
Căn phòng ngủ rộng thênh thang, lạnh lẽo đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Đã ba năm kể từ ngày Tuấn – chồng tôi – qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, chưa một đêm nào tôi thực sự ngủ ngon giấc.
Tôi là Thảo, 29 tuổi. Cái tuổi lẽ ra đang rực rỡ nhất của người phụ nữ thì tôi lại khoác lên mình màu áo góa bụa. Vợ chồng tôi lấy nhau 3 năm nhưng chưa có mụn con nào, đó là nỗi đau đáu lớn nhất của Tuấn trước lúc đi xa. Tôi cứ ngỡ sau cái chết của chồng, mẹ chồng sẽ ghét bỏ tôi – “cây độc không trái” như lời thiên hạ đồn đại. Nhưng không, bà thương tôi như con đẻ.
Trong ngày giỗ đầu của Tuấn, mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đã tuyên bố trước mặt cả đại gia đình, bao gồm cả chị Thúy (chị chồng tôi) và các em họ hàng: “Cái nhà này là mồ hôi nước mắt của thằng Tuấn. Giờ nó mất rồi, mẹ sẽ sang tên sổ đỏ cho cái Thảo. Chỉ cần con ở vậy thờ chồng, không đi bước nữa, không qua lại với đàn ông lạ, thì ngôi nhà này mãi mãi là của con.”
Tôi cảm động rơi nước mắt, gật đầu đồng ý ngay. Với tôi, Tuấn là duy nhất. Tim tôi đã chết theo anh ấy, tôi đâu còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện tái giá.
Thế nhưng, ánh mắt sắc lẹm như dao cau của chị Thúy ngày hôm đó làm tôi rùng mình. Chị Thúy đã ly hôn chồng, đang chật vật nuôi con và ở nhà thuê. Chị luôn cho rằng tôi là “người dưng nước lã”, không xứng đáng hưởng gia sản của em trai chị.
Thời gian trôi qua, chị Thúy thường xuyên dẫn một người đàn ông tên Toàn về nhà chơi. Chị giới thiệu Toàn là bạn làm ăn, giàu có lại góa vợ, rất hợp với tôi. Chị ra sức vun vào, nhưng tôi luôn giữ khoảng cách, thậm chí từ chối thẳng thừng mỗi khi Toàn có ý định tiếp cận. Tôi biết, chị Thúy không tốt đẹp gì, chị chỉ muốn tống khứ tôi đi để chiếm lấy căn nhà.
Hôm ấy, trời mưa tầm tã từ chiều. Mẹ chồng tôi bảo bà phải sang nhà bác cả ở huyện bên ăn đám cưới và ngủ lại đó vì đường xa. Trước khi đi, bà còn dặn dò tôi khóa cửa nẻo cẩn thận.
Đến khoảng 10 giờ đêm, khi tôi vừa chợp mắt thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ gấp gáp, xen lẫn tiếng gió rít nghe rất rợn người. Tôi giật mình tỉnh dậy. Nghĩ là mẹ chồng quên đồ hoặc có chuyện gì bất trắc quay về, tôi vội vàng khoác áo, chạy ra mở cửa chính rồi đi vào mở cửa phòng ngủ của mình (vì nhà thiết kế kiểu cũ, lối vào hơi sâu).
Vừa bật đèn, xoay nắm đấm cửa phòng ngủ hé ra nhìn ra hành lang tối om, thì bất ngờ…
Rầm!
Một lực mạnh từ bóng tối đẩy sầm vào cánh cửa. Tôi lảo đảo lùi lại phía sau. Một bóng đen ngã nhào vào trong phòng tôi. Ngay lập tức, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên từ phía bên ngoài.
Cạch!
Cửa phòng ngủ đã bị khóa trái từ bên ngoài!
Tôi bàng hoàng, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tôi định hét lên thì người đàn ông kia lồm cồm bò dậy. Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt, tôi nhận ra khuôn mặt đỏ gay, nồng nặc mùi rượu của hắn.
Là Toàn!
“Anh… sao anh lại ở đây?” Tôi lắp bắp, vớ lấy chiếc đèn bàn làm vũ khí, lùi sát vào góc tường.
Toàn nhìn tôi, đôi mắt lờ đờ vì say nhưng lại ánh lên vẻ thèm khát. Hắn cười nhếch mép, giọng lè nhè: “Thúy… Thúy bảo em bệnh nặng… cần người chăm sóc. Cô ấy bảo em cô đơn lắm, cần đàn ông… Mở cửa cho anh vào mà…”
“Anh điên rồi! Tôi không bệnh! Ai khóa cửa? Chị Thúy đâu?” Tôi hét lên, nỗi sợ hãi dâng trào tột độ.
Toàn không nghe tôi nói, hắn lảo đảo tiến lại gần. “Đừng giả vờ nữa… Đêm hôm khuya khoắt thế này… Em cũng muốn mà… Căn nhà này to thế này, ở một mình phí lắm…”
Hắn lao vào tôi. Tôi hoảng loạn giãy giụa, dùng hết sức bình sinh đạp vào bụng hắn rồi gào lên: “Cứu! Cứu tôi với! Mẹ ơi! Cứu con!”
Tiếng hét của tôi vang vọng trong đêm thanh vắng. Toàn bị đạp đau, hắn điên tiết túm lấy tóc tôi, đè nghiến tôi xuống giường. “Im mồm! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à? Mày với con chị chồng mày đã thỏa thuận rồi còn làm cao…”
Đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, nghĩ rằng mình sẽ bị làm nhục ngay trong căn phòng kỷ niệm của hai vợ chồng, thì…
Rầm! Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ rung lên bần bật rồi bung ra. Ánh sáng đèn flash điện thoại và đèn pin loang loáng chiếu thẳng vào mặt chúng tôi.
Tôi đẩy Toàn ra, co rúm người lại, nước mắt giàn giụa.
Đứng trước cửa là mẹ chồng tôi. Bà không đi đám cưới! Bà đứng đó, khuôn mặt tái mét, đôi môi run rẩy vì giận dữ.
Và ngay phía sau lưng bà, chị Thúy bước ra với vẻ mặt đắc thắng, trên tay vẫn còn cầm chùm chìa khóa dự phòng. Chị ta giả vờ thốt lên: “Trời ơi! Thảo! Em làm cái trò gì thế này? Mẹ vừa đi vắng là em dẫn trai về nhà ngay được. Lại còn là anh Toàn… Thật không thể ngờ nổi!”
Chị ta quay sang mẹ chồng, giọng gay gắt: “Mẹ thấy chưa? Con đã bảo rồi, nó giả vờ ngoan hiền thôi. Mẹ cấm nó đi bước nữa nên nó lén lút dẫn trai về nhà ‘tâm sự’ lúc nửa đêm đây này. Loại con dâu lăng loàn này mẹ còn định cho nhà nữa không?”
Toàn thấy có người thì vội vàng chỉnh lại quần áo, hùa theo: “Bác gái… là cô ấy gọi cháu đến. Cháu say quá không làm chủ được…” Tôi lắc đầu nguầy nguậy, uất ức đến mức không nói nên lời: “Mẹ… con không có… là anh ta bị đẩy vào… cửa bị khóa bên ngoài…”
“Im đi!” Chị Thúy quát. “Khóa bên ngoài? Ai khóa? Mày tự khóa để làm chuyện bậy bạ thì có. Giờ bị bắt quả tang còn chối. Mẹ, mẹ đuổi nó đi ngay cho con!”
Không khí căng thẳng tột độ. Tôi nhìn mẹ chồng, chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống đầu mình. Tôi biết tình huống này tình ngay lý gian, tôi khó mà thanh minh được.Mẹ chồng tôi từ từ bước vào phòng. Bà nhìn tôi đang run rẩy, rồi nhìn sang Toàn, và cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chị Thúy.
Bốp!
Một cái tát như trời giáng vang lên.
Tôi và Toàn chết sững. Người bị tát không phải là tôi.
Chị Thúy ôm má, trợn tròn mắt nhìn mẹ: “Mẹ… sao mẹ đánh con?”
Mẹ chồng tôi run lên, nhưng không phải vì giận tôi, mà là vì thất vọng tột cùng về con gái mình. Bà rút từ trong túi áo ra chiếc điện thoại đang ghi âm, ném xuống giường.
“Mày tưởng tao già rồi nên lẩm cẩm sao Thúy? Tao không đi đám cưới, tao chỉ sang nhà hàng xóm ngồi nhờ để xem mày định giở trò gì. Tao đã nghi ngờ từ lúc mày cứ hỏi đi hỏi lại xem hôm nay tao có chắc chắn đi vắng không.”
Bà chỉ tay vào mặt Toàn: “Còn cậu, tôi đứng nấp ở cầu thang, tôi thấy rõ ràng con Thúy mở cổng cho cậu vào, rồi chính tay nó đẩy cậu vào phòng con Thảo và khóa trái cửa lại. Cậu còn dám vu khống cho con dâu tôi gọi cậu đến à?”
Toàn mặt cắt không còn giọt máu, cúi gằm mặt lí nhí xin lỗi rồi vơ lấy áo chạy biến khỏi nhà như một con chuột.
Chị Thúy tái mặt, chân tay bủn rủn, quỳ sụp xuống: “Mẹ… con… con chỉ vì lo cho cái nhà này…”
“Lo cho cái nhà hay tham cái nhà?” Mẹ chồng tôi gằn giọng, nước mắt bà ứa ra. “Em trai mày mất chưa được bao lâu, vợ nó đã khổ sở lắm rồi. Mày làm chị mà không thương em, lại còn dùng thủ đoạn đê hèn này để bôi nhọ danh dự của nó, hòng cướp nhà đuổi nó đi. Mày có còn là con người không?”
Tôi òa khóc nức nở, chạy lại ôm chầm lấy chân mẹ chồng. Bà đỡ tôi dậy, vỗ về tấm lưng đang run lên của tôi.
Đêm đó, mẹ chồng tôi ra quyết định khiến cả tôi và chị Thúy đều ngỡ ngàng.
“Thảo, mẹ xin lỗi con. Cái điều kiện ‘không được đi bước nữa’ là mẹ ích kỷ, mẹ muốn giữ con ở lại để thờ cúng thằng Tuấn. Nhưng hôm nay mẹ nhận ra, chính sự ràng buộc đó đã khiến con trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam, và suýt nữa đẩy con vào bi kịch.”
Bà nhìn thẳng vào chị Thúy đang cúi đầu: “Căn nhà này, mẹ sẽ sang tên cho cái Thảo ngay ngày mai. Và mẹ xóa bỏ điều kiện cũ. Con có quyền đi bước nữa nếu tìm được người tử tế. Còn chị Thúy, từ nay đừng hòng bước chân vào cái nhà này nếu chưa biết hối cải.”
Tôi nhìn mẹ chồng, lòng tràn ngập sự biết ơn và kính trọng. Hóa ra, tình thương của bà còn lớn hơn cả những định kiến phong kiến, lớn hơn cả sự bao che máu mủ ruột rà. Trong bi kịch tăm tối nhất, chính sự sáng suốt của bà là ngọn đèn soi sáng, cứu vớt cuộc đời tôi.