
Dạo gần đây, Hùng thay đổi hẳn tâm tính. Từ một người lười vận động, cứ về nhà là dán mắt vào tivi, bỗng dưng anh trở nên chăm chỉ lạ thường. Cứ đúng 9 giờ tối, sau khi cơm nước xong xuôi, Hùng lại xỏ giày, vác khăn bông lên sân thượng: “Anh lên chạy bộ tí cho khỏe, dạo này bụng bia to quá rồi, sợ em chê,” Hùng nháy mắt cười với Lan, vẻ mặt đầy quyết tâm.
Lan nghe chồng nói vậy thì mát lòng mát dạ lắm. Vợ chồng lấy nhau 7 năm, lửa tình cũng nhạt dần, thấy chồng ý thức giữ gìn sức khỏe và phong độ vì mình, cô hạnh phúc vô cùng. – “Anh nhớ tập vừa sức thôi nhé, trên đó gió máy cẩn thận,” Lan dặn dò. Cứ thế, đều đặn mỗi tối, Hùng ở trên sân thượng cả tiếng đồng hồ. Khi xuống, người anh ướt đẫm mồ hôi, hơi thở hổn hển, mặt đỏ gay. Nhìn chồng mệt phờ, uống cạn ly nước rồi lăn ra ngủ, Lan vừa thương vừa xót. Cô còn lén đi mua sâm, mua yến về tẩm bổ cho chồng để anh có sức “tập luyện”.
Cho đến một đêm trăng sáng vằng vặc. Hôm ấy, Hùng lại lên sân thượng như thường lệ. Lan ở dưới nhà dọn dẹp, thấy tủ lạnh còn mấy quả cam sành mọng nước. Cô nghĩ bụng: “Anh ấy tập xong chắc khát lắm, làm cốc nước cam tươi mang lên cho anh ấy bất ngờ”. Nghĩ là làm, Lan vắt một ly cam đầy, thêm chút đá lạnh, rón rén bước lên cầu thang. Căn nhà yên ắng, chỉ có tiếng bước chân rất nhẹ của cô.
Sân thượng nhà Lan khá rộng, được trồng nhiều cây cảnh um tùm. Phía bên kia là lan can thấp, sát vách với nhà cô Ngân – cô hàng xóm đơn thân mới chuyển đến được vài tháng. Ngân trẻ đẹp, khéo ăn khéo nói, thi thoảng vẫn sang nhà Lan xin mớ rau, quả ớt. Lan quý Ngân lắm, coi như em gái trong nhà. Lan bước đến gần cửa sân thượng. Cô định đẩy cửa bước ra thì khựng lại.
Không có tiếng máy chạy bộ. Cũng không có tiếng hít đất hay tiếng nhảy dây “bịch bịch” quen thuộc mà cô vẫn tưởng tượng. Thay vào đó là những âm thanh lạ lùng. Tiếng rên rỉ khe khẽ, tiếng cười khúc khích lả lơi hòa lẫn trong tiếng gió đêm. Tim Lan đập thình thịch. Cô nép mình vào sau chậu cây kim tiền lớn đặt ngay cửa, ghé mắt nhìn qua khe lá. Cảnh tượng trước mắt khiến ly nước cam trên tay cô suýt rơi xuống đất.
Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn vàng hắt lên từ khe cửa sổ nhà bên cạnh, Hùng – chồng cô – không hề chạy bộ. Anh đang “tập thể dục” thật, nhưng là trên một chiếc đệm du lịch trải sẵn ở góc khuất sau bồn nước inox. Và “bạn tập” của anh không ai khác chính là Ngân. Ngân mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, quấn lấy Hùng như con trăn. Hai người họ quấn quýt, mồ hôi nhễ nhại.
– “Anh ơi… nhẹ thôi… nhỡ chị Lan nghe thấy…” – Tiếng Ngân nũng nịu, ngọt xớt như mật ong chết ruồi. – “Nghe sao được, giờ này mụ ấy đang cắm mặt lau nhà rửa bát rồi. Mụ ấy tin anh tập thể dục sái cổ. Mà công nhận… tập với em ‘mệt’ mà sướng thật…” – Hùng cười hô hố, tay vuốt ve tấm lưng trần của nhân tình.
Tai Lan ù đi. Máu trong người cô như đông cứng lại. Hóa ra, những giọt mồ hôi nhễ nhại mỗi đêm Hùng mang xuống nhà không phải là mồ hôi của sự nỗ lực vì sức khỏe, mà là mồ hôi của sự phản bội đê hèn. Hóa ra, cái lan can thấp tè nối giữa hai nhà đã trở thành “chiếc cầu ô thước” cho đôi gian phu dâm phụ này. Hóa ra, ly yến, bát sâm cô nấu, anh ta ăn để lấy sức phục vụ cho người đàn bà khác ngay trên nóc nhà của chính cô.
Cơn giận bùng lên như ngọn lửa dữ dội. Lan muốn lao ra, hất thẳng ly nước cam vào mặt đôi mèo mả gà đồng kia, muốn xé xác cô hàng xóm trắc nết. Nhưng đôi chân cô như đeo chì, không nhấc lên nổi. Lý trí của một người phụ nữ từng trải kéo cô lại. Đánh ghen ầm ĩ lúc này được gì? Hàng xóm sẽ biết, bố mẹ hai bên sẽ đau lòng, và quan trọng nhất, hai kẻ này sẽ có cớ để chối bay chối biến hoặc đổ lỗi ngược lại cho cô.
Lan hít một hơi thật sâu, nuốt nước mắt vào trong. Cô rút điện thoại ra. Trong bóng tối, camera chế độ ban đêm hoạt động hết công suất. Một đoạn video dài 5 phút, ghi lại rõ nét từng cử chỉ, từng lời nói mỉa mai vợ của Hùng, từng tiếng cười lẳng lơ của Ngân. Quay xong, Lan lặng lẽ quay người bước xuống cầu thang. Ly nước cam vẫn còn nguyên trên tay. Vào đến bếp, cô đổ toẹt ly nước vào bồn rửa, nhìn dòng nước cam hòa tan như nhìn tình yêu của mình trôi tuột xuống cống.
30 phút sau, Hùng đi xuống. Vẫn bộ dạng ướt đẫm mồ hôi, vẫn vẻ mặt mệt mỏi giả tạo ấy. – “Phù, nay anh chạy hẳn 7 cây số em ạ. Mệt rã rời chân tay,” Hùng vừa nói vừa vặn mình răng rắc, đưa tay định lấy khăn lau mặt. Lan ngồi trên ghế sofa, tivi đang tắt ngấm. Cô nhìn chồng, ánh mắt lạnh lẽo đến mức Hùng chột dạ. – “Sao… sao em nhìn anh ghê thế? Có chuyện gì à?”
Lan mỉm cười, nụ cười khiến Hùng lạnh sống lưng: – “Em thấy anh tập vất vả quá. Em vừa gửi cho anh một món quà để ‘hồi sức’. Anh mở điện thoại ra xem đi.” Hùng ngơ ngác rút điện thoại ra. Tin nhắn Zalo từ vợ. Một video clip. Anh bấm vào xem. Vừa thấy hình ảnh hai bóng người quấn nhau trên sân thượng, mặt Hùng cắt không còn giọt máu. Chiếc điện thoại rơi “bộp” xuống sàn nhà.
– “Lan… em… em nghe anh giải thích…” – Hùng lắp bắp, chân run rẩy khuỵu xuống.
Lan đứng dậy, điềm tĩnh lạ thường: – “Không cần giải thích. Video này em đã gửi vào nhóm chat gia đình có cả bố mẹ anh, bố mẹ em và cả… nhóm tổ dân phố khu mình rồi.”
– “Em điên rồi!” – Hùng hét lên, lao tới định giật lấy điện thoại của Lan – “Em làm thế thì anh còn mặt mũi nào nhìn ai? Em định giết anh à?”
Lan lùi lại, trừng mắt quát lớn: – “Thế lúc anh mây mưa với con hồ ly tinh đó ngay trên đầu tôi, anh có nghĩ đến mặt mũi của tôi không? Anh dùng tiền tôi mua thuốc bổ để nuôi gái, anh dùng lòng tin của tôi để chà đạp lên hạnh phúc gia đình này. Anh không xứng đáng được giữ thể diện!”
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa reo dồn dập. Tiếng bố mẹ chồng Lan vang lên đầy giận dữ bên ngoài. Và cả tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm láng giềng. Chắc chắn họ đã xem được video và đang kéo sang để xem “kịch hay”. Nhà cô Ngân bên cạnh cũng sáng đèn, tiếng đồ đạc bị ném loảng xoảng – có lẽ ai đó cũng đã báo tin cho người nhà cô ta kéo đến.
Lan nhìn Hùng đang ôm đầu gục xuống sàn trong tuyệt vọng, cô nhếch mép: – “Anh thích tập thể dục lắm đúng không? Từ mai anh sẽ được toại nguyện. Ra đường mà chạy bộ, vì cái nhà này không còn chỗ cho anh nữa đâu. Còn cô ả hàng xóm kia, cứ đợi đấy, ‘bài tập’ của cô ta mới chỉ bắt đầu thôi.”. Lan bước về phòng, đóng sầm cửa lại, để mặc người chồng bội bạc đối diện với cơn bão tố do chính anh ta gây ra.
Đêm đó, Lan khóc. Nhưng là những giọt nước mắt cuối cùng để rửa trôi đi quá khứ. Cô biết, ngày mai trời sẽ lại sáng, và cô sẽ sống một cuộc đời mới, sạch sẽ và kiêu hãnh hơn, không còn mùi mồ hôi tanh tưởi của sự lừa dối nữa.