Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật độ::ng trời

Posted on 22/01/2026 by CTV

Ba năm. Đó là khoảng thời gian tôi để tang chồng và khép chặt trái tim mình. Sự ra đi đột ngột của anh Kiên trong một vụ tai nạn giao thông đã để lại cho tôi một khoảng trống mênh mông và bé Bống – cô con gái mới lên 3 tuổi ngơ ngác chưa hiểu chuyện sinh ly tử biệt. Tôi có chút nhan sắc, lại giỏi kinh doanh, sở hữu một chuỗi cửa hàng thời trang nên kinh tế rất vững. Nhiều người đàn ông vây quanh, nhưng tôi đều lắc đầu. Cho đến khi Hùng xuất hiện sau 3 năm ngày anh Kiên mất.

Anh ta là nhân viên ngân hàng, vẻ ngoài hào hoa, phong nhã và đặc biệt rất kiên nhẫn. Hùng không chỉ quan tâm tôi mà còn chiều chuộng bé Bống hết mực. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ chơi đồ hàng, tết tóc cho con bé, điều mà nhiều người đàn ông khác chỉ làm qua loa lấy lệ. Nhìn cảnh Bống cười khanh khách khi được Hùng công kênh trên vai, tôi mềm lòng. Tôi nghĩ, có lẽ ông trời thương mẹ con tôi, bù đắp cho tôi một bờ vai mới.

Đám cưới được ấn định nhanh chóng sau 6 tháng tìm hiểu. Hùng giục cưới sớm với lý do: “Anh muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc hai mẹ con, để thiên hạ không đàm tiếu”. Mẹ Hùng cũng đon đả, gọi điện giục giã liên tục, bảo thầy bói phán năm nay là năm đẹp, cưới ngay thì tài lộc vào như nước. Ngày vu quy. Khách sạn 5 sao lộng lẫy, hoa tươi ngập tràn. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lòng vừa hồi hộp vừa có chút cảm giác tội lỗi với người chồng quá cố. Nhưng nhìn về tương lai, tôi tự nhủ phải hạnh phúc để Kiên dưới suối vàng yên lòng.

Giờ G sắp điểm. Bên ngoài, MC đã bắt đầu giới thiệu. Trong phòng chờ, tôi đang dặm lại chút phấn son thì thấy bé Bống ngồi co ro trong góc phòng, tay ghì chặt con gấu bông cũ nát mà bố Kiên tặng ngày xưa. Con bé không chịu thay váy phù dâu, mặt mũi lem nhem nước mắt. Tôi vội chạy lại, xót xa: “Bống ơi, sao con lại khóc? Ra thay váy đi con, sắp đến giờ mẹ lên sân khấu rồi”.

Bống lắc đầu quầy quậy, đôi mắt tròn xoe ngập nước nhìn tôi đầy sợ hãi: “Mẹ ơi… con không muốn mẹ lấy chú Hùng. Mẹ đừng đi…”. Tôi thở dài, nghĩ con bé sợ mất mẹ nên dỗ dành: “Chú Hùng thương Bống mà. Chú sẽ là bố mới của con, sẽ mua nhiều đồ chơi cho con, đưa con đi học lớp 1. Con không thích có bố nh các bạn à?…”.

“Không!” – Bống hét lên, giọng lạc đi – “Chú ấy nói dối! Chú ấy là người xấu! Mẹ đừng tin chú ấy!”. Tôi sững sờ. Bống vốn ngoan ngoãn, chưa bao giờ hỗn hào hay nói dối. Tim tôi đập thình thịch, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Tôi ôm chặt lấy vai con, giọng nghiêm lại: “Bống, nín khóc kể mẹ nghe. Sao con lại nói thế?”.

Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm, giọng run rẩy: “Lúc nãy… con đi vệ sinh… con thấy chú Hùng đứng ở cầu thang thoát hiểm nói chuyện điện thoại với bà nội (mẹ Hùng). Chú ấy bảo…”. Con bé ngập ngừng một chút như đang cố nhớ lại từng từ, rồi nói tiếp: “Chú ấy bảo: ‘Mẹ cứ yên tâm… có 2 tỷ để con rót vốn làm ăn thì con đá mẹ con nó ra đường luôn…“. Tai tôi ù đi. Máu trong người như đông cứng lại.

Hai tỷ? Con số này chỉ có tôi và Hùng biết. Cách đây 3 ngày, Hùng ngon ngọt bảo tôi rằng anh đang có cơ hội đầu tư đất nền rất tốt, cần vốn gấp khoảng 2 tỷ, hứa sau cưới sẽ để tôi đứng tên chung. Vì tin tưởng sắp là vợ chồng, tôi đã định sáng mai ra ngân hàng chuyển khoản cho anh ta. Một đứa trẻ 6 tuổi không thể tự bịa ra con số “2 tỷ” và cụm từ “rót vốn làm ăn” chính xác đến thế.

Tôi buông con ra, đứng dậy. Nhìn vào gương, tôi thấy gương mặt mình trắng bệch nhưng đôi mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch. Sự ân cần của hắn, sự đon đả của mẹ hắn, tất cả chỉ là cái bẫy để nuốt trọn tài sản của góa phụ này. Hắn không chỉ muốn lừa tiền tôi, mà còn tàn nhẫn định đá mẹ con tôi ra đường sau khi vắt chanh bỏ vỏ.

“Mẹ…” – Bống sợ hãi gọi. Tôi lau nước mắt cho con, tô lại son môi thật đậm. Tôi mỉm cười lạnh lùng: “Bống ngoan. Mẹ hiểu rồi. Hôm nay sẽ không có đám cưới nào cả. Đi, con đi cùng mẹ ra ngoài đó”.

Tiếng nhạc Wedding March vang lên du dương. Cánh cửa phòng tiệc mở toang. Tôi dắt tay bé Bống bước vào. Hùng đứng trên sân khấu, vest đen bảnh bao, mỉm cười vẫy tay đón tôi. Mẹ hắn ngồi bàn đầu, cười híp cả mắt. Thay vì bước lên bục làm lễ, tôi đi thẳng đến chỗ để tráp sính lễ. Tôi cầm micro từ tay MC, tiếng loa rít lên một cái khiến cả khán phòng im bặt.

“Kính thưa quan viên hai họ,” – Tôi nói, giọng đanh thép – “Hôm nay là ngày vui, nhưng tôi xin phép được kể một câu chuyện ngắn trước khi trao nhẫn”. Hùng hơi biến sắc, tiến lại gần định thì thầm: “Em làm gì thế? Mọi người đang đợi…”. Tôi lùi lại, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Câu chuyện về một gã đàn ông hèn hạ, lợi dụng tình cảm của một góa phụ và lòng tin của một đứa trẻ mồ côi cha để đào mỏ”.

Cả khán phòng ồ lên. Mẹ Hùng đứng bật dậy. Tôi tiếp tục, từng lời như dao cứa: “Anh ta nói với mẹ mình rằng: ‘Con lừa nó yêu thương con riêng của nó… Nhưng sau khi nó chuyển cho con 2 tỷ… thì con đá mẹ con nó ra đường luôn’“. Mặt Hùng chuyển từ đỏ sang tím tái, rồi trắng bệch. Hắn lắp bắp: “Em… em nói cái gì vậy? Em nghe ai nói bậy bạ? Đừng có làm loạn!”.

“Ai nói à?” – Tôi chỉ tay xuống bé Bống đang đứng vững chãi bên cạnh – “Là con gái tôi nghe thấy chính miệng anh nói chuyện với mẹ anh ở cầu thang lúc nãy. Anh có thể cãi, nhưng anh giải thích sao về con số 2 tỷ mà anh giục tôi chuyển khoản ngày mai? Con gái tôi mới 6 tuổi, nó biết gì về đầu tư vốn mà bịa ra?”.

Hùng cứng họng. Mồ hôi vã ra như tắm. Khách khứa bắt đầu chỉ trỏ, xì xào bàn tán. Những ánh mắt khinh bỉ chĩa thẳng vào mặt mẹ con hắn. Tôi tháo chiếc kiềng vàng trên cổ, chiếc nhẫn đính hôn trên tay, ném thẳng vào cái tráp sính lễ trước mặt Hùng. “Tôi trả lại hết cho nhà anh. 2 tỷ của tôi, anh nằm mơ đi mà lấy. Tôi thà ở vậy nuôi con còn hơn rước một thằng cầm thú về làm cha của con tôi. Mời mẹ con anh cút khỏi đây!”.

“Cô… đồ điên!” – Mẹ Hùng lao lên định tát tôi, nhưng bảo vệ khách sạn đã kịp thời can thiệp.Tôi bế bổng bé Bống lên, quay lưng bước đi giữa những tiếng vỗ tay lác đác rồi rào rào của bạn bè và họ hàng nhà gái.

Ra khỏi khách sạn, hít thở bầu không khí tự do, tôi ôm chặt con gái vào lòng, nước mắt trào ra nhưng lòng nhẹ bẫng. Cảm ơn con gái, thiên thần hộ mệnh của mẹ. Và có lẽ, cảm ơn cả anh – Kiên à, anh thiêng thật đấy, đã xui khiến con cứu em một bàn thua trông thấy. Đời người đàn bà, sai lầm lớn nhất không phải là không có chồng, mà là chọn nhầm bố cho con mình.

Bài viết mới

  • Cát Phượng nói rõ lý do không đi viếng đám tang mẹ chồng cũ, dân mạng ùa vào chỉ trích: ‘Sống mà so đo vô tâm thế’
  • Thảm đỏ hot nhất tối nay: Lan Ngọc “đua visual” với em gái Trấn Thành, 1 cặp đôi công khai tình tứ
  • Ông Bà Nội yêu cầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi
  • Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật độ::ng trời
  • 40 cuộc gọi nhỡ trong đêm sinh nhật con và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Chồng ơi… con

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×