Cô vội vàng cắm USB vào tivi trong phòng. Màn hình sáng lên, hiện ra khuôn mặt ông Hào. Ông gầy rộc, tiều tụy hơn trong ký ức của cô rất nhiều, đang ngồi ngay tại chiếc ghế bành năm xưa.
“Chào An,” giọng ông trong video yếu ớt, ngắt quãng. “Nếu con xem được video này, nghĩa là ta đã đi xa được bảy năm rồi.” An bịt miệng để ngăn tiếng nấc.
“Ta biết con vẫn luôn dằn vặt về số tiền đó. Con nghĩ đó là tiền bán thân? Không đâu An à. Đêm đó, ta không tìm gái bao. Ta đi tìm người thân duy nhất còn lại trên cõi đời này.” Ông Hào trong video rưng rưng nước mắt, giơ lên một tấm ảnh cũ đen trắng. Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ đang bế một bé gái có vết bớt son đỏ hình cánh hoa ở cổ tay trái.
An điếng người. Cô vội lật tay áo mình lên. Vết bớt đỏ hình cánh hoa vẫn nằm đó: “Ngày xưa, vì tham vọng giàu sang, ta đã bỏ rơi mẹ con con để cưới con gái sếp tổng. Mẹ con ôm hận, mang con bỏ đi biệt tích. Khi ta có tất cả tiền bạc trong tay thì cũng là lúc ta nhận án tử. Vợ con không có, người thân quay lưng. Trời phạt ta cô độc đến chết.”
“Ta đã thuê thám tử tìm con suốt bao năm. Ngày tìm thấy con trong quán cà phê đó, ta muốn lao đến ôm con, muốn gọi hai tiếng ‘con gái’. Nhưng ta không xứng. Ta là một kẻ tồi tệ, một người cha khốn nạn. Ta sợ nếu nói ra sự thật, con sẽ khinh bỉ ta, sẽ không nhận số tiền mà con đang rất cần để cứu em nuôi của con.”
Nước mắt An tuôn rơi như mưa, ướt đẫm khuôn mặt trang điểm kỹ càng.
“Ta đã dựng lên màn kịch mua bán ấy. Chỉ có cách đó, con mới nhận tiền. Đêm hôm đó, được ngồi ngắm con ngủ, được hít thở chung một bầu không khí với con gái ruột của mình… đó là đêm hạnh phúc nhất, và cũng là đêm cuối cùng của cuộc đời ta.”
Video kết thúc bằng nụ cười mãn nguyện nhưng đầy chua xót của ông Hào: “Số tiền đó không phải là bố thí, đó là của hồi môn bố dành cho con. Hãy sống thật hạnh phúc thay cho phần của bố. Bố yêu con, An à.”
An gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ vào lòng. Bên dưới đáy hộp, cô tìm thấy tờ giấy xét nghiệm ADN được thực hiện bí mật từ sợi tóc ông nhặt được trên gối cô sáng hôm ấy. Kết luận: Quan hệ Cha – Con: 99.99%.
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi nặng hạt, y hệt đêm mưa bảy năm về trước. Nhưng lần này, An không còn thấy lạnh nữa. Cô khóc, không phải vì tủi nhục, mà vì nỗi đau xé lòng của tình phụ tử muộn màng.
Một tỷ đồng năm ấy, không phải là cái giá của một đêm buông thả. Đó là tất cả gia sản, là lời xin lỗi, và là tình yêu vĩnh cửu của một người cha tội lỗi dành cho đứa con gái mà ông không bao giờ dám nhận mặt. An ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thầm vào màn mưa: “Bố ơi, con tha thứ cho bố…”