
Tiếng sóng vỗ rì rào, gió biển mặn mòi lùa vào tóc, và ly cocktail mát lạnh trên tay. Mọi thứ thật hoàn hảo. Thảo, cô bạn thân chí cốt của tôi từ thuở cấp ba, đang cười nói rôm rả bên chồng tôi, Hùng, và hai đứa con nhỏ. Chúng tôi đang trên một chiếc du thuyền sang trọng, lênh đênh giữa biển đêm Vịnh Hạ Long huyền ảo.
“Thấy chưa, tớ đã bảo mà! Đi du thuyền thế này mới gọi là hưởng thụ cuộc sống!” Thảo reo lên, ôm lấy eo Hùng một cách rất tự nhiên. Hùng chỉ cười gượng, ánh mắt liếc nhìn tôi đầy vẻ bối rối.. Tôi cười đáp lại, nhưng trong lòng một ngọn lửa lạnh đã âm ỉ cháy. Thảo, người bạn thân mà tôi từng tin tưởng hơn cả bản thân mình. Cô ta luôn xuất hiện đúng lúc tôi cần, luôn đưa ra những lời khuyên ngọt ngào, và luôn tỏ ra là một người chị em tốt. Nhưng tôi đâu ngờ, đằng sau nụ cười thân thiện đó là cả một âm mưu được dệt nên từ sự phản bội và lòng tham.
Vở kịch bắt đầu từ ba tháng trước, khi Thảo đột nhiên xuất hiện với vẻ mặt rạng rỡ. “Lan ơi, sinh nhật tớ sắp tới rồi, tớ muốn bao cả gia đình cậu một chuyến du thuyền Vịnh Hạ Long hoành tráng! Cậu với anh Hùng vất vả bao năm rồi, phải có lúc xả hơi chứ!”
Hùng, chồng tôi, khi đó còn ngần ngại. “Thảo tốt thật, nhưng chuyến đi này tốn kém lắm. Gia đình mình nhận sao được?” Nhưng Thảo đã thuyết phục bằng được, bằng những lời lẽ ngon ngọt và sự nhiệt tình quá mức. “Có gì đâu anh Hùng! Tớ làm ăn được, tiền bạc đâu có thiếu! Cứ coi như tớ muốn trả ơn vì những gì Lan đã giúp tớ từ trước đến giờ!”
Tôi đã từng xúc động vì sự hào phóng đó. Nhưng bây giờ, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của Thảo đều như muối xát vào vết thương lòng. Tôi đã thấy những ánh mắt liếc trộm, những tin nhắn ẩn danh báo tin, và cả những dấu hiệu nhỏ nhặt mà một người vợ nhạy cảm không thể bỏ qua. Chuyến đi này, không phải là món quà sinh nhật, mà là cái cớ để cô ta thực hiện một màn kịch công phu.
Đêm thứ hai trên du thuyền, tôi giả vờ say ngủ sau bữa tiệc tối. Tiếng Hùng lén lút ra ngoài, theo sau là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Thảo. Tim tôi đập thình thịch. Đây rồi.
Tôi chờ thêm mười lăm phút, đủ để họ đến điểm hẹn bí mật. Tôi vùng dậy, thay bộ đồ đen bó sát, nhẹ nhàng mở cửa phòng và đi theo dấu vết. Tôi đi chậm rãi, bước chân không một tiếng động, như một bóng ma lướt qua những hành lang vắng tanh của du thuyền.
Họ không biết tôi đang theo dõi. Họ nghĩ rằng tôi đang say giấc trong phòng. Nụ cười nhếch mép của tôi càng lúc càng rộng. Thảo, cô ta đâu biết, từ lâu tôi đã không còn là cô vợ ngây thơ, tin người như trước. Tôi đã tính toán tất cả.
Tôi dừng lại ở góc hành lang khuất, nơi có một cửa sổ nhìn ra boong tàu phía sau. Từ đây, tôi có thể nghe rõ mồn một từng lời nói. Tiếng cười khúc khích của Thảo, giọng nói của Hùng pha lẫn chút bối rối.
“Anh Hùng à, anh còn yêu vợ anh không?” Thảo thì thầm, giọng điệu đầy quyến rũ.
Hùng im lặng một lúc lâu, rồi thở dài: “Anh không biết nữa, Thảo. Lan thay đổi nhiều quá… từ ngày có con, cô ấy cứ mải mê với công việc, với con cái, không còn quan tâm đến anh như trước.”
Thảo áp sát vào Hùng, vòng tay ôm lấy anh ta từ phía sau. “Em thì khác. Em luôn ở đây vì anh, luôn hiểu anh cần gì. Em sẽ cho anh tất cả những gì anh muốn, những gì Lan không thể cho anh.”
Lửa giận bùng lên trong tôi, thiêu đốt mọi giác quan. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Đây chưa phải là lúc. Tôi cần bằng chứng rõ ràng hơn.
Rồi tôi thấy. Dưới ánh trăng mờ ảo, Thảo chủ động hôn lên môi Hùng. Hùng ban đầu phản kháng yếu ớt, nhưng rồi anh ta cũng đáp lại.
Mắt tôi tối sầm. Cảnh tượng đó, như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi. Người đàn ông tôi từng yêu thương, người bạn thân tôi từng tin tưởng, giờ đây đang phản bội tôi một cách trơ trẽn.
Tôi bước ra khỏi góc khuất, tiếng giày cao gót vang lên lanh lảnh trên sàn gỗ. “Ôi chao! Thật là một cảnh tượng lãng mạn!”. Hùng và Thảo giật mình, hoảng hốt buông nhau ra. Gương mặt Thảo tái mét, còn Hùng thì lắp bắp không nói nên lời.
“Lan… em…” Hùng lắp bắp.
Tôi nhìn thẳng vào Thảo, ánh mắt sắc như dao. “Thảo à, không ngờ cô lại diễn sâu đến thế đấy. Cái chuyến du thuyền này, là quà sinh nhật hay là quà cho cái trò mèo của cô?”. Thảo lấy lại bình tĩnh, nụ cười nhếch mép xuất hiện. “Thì sao? Anh Hùng đâu có yêu cô! Anh ấy cần một người phụ nữ hiểu anh ấy hơn!”
“Cô nghĩ tôi không biết gì sao?” Tôi cười khẩy. “Cô nghĩ cái chiêu trò cũ rích này có thể qua mắt được tôi sao?”. Thảo bất ngờ lao đến, đôi mắt đầy vẻ điên loạn. “Con khốn! Mày dám làm hỏng chuyện của tao! Mày câm mồm đi!”
Cô ta giằng co, xô đẩy tôi về phía lan can du thuyền, nơi sóng biển đang gào thét dữ dội. “Mày biến đi! Biến khỏi cuộc đời tao và anh Hùng đi!”. Trong lúc giằng co, Thảo cố gắng dùng hết sức đẩy tôi xuống biển. Tôi giả vờ yếu thế, liên tục la lên cầu cứu. Ngay khi cơ thể tôi ngả về phía sau, Thảo nở một nụ cười đắc thắng. Cô ta nghĩ rằng mình đã thành công.
Nhưng cô ta đâu có ngờ. Tôi đã tính toán trước tất cả.. Chỉ vài giây sau, đèn pha từ một chiếc xuồng cứu hộ bất ngờ rọi thẳng vào chúng tôi. Tiếng còi hú vang lên chói tai. Hai người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ du thuyền lao đến, nhanh chóng khống chế Thảo.
Gương mặt Thảo trắng bệch, đôi mắt trợn ngược vì kinh ngạc. “Không… không thể nào…”
Tôi đứng thẳng người, phủi nhẹ tay áo, nhìn Thảo với ánh mắt lạnh lùng. “Cô nghĩ tôi ngốc đến mức không đề phòng một người bạn thân đột nhiên quá hào phóng sao? Tôi đã thuê người theo dõi cô từ lâu. Và tôi cũng đã sắp xếp cả một màn kịch khác, để cô tự mình lộ mặt.”
Trước khi lên du thuyền, tôi đã bí mật lắp camera mini trong phòng Hùng, và cài thiết bị định vị vào điện thoại của anh ta. Thậm chí, chiếc xuồng cứu hộ và hai bảo vệ cũng là do tôi sắp xếp từ trước, để bắt quả tang Thảo một cách ngoạn mục nhất.
Hùng đứng đó, chứng kiến tất cả, gương mặt trắng bệch vì hối hận và xấu hổ. Anh ta lao đến đỡ tôi, nhưng tôi gạt tay anh ta ra. “Anh không cần phải diễn nữa, Hùng. Màn kịch của chúng ta, cũng kết thúc rồi.”
Thảo bị dẫn đi, nhưng ánh mắt điên loạn của cô ta vẫn ghim chặt vào tôi. “Mày… mày sẽ phải trả giá!”. Tôi chỉ cười nhạt. “Tôi đã trả giá quá nhiều rồi. Giờ là lúc cô phải trả thôi.”
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra biển đêm. Mọi thứ đã vỡ tan. Nhưng tôi không còn cảm thấy đau khổ nữa. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ. Tôi đã đối mặt với sự thật, đã vạch trần kẻ phản bội, và đã tự giải thoát mình khỏi một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc.
Sóng biển vẫn vỗ rì rào, nhưng tiếng sóng giờ đây không còn lạnh lẽo nữa. Nó như hát lên một khúc ca tự do, một khúc ca cho khởi đầu mới của tôi.