
Hùng ném mạnh chiếc cặp da xuống ghế sofa, tiếng thở hắt ra nồng nặc mùi rượu. Cơm canh trên bàn đã nguội ngắt. Ngọc vội vàng chạy ra đỡ chồng, nhưng đáp lại sự ân cần của cô là cái hất tay thô bạo khiến cô loạng choạng suýt ngã. “Cô làm cái gì mà giờ này nhà cửa vẫn bừa bộn thế hả? Ở nhà ăn bám mà cũng không nên hồn!” – Hùng gắt gỏng.
Ngọc cắn môi, cố nén nước mắt: “Con bé bị sốt, em vừa dỗ nó ngủ xong nên chưa kịp dọn. Anh đi làm về mệt thì vào nghỉ, đừng quát tháo con dậy.”. Câu nói của Ngọc như đổ thêm dầu vào lửa. Hùng đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt vợ: “Cô dám cãi à? Cô tưởng cô vất vả lắm sao? Tôi ra ngoài kiếm tiền, đối mặt với trăm ngàn áp lực. Còn cô? Quanh quẩn xó bếp, đầu bù tóc rối, nhìn phát ớn. Nói thật, nhìn cô bây giờ tôi chẳng còn chút cảm hứng nào.”
Ngọc sững sờ. 5 năm thanh xuân, cô từ bỏ công việc thiết kế thời trang đầy triển vọng để lui về làm hậu phương cho Hùng yên tâm phấn đấu lên chức trưởng phòng. Giờ đây, trong mắt anh, cô chỉ là một bà nội trợ ăn bám và nhếch nhác. “Anh nói thế mà nghe được à? Em hy sinh sự nghiệp vì ai?” – Ngọc run run hỏi.
Hùng cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Hy sinh? Là do cô bất tài thôi. Cô nhìn lại mình xem, luộm thuộm, quê mùa. Tôi thách cô đấy, cô cứ thử ra đứng đường xem cả năm có thằng nào nó thèm động đến cô không? Hay là nó thấy cô nó lại chạy mất dép“? Không gian như đóng băng lại. Câu nói xúc phạm ấy như nhát dao cứa nát chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong lòng Ngọc. Cô nhìn Hùng, cái nhìn không còn sự cam chịu nhẫn nhục, mà lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Anh nhớ câu nói này nhé“. Ngọc quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ. Không khóc lóc, không gào thét. Sự im lặng của cô khiến Hùng chột dạ, nhưng men rượu và sự kiêu ngạo khiến hắn tặc lưỡi: “Dọa ai? Chắc lại vào phòng khóc lóc rồi tí nữa lại mò ra xin tiền đi chợ“. Nhưng Hùng đã nhầm…
Đúng 5 phút sau, cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hùng đang ngồi gác chân xem tivi thì đánh rơi cả điều khiển. Bước ra không phải là người vợ trong bộ đồ ngủ nhăn nhúm thường ngày. Trước mắt hắn là một người phụ nữ đẹp đến ngỡ ngàng. Ngọc mặc chiếc váy lụa đỏ ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong mà bấy lâu nay bị che giấu. Mái tóc được búi cao kiêu sa, đôi môi tô son đỏ thẫm quyền lực. Cô bế bé Bống – cũng đã được thay một bộ váy xinh xắn – trên tay, tay kia kéo theo chiếc vali nhỏ.
“Cô… cô đi đâu đấy? Ăn mặc kiểu gì thế kia?” – Hùng lắp bắp.
Ngọc không trả lời. Cô đi lướt qua Hùng như qua một người vô hình, mùi nước hoa quyến rũ thoang thoảng khiến Hùng ngẩn ngơ. Ra đến cửa, cô mới quay lại, nhếch mép: “Anh bảo tôi ra đứng đường xem có ai thèm không mà? Tôi đi thực hiện lời thách thức của anh đây.”
Nói rồi, cô dắt con bước thẳng ra cổng. Hùng vội chạy theo, vừa tức vừa buồn cười: “Được! Cô giỏi! Tôi chống mắt lên xem cô đứng được mấy phút. Đừng có mà quay về lạy lục tôi mở cửa!”. Ngọc đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hùng đứng khoanh tay trước cửa nhà, vẻ mặt đắc thắng chờ đợi màn kịch thất bại của vợ.
Nhưng chưa đầy 5 phút sau, một luồng ánh sáng chói lòa từ xa chiếu tới, xé toạc màn đêm yên tĩnh của khu phố. Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng loáng lừ đừ trôi tới. Logo hai chữ M lồng vào nhau trên nắp capo sáng quắc. Là Maybach – chiếc xe trị giá hơn 6 tỷ đồng mà cả đời Hùng chỉ dám nhìn trên tạp chí.
Chiếc xe dừng lại ngay trước mặt Ngọc. Tài xế vội vàng bước xuống mở cửa sau. Nhưng điều khiến Hùng chết đứng không phải là chiếc xe, mà là người đàn ông bước ra từ ghế sau. Đó là Minh – Tổng Giám đốc tập đoàn đối thủ, người nổi tiếng lạnh lùng, tài giỏi và là “kẻ thù không đội trời chung” trên thương trường mà công ty Hùng luôn khao khát được hợp tác nhưng không bao giờ với tới.
Minh bước đến, cúi người đón lấy bé Bống từ tay Ngọc, cử chỉ dịu dàng như nâng trứng. Rồi anh quay sang nhìn Ngọc, ánh mắt không giấu nổi sự si mê và trân trọng: “Em để anh đợi hơi lâu đấy, 5 năm rồi.” Ngọc mỉm cười – nụ cười rạng rỡ mà Hùng đã lâu không được thấy: “Xin lỗi vì đã bắt anh đợi. Giờ thì em sẵn sàng rồi.”
Hùng như bị dội gáo nước sôi. Hắn lao ra, chặn trước mũi xe: “Này! Mày là thằng nào? Sao dám đón vợ tao? Ngọc, cô ngoại tình đúng không?” Minh chỉnh lại vạt áo vest, nhìn Hùng bằng ánh mắt của một con đại bàng nhìn một con sẻ ngô ồn ào. “Chào anh Hùng. Tôi không đón vợ anh. Tôi đang đón Giám đốc sáng tạo mới của tập đoàn tôi, và cũng là người phụ nữ tôi trân trọng nhất.”
“Giám đốc sáng tạo? Cô ta á? Cô ta chỉ là con mẹ bỉm sữa!” – Hùng gào lên. Ngọc bước lên, nhìn thẳng vào mắt chồng cũ: “Anh quên rồi sao? Trước khi lấy anh, tôi là thủ khoa đại học Mỹ Thuật. Những bản kế hoạch giúp anh thăng chức, là ai sửa cho anh? Những ý tưởng giúp anh ký hợp đồng, là ai gợi ý? Anh nghĩ anh giỏi giang sao? Anh chỉ là kẻ đứng trên vai tôi mà không biết cúi đầu cảm ơn thôi.”
Minh tiếp lời, giọng đanh thép: “Anh thách cô ấy ra đường xem có ai thèm không đúng không? Tôi trả lời anh: Cả cái giới thiết kế đang thèm khát tài năng của cô ấy, và tôi đã phải chờ 5 năm để cô ấy nhận lời mời của tôi. Anh có vàng mà tưởng là đá, ném ra đường thì đừng trách người khác nhặt mất.”
Nói xong, Minh dìu Ngọc và con lên xe. Cánh cửa đóng lại “phập” một tiếng chắc nịch, ngăn cách hai thế giới. Chiếc xe 6 tỷ lăn bánh, để lại Hùng đứng trơ trọi giữa làn khói bụi, mặt cắt không còn giọt máu. Trên bàn trong nhà, tờ đơn ly hôn Ngọc đã ký sẵn nằm ngay ngắn cạnh mâm cơm nguội lạnh. Bên cạnh là một tờ giấy nhớ: “Em không đứng đường để tìm đàn ông. Em bước ra đường để tìm lại chính mình. Tạm biệt!”
Hùng quỵ xuống. Hắn không chỉ mất vợ, mất con, mà còn vừa tự tay dâng “quân sư” của đời mình cho đối thủ. Hắn nhận ra, người đàn bà “đầu bù tóc rối” ấy, khi rũ bỏ gánh nặng mang tên “người chồng vô tâm”, cô ấy tỏa sáng rực rỡ đến mức hắn không còn tư cách để ngước nhìn.
Đừng bao giờ đánh giá thấp người phụ nữ bên cạnh mình chỉ vì họ chấp nhận lùi về sau để chăm lo cho gia đình. Sự hy sinh của họ là tự nguyện vì tình yêu, chứ không phải vì họ bất tài. Một khi người đàn ông dùng sự hy sinh đó để mỉa mai, xúc phạm vợ, anh ta sẽ mất tất cả. Giá trị của người phụ nữ giống như viên ngọc, đặt vào tay kẻ không biết nhìn hàng thì là đá, nhưng đặt vào tay người trân trọng thì sẽ là báu vật vô giá.