Chương 1: Mặt nạ của một chủ tịch
Sáng sớm hôm ấy, Thành, chủ tịch trẻ tuổi vừa nhận chức, đứng trước cửa công ty với bộ vest chỉnh tề nhưng tâm trạng lại khá căng thẳng. Dù là người lãnh đạo cao nhất, Thành biết rằng để quản lý hiệu quả, anh không thể dựa vào uy quyền hay chức danh. Anh quyết định một kế hoạch mạo hiểm: cải trang thành nhân viên bình thường, hòa nhập vào bộ máy công ty để trực tiếp nắm bắt tình hình nội bộ.
Anh mặc một bộ quần áo đơn giản, áo sơ mi trắng và quần tây đen, đội kính cận và để tóc gọn gàng, cố tình tạo hình ảnh một nhân viên mới ít kinh nghiệm. Khi bước vào sảnh, Thành lặng nhìn các nhân viên đang hối hả đi lại, vài người bắt đầu nhìn anh với ánh mắt tò mò. Anh mỉm cười nhẹ, tự nhủ: “Nếu muốn biết thực sự bộ máy này vận hành thế nào, phải sống như họ trước đã.”

Ngày đầu tiên, Thành được phân công làm ở phòng kế toán, nơi những hóa đơn, báo cáo và các con số chi tiêu được xử lý hàng ngày. Anh vừa sắp xếp hồ sơ vừa quan sát xung quanh. Bất chợt, một nhân viên to béo, dáng người lực lưỡng, tiến đến.
– “Ê, hôm nay mới đúng không? Tôi là Dũng, em trưởng phòng. Đừng làm sai luật của anh em nha.”
Giọng Dũng đầy vẻ uy quyền nhưng Thành nhận ra ngay thái độ hống hách: đây là một kẻ lợi dụng mối quan hệ gia đình để áp chế người khác. Dũng thường khoe mình là em trai ruột của trưởng phòng kế toán, và trong mắt nhiều người, đó là tấm “giấy thông hành” để chèn ép đồng nghiệp.
Ban đầu, Thành chỉ mỉm cười, nhẫn nhịn từng lời lẽ khiêu khích của Dũng. Mỗi lần Dũng sai bảo anh làm việc trái quy trình, Thành đều cẩn thận thực hiện, giữ thái độ điềm tĩnh. Anh biết, đây chính là lúc thử thách kiên nhẫn của mình.
Ngày qua ngày, Dũng không từ thủ đoạn để làm khó anh: bắt anh sắp xếp hồ sơ sai thứ tự, ép anh làm thêm giờ vô lý, thậm chí thỉnh thoảng còn “vô tình” làm rơi hồ sơ quan trọng để trách mắng. Nhìn các đồng nghiệp xung quanh, Thành nhận thấy hầu hết ai cũng ngại va chạm với Dũng vì sợ bị ảnh hưởng quan hệ với trưởng phòng.
Một buổi chiều, khi ánh nắng nhạt dần, Dũng hất tờ hóa đơn trên bàn Thành và cười khẩy:
– “Này, ghi hóa đơn này khống đi. Chỉ vài chục triệu thôi, công ty đâu có mất mát gì đâu, mà mình có thể ‘chia nhau’ kha khá.”
Thành cứng họng, tim đập mạnh. Đây là lần đầu tiên anh chứng kiến trực tiếp hành vi gian lận, và người thực hiện lại là kẻ luôn tự hào về “chỗ dựa” trong phòng. Thành thở dài, cố giữ giọng bình tĩnh:
– “Anh Dũng, việc này rõ ràng là sai. Tôi không thể làm như vậy.”
Dũng nheo mắt, giọng nghiêm mặt nhưng vẫn mang vẻ khinh bỉ:
– “Cậu mới vào, hiểu gì mà nói. Làm theo đi, hoặc là… sẽ thấy hậu quả.”
Thành đứng dậy, bước đến bàn trưởng phòng, người mà Dũng luôn tự hào là anh ruột. Anh trình bày mọi việc chi tiết, kể rõ về việc Dũng ép anh ghi hóa đơn khống.
Nhưng bất ngờ, trưởng phòng chỉ nhướng mày, ánh mắt khinh khỉnh:
– “Anh Dũng mà làm thế à? Cậu mới vào, nên hiểu cho anh em chúng tôi. Tôi sẽ quyết định… cậu nên ra về thôi.”
Cảm giác bị phản bội tràn ngập trong Thành. Anh không thể tin rằng người đàn ông đứng đầu phòng kế toán lại thiên vị cho em trai mình đến mức phủ nhận lời tố cáo chính đáng. Lúc này, trong mắt anh, mọi thứ rõ ràng: không còn cách nào khác, phải lộ thân phận để công lý được thực thi.
Thành rút chiếc điện thoại ra, gõ một tin nhắn và giật lấy sự chú ý của Dũng:
– “Thật tiếc, mọi chuyện không thể cứ vậy mà kết thúc.”
Dũng nhìn anh, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Thành bước ra ngoài, tháo kính cận, tháo vest, lộ rõ gương mặt quyền lực và thần thái khác hẳn. Trong khoảnh khắc, sảnh công ty như nín thở. Mọi nhân viên quay lại nhìn, ánh mắt hỗn loạn giữa ngạc nhiên và sợ hãi.
– “Tôi là Thành, chủ tịch công ty,” anh nói giọng dứt khoát, ánh mắt không nhường nhịn: “Và tôi biết tất cả những gì các anh làm trong thời gian qua.”
Dũng lùi lại, sững sờ. Trưởng phòng cũng tái mặt, ý thức rõ ràng rằng mọi toan tính thiên vị giờ đây đã bị lật ngược.
– “Hai anh… ra khỏi công ty ngay lập tức,” Thành ra lệnh, giọng sắc lạnh như thép.
Chỉ trong khoảnh khắc, quyền lực thật sự của người đứng đầu đã được khẳng định, và sự giả dối, lợi dụng quan hệ thân thích bị phơi bày.
Thành đứng giữa sảnh, nhìn nhân viên xung quanh, mỉm cười nhẹ. Anh biết rằng thử thách chưa dừng lại ở đó. Nhưng ít nhất, ngày hôm nay, công lý đã được thực hiện, và bộ mặt thật của những kẻ gian xảo đã bị lột trần.
Chương 2: Màn lật mặt và thử thách quyền lực
Sau ngày lộ diện trước Dũng và trưởng phòng, Thành trở lại vị trí chủ tịch công ty, nhưng anh biết rằng quyền lực chỉ là một phần. Điều quan trọng hơn là nắm bắt toàn bộ bộ máy, tìm hiểu các mánh khóe, lợi ích cá nhân, và mối quan hệ thân thiết khiến công ty vận hành lệch hướng. Anh quyết định chưa vội xử lý tất cả mà lên kế hoạch theo dõi kỹ càng.
Sáng hôm sau, Thành không mặc vest nữa mà tiếp tục cải trang như một nhân viên bình thường, lấy tên giả là “Minh” – một nhân viên mới được phân công vào phòng kế toán. Anh đi qua sảnh, ánh mắt quan sát, ghi nhớ từng cử chỉ của nhân viên. Dũng, mặc dù hôm qua bị lộ mặt, vẫn tỏ ra kiêu căng nhưng ánh mắt đã có phần dè chừng.
Trong văn phòng, Thành quan sát các hoạt động hằng ngày. Anh phát hiện ra một hệ thống ngầm trong phòng: nhân viên thường ghi hóa đơn khống, chuyển tiền vào tài khoản riêng, hoặc né tránh báo cáo các chi phí thực tế. Nhiều nhân viên, vì sợ bị trừng phạt, không dám lên tiếng. Trong số đó, có cả những người tưởng chừng trung thực nhưng thực chất họ cũng tham gia hoặc im lặng tiếp tay.
Một buổi trưa, khi mọi người nghỉ ăn, Thành ngồi ở góc bàn, quan sát Dũng và trưởng phòng. Dũng vẫn đang trò chuyện với một số nhân viên, cười cợt và khoe khoang về việc “dễ dàng ăn chặn công ty mà không ai biết”. Thành ghi chép mọi chi tiết, chuẩn bị hồ sơ chứng minh hành vi gian lận.
Nhưng không chỉ dừng lại ở việc ghi chép, Thành muốn kiểm tra phản ứng của Dũng. Anh giả vờ mắc lỗi nhỏ trong sổ sách và chờ xem Dũng sẽ làm gì. Quả nhiên, Dũng tiến đến, giọng cười khẩy:
– “Ê, Minh, cậu làm sai rồi. Không biết sợ à? Làm theo anh, chúng ta sẽ ‘lợi dụng’ sơ hở này nhé.”
Thành nhẹ nhàng đáp:
– “Anh Dũng, tôi nghĩ mọi việc phải minh bạch. Công ty mới phát triển bền vững được.”
Dũng nhíu mày, định nói gì đó nhưng bị Thành lờ đi, quay ra làm việc. Trong mắt Dũng, sự kiên quyết và bình tĩnh của “Minh” khiến anh ta vừa tức vừa nghi ngờ.
Vài ngày sau, một cơ hội bất ngờ xuất hiện. Công ty phát sinh một khoản chi lớn cho dự án mới, Dũng lại tìm cách ép nhân viên ghi hóa đơn khống để chiếm đoạt. Thành không chỉ từ chối mà còn bí mật sao lưu toàn bộ chứng cứ: hóa đơn, email, tin nhắn, các thông tin giao dịch giữa Dũng và trưởng phòng.
Buổi chiều hôm đó, trưởng phòng gọi Thành vào văn phòng. Không khí căng thẳng, Dũng đứng bên ngoài cửa, nở nụ cười tự tin, nghĩ rằng lần này có thể uy hiếp “nhân viên mới”.
– “Minh, anh Dũng nói cậu làm sai. Tôi khuyên cậu nên nghe lời, tránh rắc rối.”
Thành bình tĩnh nhìn vào mắt trưởng phòng:
– “Tôi đã làm đúng. Mọi chứng cứ tôi đều lưu lại. Việc làm sai sẽ không được bỏ qua, kể cả với anh hay em trai anh.”
Trưởng phòng giật mình, nhận ra thái độ kiên quyết không còn là lời đe dọa nữa. Nhưng Dũng cười nhạt:
– “Anh sợ gì đâu mà dọa tôi? Ai cũng có thể nói vậy.”
Chỉ cần một giây, Thành bật dậy, thả bỏ bộ mặt “nhân viên mới”, chỉnh vest, tháo kính cận, ánh mắt sắc lạnh:
– “Tôi là Thành, chủ tịch công ty. Và tôi đã biết tất cả.”
Dũng và trưởng phòng cùng sững sờ, không thể tin người họ xem là nhân viên yếu đuối lại chính là người đứng đầu. Thành bước đến bàn, rút ra hồ sơ chứng cứ:
– “Tất cả hành vi gian lận, ăn chặn, và bao che đều được ghi lại. Hai anh đã lợi dụng quan hệ ruột thịt để làm việc phi pháp. Điều này sẽ không thể trốn tránh.”
Dũng lùi lại, vẻ mặt hoảng hốt, còn trưởng phòng đỏ bừng mặt, ý thức rằng mọi toan tính trước đây đã bị bóc trần.
– “Hai anh, ra khỏi công ty ngay lập tức! Tôi sẽ không dung thứ cho bất cứ hành vi nào làm tổn hại đến công ty và nhân viên trung thực,” Thành nói, giọng lạnh lùng như thép.
Nhân viên xung quanh nhìn, vừa sững sờ vừa cảm thấy nhẹ nhõm. Một số người thì thầm: “Cuối cùng công lý cũng được thực thi.”
Không chỉ dừng ở việc đuổi hai kẻ gian xảo, Thành tiếp tục kiểm tra toàn bộ phòng kế toán, điều chỉnh quy trình kiểm soát chi tiêu, đảm bảo mọi giao dịch minh bạch và công khai. Anh còn tổ chức một buổi họp với toàn bộ nhân viên, khẳng định:
– “Công ty này sẽ không dung thứ cho sự gian lận. Ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng bao che cho hành vi phi pháp là không thể. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng môi trường minh bạch, công bằng và hiệu quả.”
Ngày hôm sau, Dũng và trưởng phòng bị xử lý theo đúng quy định công ty, thông tin về việc gian lận được minh bạch với hội đồng quản trị. Thành tiếp tục giữ vai trò giám sát, từng bước cải thiện môi trường làm việc, từ việc quản lý chi tiêu đến thái độ của nhân viên, đặc biệt là những ai lợi dụng quan hệ thân thiết để trục lợi.
Chương 2 khép lại với hình ảnh Thành đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn ra thành phố nhộn nhịp, ánh mắt vừa quyết đoán vừa trầm tĩnh. Anh biết rằng thử thách thực sự còn ở phía trước: duy trì công bằng và kiểm soát bộ máy khi đã loại bỏ hai kẻ gian xảo chỉ là bước đầu.
Chương 3: Công lý và sự thay đổi
Sau khi Dũng và trưởng phòng bị xử lý, công ty dường như trở nên yên ả hơn. Nhưng với Thành, đó mới chỉ là bước đầu. Anh hiểu rằng để xây dựng một môi trường làm việc minh bạch và công bằng, phải xử lý cả những kẽ hở, những thói quen che chở và lợi dụng quan hệ thân thiết đã ăn sâu trong bộ máy.
Sáng hôm sau, Thành trở lại văn phòng với bộ vest chỉnh tề. Lần này, anh không cần cải trang hay che giấu. Các nhân viên nhìn anh với ánh mắt vừa kính trọng vừa tò mò. Không khí trong công ty thay đổi rõ rệt. Mọi người đều biết rằng người đứng đầu đã không chỉ lật mặt những kẻ gian xảo mà còn trực tiếp quan sát và xử lý các hành vi phi pháp.
Thành mở cuộc họp toàn công ty. Anh đứng trên bục, nhìn từng khuôn mặt, giọng nói dứt khoát:
– “Ngày hôm qua, chúng ta đã thấy rõ quyền lực và sự gian dối có thể len lỏi trong công ty như thế nào. Nhưng từ hôm nay, công ty này sẽ minh bạch và công bằng. Ai lợi dụng quan hệ cá nhân để làm trái pháp luật hay quy định đều sẽ bị xử lý nghiêm.”
Nhân viên ngồi im lặng, nhiều người trầm ngâm suy nghĩ. Một số nhân viên cũ, vốn từng lầm lỡ hoặc im lặng trước sai phạm, thấy ánh mắt Thành nghiêm nghị và cảm giác răn đe lẫn khích lệ.
Thành tiếp tục:
– “Không ai đứng trên pháp luật hay đạo đức nghề nghiệp. Tôi không chỉ là chủ tịch, tôi cũng là người trực tiếp giám sát, đảm bảo mọi hành vi trong công ty đều minh bạch. Đồng thời, tôi sẽ lắng nghe ý kiến, khuyến khích các nhân viên trung thực, có tinh thần trách nhiệm.”
Sau cuộc họp, nhiều nhân viên tiến đến cảm ơn Thành. Một số thì bày tỏ sự lo lắng, nhưng cũng bày tỏ niềm tin rằng công ty sẽ thực sự thay đổi. Với Thành, niềm tin đó là nền tảng để anh tiếp tục công việc quản lý, không chỉ bằng quyền lực mà bằng cả sự tôn trọng và hiểu biết.
Trong tuần tiếp theo, Thành cùng bộ phận nhân sự và kế toán rà soát lại toàn bộ các hồ sơ, hóa đơn, chứng từ, đồng thời thiết lập quy trình kiểm soát chặt chẽ. Anh triển khai hệ thống kiểm toán nội bộ và quy định rõ ràng về trách nhiệm cá nhân, phòng ngừa gian lận.
Một buổi chiều, khi Thành đang kiểm tra báo cáo chi phí của dự án mới, một nhân viên trẻ tên Lan tiến đến, ánh mắt đầy e dè:
– “Dạ, anh Thành… em muốn báo cáo một việc. Có một số hóa đơn chưa hợp lệ, em phát hiện khi xử lý hồ sơ.”
Thành mỉm cười nhẹ:
– “Cảm ơn Lan. Em làm tốt lắm. Đây chính là cách chúng ta xây dựng môi trường minh bạch.”
Lan thở phào, thấy niềm tin vào công việc được củng cố. Những nhân viên khác, nhìn thấy sự quan tâm và khích lệ của Thành, cũng dần dần thay đổi thái độ. Không còn sợ hãi, không còn dấu diếm, họ học cách báo cáo minh bạch, đóng góp cho công ty một cách thực sự.
Dũng và trưởng phòng, sau khi bị xử lý, không còn dám bén mảng quay lại công ty. Tin tức về vụ việc lan truyền trong nội bộ, trở thành bài học đắt giá. Mọi người hiểu rằng lợi dụng quan hệ thân thiết để trục lợi là con đường dẫn đến thất bại.
Trong vài tuần, công ty dần ổn định, các dự án tiến triển suôn sẻ, tài chính minh bạch và nhân viên phối hợp hiệu quả. Thành đứng trong phòng họp, nhìn bảng thống kê báo cáo tài chính mới, cảm thấy nhẹ nhõm. Anh biết rằng thử thách chỉ thực sự kết thúc khi mọi người đồng lòng thay đổi cách làm việc, và điều đó đang diễn ra.
Một buổi chiều khác, khi mọi người đã ra về, Thành đứng trên ban công nhìn xuống thành phố nhộn nhịp. Anh nhớ lại ngày đầu tiên bước vào công ty cải trang làm nhân viên bình thường, đối mặt với Dũng, chịu áp lực và bị đẩy vào tình huống phải tố cáo gian lận. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Không chỉ công lý được thực thi, mà môi trường làm việc đã thay đổi theo hướng tích cực.
Trong lòng Thành, anh tự nhủ: “Quyền lực là cần thiết, nhưng để công ty bền vững, minh bạch và công bằng mới là điều quan trọng nhất. Phải nhìn thấu mọi việc, nắm bắt từ gốc rễ và không ngại hành động khi cần thiết.”
Câu chuyện khép lại với hình ảnh nhân viên công ty làm việc năng suất, đầy tinh thần trách nhiệm và sự tôn trọng lẫn nhau. Thành đứng giữa, không chỉ là chủ tịch mà còn là người truyền cảm hứng, người đảm bảo rằng công ty sẽ phát triển mạnh mẽ trên nền tảng minh bạch và đạo đức nghề nghiệp.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
Sau khi nhặt được chiếc ví và tìm đến trả, ông lão lại bị vu oan. Bị buộc tội lấy hết tiền, ông đã phải đền bù bằng chính tiền của mình. Nhưng 10 phút sau, một nhóm người lạ mặt xuất hiện, phơi bày một chuyện khiến ông sững sờ.
Lão Hòa đã ngoài sáu mươi, dáng người còm cõi, lưng lúc nào cũng còng xuống như đang gánh trên vai cả cuộc đời. Suốt mấy chục năm nay, ông mưu sinh bằng nghề lượm ve chai, ngày đi khắp phố, tối về co ro trong căn chòi dựng tạm bên bờ sông. Người ta nhìn ông với ánh mắt thương hại có, khinh bỉ có, nhưng ông chỉ cười hiền, chấp nhận kiếp sống nghèo hèn. Mỗi bước đi của ông là tiếng dép cao su mòn nhịp nhàng lẫn với tiếng leng keng của mảnh chai, sắt vụn trong bao tải. Ông sống lặng lẽ, không oán thán, chỉ mong đủ tiền mua gạo và thuốc cho thân già.
Buổi chiều hôm ấy, mặt trời đỏ rực soi bóng ông lão lom khom lượm từng lon bia vứt dưới gốc cây. Đôi bàn tay gân guốc run run khi chạm vào một vật lạ: một chiếc ví da màu nâu nằm lẫn trong đám cỏ. Ông ngạc nhiên nhặt lên, trái tim đập mạnh khi cảm nhận được độ dày bên trong. Lão mở ra, mắt thoáng hoa lên khi thấy cả xấp tiền to, kèm theo giấy tờ tùy thân gọn gàng. Lão đứng chết lặng, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, không dám tin vào mắt mình.
Ông lẩm bẩm một mình: “Trời ơi… tiền nhiều thế này, chắc ai đánh rơi rồi”. Giọng run run, ông lại nói tiếp như để tự nhắc bản thân: “Của rơi trả người, không được tham lam…”. Trong đầu thoáng hiện lên viễn cảnh: nếu giữ lấy, ông có thể thoát cảnh đói nghèo, không còn phải đào bới thùng rác mỗi ngày. Nhưng cùng lúc, nỗi sợ hãi về điều sai trái khiến ông nghẹt thở. Lão hít một hơi dài, gấp ví lại, quyết tâm tìm người trả.
Lát sau, từ xa một người đàn ông dáng vẻ giàu sang, mặc vest chỉnh tề, hốt hoảng chạy tới. “Ví của tôi! Ông nhặt được ví của tôi đúng không?”, ông ta nói gấp gáp. Lão Hòa cúi đầu, hai tay run run đưa ra: “Đúng rồi… tôi nhặt được ngay kia, may còn đủ giấy tờ”. Người đàn ông giật phắt chiếc ví, mở ra lật đếm tiền ngay lập tức. Chỉ trong thoáng chốc, gương mặt ông ta biến sắc, đôi mắt trợn lên đầy giận dữ.
“Thiếu tiền! Trong này thiếu mất vài triệu!”, ông ta gào lên, giọng đanh thép như búa giáng. Lão Hòa sững sờ, đôi môi run bắn, chỉ thốt được: “Không… tôi đâu có lấy, tôi chỉ nhặt được thôi”. Nhưng những lời ấy vang lên yếu ớt, lọt thỏm giữa đám đông đang tụ lại. Người đàn ông tiếp tục quát tháo: “Lúc rơi còn nguyên, ông không lấy thì ai lấy? Ông già nghèo hèn mà dám chối à?”. Cả đám người bắt đầu xì xào, nhìn lão bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
Một bà bán hàng gần đó nói xen vào: “Ông nhặt thì trả đi cho xong, ai chẳng biết nghèo thì dễ sa lòng tham”. Lão Hòa lắc đầu liên tục, nước mắt rưng rưng: “Tôi thề có trời đất, tôi không hề đụng vào”. Giọng ông nghẹn lại, nghe như tiếng nức nở. Nhưng chẳng ai tin, họ nhìn ông như kẻ dối trá, tham lam mà giả vờ lương thiện. Người đàn ông giàu có chỉ tay vào mặt ông, dằn từng chữ: “Không trả, tôi báo công an!”.
Trong cơn hoảng loạn, lão Hòa run rẩy lục túi áo rách, móc ra vài tờ tiền nhàu nát ít ỏi tích góp được. Ông chìa ra, giọng nghẹn ngào: “Tôi… tôi chỉ còn chừng này, coi như đền cho ông, xin ông tha cho tôi”. Đám đông nhìn cảnh tượng ấy, có người nhíu mày ái ngại, nhưng đa số vẫn lắc đầu ngán ngẩm. Người đàn ông giật lấy số tiền ấy, hất hàm xua tay: “Cút đi! Đồ ăn cắp còn giả vờ tử tế”. Lão Hòa đứng chết lặng, cảm thấy cả thế giới như quay lưng lại.
Ông lê bước ra khỏi đám đông, đôi chân run rẩy chẳng còn sức. Mỗi tiếng xì xào sau lưng như một nhát dao xoáy vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Nước mắt rơi lã chã, hòa cùng bụi đường xám xịt. Ông tự hỏi: “Mình làm điều đúng… sao lại bị đối xử như kẻ tội đồ thế này?”. Cả cơ thể ông run bần bật, trong lồng ngực chỉ còn lại nỗi nhục và cay đắng.
Ông tìm một bức tường cũ ven đường, ngồi bệt xuống, hai tay ôm đầu. “Hay là từ nay thôi, chẳng cần tốt nữa, sống ngay thẳng cũng bị khinh bỉ thôi…”, ông lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc, ông thấy đời mình vô nghĩa, như ngọn đèn dầu sắp tắt. Bao năm sống ngay thẳng, giữ mình trong sạch, cuối cùng lại bị sỉ nhục giữa chợ đời. Ông thấy cổ họng nghẹn đắng, muốn hét lên mà chẳng thể.
Đúng lúc ấy, một đoàn xe từ thiện dừng lại gần đó. Vài người trẻ tuổi bước xuống, tiến lại gần với nụ cười hiền hậu. “Bác ơi, bác có phải vừa nhặt được một chiếc ví không?”, một người hỏi nhỏ nhẹ. Lão Hòa ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe còn ướt lệ, gật gật trong mệt mỏi. Người kia dịu dàng nói: “Thật ra, chiếc ví ấy là một thử thách. Chúng tôi muốn tìm người thật sự lương thiện”.
Cả cơ thể ông sững lại, mắt mở to ngạc nhiên, môi mấp máy: “Thử… thử thách ư?”. Một cô gái trong đoàn đưa ra tập hồ sơ và chìa khóa nhà, giọng rưng rưng: “Bác đã giữ được lòng ngay thẳng, nên bác xứng đáng nhận căn nhà tình thương này cùng số vốn nhỏ để làm ăn”. Lão Hòa trân trối nhìn, tay run lẩy bẩy đỡ lấy chìa khóa. Nước mắt ông bỗng ào ra, nhưng lần này là vì niềm hạnh phúc. Ông lắp bắp: “Trời ơi… tôi tưởng đời mình chấm hết rồi”.
Người thanh niên trẻ trong đoàn đặt tay lên vai ông, nói dứt khoát: “Bác đã cho chúng tôi bài học về sự tử tế, dù bị nghi ngờ, bác vẫn giữ lòng trong sạch”. Ông Hòa bật khóc nức nở như một đứa trẻ, tiếng khóc vang lên run rẩy nhưng giải thoát. Tất cả nỗi nhục, nỗi oan ức dường như vỡ òa ra cùng nước mắt. Ông siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, thấy nó như một tia sáng kéo ông ra khỏi bóng tối. “Cảm ơn… cảm ơn các cháu…”, ông chỉ biết nghẹn ngào.
Sau ngày ấy, lão Hòa dọn về căn nhà nhỏ với mái ngói đỏ tươi được trao. Ông mở một quán nước trước sân, vừa bán vừa chuyện trò với hàng xóm, sống cuộc đời bình dị mà chưa từng có. Người dân quanh vùng nghe chuyện, nhiều người tìm đến xin lỗi, có kẻ lặng lẽ cúi đầu xấu hổ. Ông chỉ cười hiền, đáp nhẹ: “Chuyện qua rồi, điều quan trọng là mình phải sống cho ngay thẳng”. Trong đôi mắt già nua, ánh lên niềm tin mới vào con người và cuộc đời.
Mỗi sáng, ông vẫn dậy thật sớm, ngồi trước hiên, châm ấm trà nóng, ngắm mặt trời từ từ lên khỏi cánh đồng. Tiếng chim hót ríu rít, gió mát lành khiến ông cảm thấy bình yên lạ thường. Ký ức bị vu oan ngày nào vẫn còn in sâu, nhưng nó giờ chỉ như một vết sẹo để nhắc ông trân trọng hiện tại. Ông thường thì thầm: “Nếu hôm đó mình yếu lòng, chắc đã chẳng còn gì”. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, rạng rỡ niềm tin rằng, giữ lòng lương thiện là kho báu cả đời.