
Cơn mưa cuối năm trút xuống thành phố như muốn gột rửa hết những gì còn sót lại của một năm cũ. Nhưng với An, mưa như những nhát dao lạnh buốt cứa vào da thịt. 25 tuổi, cái tuổi lẽ ra phải rạng rỡ nhất, thì cô lại đang đứng giữa ngã ba đường, tay ôm lấy bụng bầu 6 tháng, toàn thân ướt sũng.
Gã bạn trai—người từng thề non hẹn biển—đã biến mất không dấu vết ngay khi biết cái thai trong bụng cô là một bé gái. Hắn để lại cho cô một căn phòng trống rỗng và một món nợ tiền nhà quá hạn. Đêm nay, mọi người hối hả về quê, còn An lang thang trên quốc lộ, nước mắt hòa lẫn nước mưa. Cô không sợ khổ, cô chỉ sợ ánh mắt thất vọng của cha mẹ ở quê nghèo.
Ánh đèn pha rực sáng từ phía sau cắt ngang màn đêm. Một chiếc xe sang trọng từ từ tấp vào lề. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông có gương mặt cương nghị, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô: “Cô gái, đêm hôm thế này lại mưa gió, cô đi đâu? Lên xe đi, tôi đưa đi một đoạn.”
An do dự, nhưng cái lạnh khiến cô run rẩy không vững. Cô bước lên xe, hơi ấm từ điều hòa khiến cô bật khóc nức nở. Người đàn ông tên Nam, im lặng đưa cho cô tập khăn giấy. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu An. Cô nhìn bộ vest lịch lãm của anh, nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền, rồi lấy hết can đảm thốt lên:
“Anh… anh có thể giúp tôi một việc được không? Chỉ một ngày thôi. Anh giả làm bạn trai tôi… về ra mắt gia đình tôi dịp Tết này được không? Tôi không thể để bố mẹ biết tôi bị bỏ rơi thế này. Tôi xin anh!”
Nam sững sờ. Anh là một doanh nhân thành đạt, cuộc sống chỉ xoay quanh những con số và những buổi tiệc xã giao vô hồn. Nhìn đôi mắt đỏ hoe và cái bụng lùm lùm của cô gái lạ mặt, một sợi dây cảm xúc nào đó trong anh bỗng rung lên. Anh không gật đầu, cũng không từ chối, chỉ lẳng lặng đạp ga: “Địa chỉ nhà cô ở đâu?”
Căn nhà nhỏ của bố mẹ An nằm sâu trong con hẻm đất ở một vùng quê nghèo. Khi chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cửa, cả xóm nhỏ xôn xao. Bố mẹ An chạy ra, gương mặt khắc khổ bỗng bừng sáng khi thấy con gái trở về cùng một người đàn ông đĩnh đạc.
“Thưa hai bác, con là Nam, bạn trai của An. Vì công việc bận rộn quá nên giờ tụi con mới về kịp,” Nam bước xuống, dõng dạc nói, tay đỡ lấy eo An một cách tự nhiên đến mức cô cũng phải ngỡ ngàng.
Nam cứ ngỡ mình chỉ ghé qua vài tiếng rồi đi, nhưng thực tế đã giữ anh lại. Anh sững sờ trước cách đón tiếp của gia đình An. Bố An—người đàn ông gầy gò—vội vàng đi mổ con gà duy nhất trong chuồng để đãi “con rể” tương lai. Mẹ An thì nắm chặt tay anh, vừa cười vừa khóc: “Con bé tốt số quá, hai đứa nhanh làm đám cưới nhé. Nhìn cậu đàng hoàng thế này, tôi nhắm mắt cũng yên lòng.”
Ở đây, không có những hợp đồng triệu đô, không có những lời nịnh nọt giả tạo. Chỉ có bữa cơm chiều tất niên giản đơn với đĩa dưa hành, bát canh măng và tình cảm chân thành phát ra từ những con người chất phác. Nam nhìn An, thấy cô bận rộn trong bếp, dù bụng mang dạ chửa nhưng nụ cười của cô hiền hậu và ấm áp lạ thường.
Đêm giao thừa, Nam ngồi cùng bố An bên ấm trà xanh, nghe ông kể về những ngày nuôi An ăn học vất vả. Ông nắm tay Nam, giọng run run: “Giao con An cho anh, tôi tin anh sẽ che chở cho mẹ con nó.”
Nam khựng lại. Anh chưa bao giờ nếm trải một thứ áp lực mang tên “trách nhiệm gia đình” thiêng liêng đến thế. Sự chân thực của gia đình An đã đánh gục lớp vỏ bọc lạnh lùng của một doanh nhân cô độc. Từ ý định ở lại 1 ngày, Nam đã ở lại trọn vẹn 3 ngày Tết. Anh cùng bố An sửa lại mái hiên, cùng An đi hái lộc đầu xuân. Anh nhận ra, hạnh phúc hóa ra lại giản đơn đến thế.
Ngày mùng 4 Tết, trước khi lên xe về lại thành phố, An đứng nép bên cổng, lí nhí: “Cảm ơn anh… vở kịch này đến đây là kết thúc rồi. Tôi sẽ tìm cách nói sự thật với bố mẹ sau. Anh về đi, tôi không biết lấy gì đền đáp anh nữa.”
Nam nhìn sâu vào mắt cô, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay thô ráp của An: “Ai nói với em đây là kịch? Ba ngày qua, tôi cảm thấy mình thực sự có một gia đình. An này, tôi chưa từng có bạn gái, và tôi cũng không muốn làm một người đàn ông đi mượn nữa.”. An ngơ ngác không hiểu. Nam nói tiếp, giọng kiên định: “Đứa bé trong bụng em không có lỗi. Nếu em đồng ý, tôi muốn làm cha của nó, và làm chồng của em thực sự”.
Cuộc đời luôn có những phép màu xảy ra vào lúc chúng ta ít kỳ vọng nhất. Đúng một tháng sau, một đám cưới giản dị nhưng ấm áp diễn ra. An mặc chiếc váy cưới rộng để che đi bụng bầu đã lớn rõ, nhưng nụ cười của cô thì rạng rỡ hơn bất cứ mùa xuân nào trước đó.
Hóa ra, đêm mưa định mệnh ấy không phải là dấu chấm hết cho cuộc đời An, mà là sự bắt đầu của một chương mới huy hoàng hơn. Người đàn ông xa lạ trên chiếc ô tô năm ấy không chỉ cứu cô khỏi cơn mưa, mà còn cứu rỗi cả cuộc đời cô bằng một tình yêu chân thành và bao dung nhất.