
Tôi vẫn thường tự hào nói với bạn bè rằng, cuộc đời người phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng. Và suốt 25 năm qua, tôi tin mình là người thắng cuộc.
Chồng tôi – anh Minh – năm nay đã ngấp nghé 50 nhưng phong độ vẫn hệt như thời trai trẻ. Anh chăm tập thể thao, ăn mặc chỉn chu, ra đường ai cũng ngỡ anh chỉ mới ngoài 40. Trong khi tôi đã chọn nghỉ hưu sớm để an hưởng tuổi già, chăm sóc nhà cửa, thì anh vẫn miệt mài với công việc kinh doanh.
Nhiều lần nhìn chồng đêm hôm soạn hợp đồng, tôi xót xa khuyên: “Nhà mình tiền tiêu mấy đời chẳng hết, anh tham công tiếc việc làm gì. Nghỉ ngơi đưa em đi du lịch có hơn không?”
Anh chỉ cười, nụ cười hiền hậu đã đốn gục tôi năm nào: “Anh còn sức thì còn làm. Vả lại, anh muốn để lại cho mẹ con em và cái Lan (con gái tôi) một cơ ngơi vững chắc nhất.”
Nghe chồng nói vậy, tôi chỉ biết hạnh phúc gật đầu. Chúng tôi có một cô con gái ngoan ngoãn năm nay 23 tuổi, đang học thạc sĩ ở nước ngoài. Gia đình êm ấm, kinh tế dư dả, chồng tâm lý chiều chuộng. Tôi cứ ngỡ mình đang sống trong nhung lụa bình yên cho đến cuối đời.
Hai tuần trước, Minh bảo có dự án lớn cần đi công tác tỉnh xa khoảng 5 ngày. Anh bảo đối tác lần này rất quan trọng, nếu thành công sẽ mang về lợi nhuận cả chục tỷ đồng. Tôi chuẩn bị vali cho chồng, dặn dò anh đủ thứ thuốc men bổ trợ sức khỏe. Trước khi đi, anh còn hôn lên trán tôi, hứa hẹn: “Xong việc anh về sẽ có quà lớn cho em. Ngoan ở nhà ngủ sớm nhé.”
Đêm thứ ba anh vắng nhà, trời trở gió lạnh. Trong căn biệt thự rộng lớn, tôi ngồi một mình thêu tranh, bên cạnh là chú mèo mướp đang cuộn tròn ngủ say. Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng trở nên rõ rệt.
Điện thoại tôi rung lên bần bật trên mặt bàn kính. Là tin nhắn từ Lan. Tôi hơi chột dạ. Giờ này bên đó con đang đi học, hiếm khi con nhắn tin vào giờ khuya khoắt ở Việt Nam thế này trừ khi có chuyện gấp.
Tôi mở máy. Không có lời nhắn nào, chỉ có một bức ảnh được gửi qua Zalo.
Mạng hơi chậm, bức ảnh load từng chút một. Khi tấm hình hiện lên rõ nét, chiếc điện thoại trên tay tôi trượt xuống, rơi bộp xuống thảm.
Đó là bức ảnh chụp một sân khấu đám cưới sang trọng. Cô dâu chú rể còn rất trẻ, rạng rỡ nâng ly rượu mừng. Nhưng tâm điểm khiến máu trong người tôi đông cứng lại chính là người đàn ông đứng cạnh chú rể, trong vai trò đại diện nhà trai.
Người đàn ông ấy mặc chiếc áo dài gấm màu xanh than, mái tóc chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười mãn nguyện – nụ cười mà tôi đã yêu suốt 25 năm qua. Là Minh – chồng tôi.
Và đứng bên cạnh anh, phía bên kia chú rể, là một người phụ nữ lạ mặt, mặc áo dài nhung đỏ, trang điểm quý phái, tay đeo đầy vàng, nhìn chồng tôi với ánh mắt đầy tình tứ. Họ đứng đó, tạo thành một bức tranh gia đình hoàn hảo: Bố, mẹ và con trai.
Tôi dụi mắt, cố phóng to tấm ảnh, hy vọng mình nhìn nhầm. Nhưng không, vết sẹo nhỏ nơi đuôi lông mày trái của người đàn ông đó không thể lẫn vào đâu được.
Chuông điện thoại reo vang khiến tôi giật bắn mình. Là Lan gọi.
– Mẹ… mẹ xem ảnh chưa? – Tiếng con gái tôi nấc nghẹn qua điện thoại.
– Lan, chuyện này là sao? Bố con đi công tác mà… Sao lại… – Giọng tôi run rẩy, lạc đi không thành tiếng.
– Con cũng vừa mới biết thôi mẹ ơi. – Con bé òa khóc nức nở. – Cô dâu trong ảnh là cái Thư, bạn đại học của con. Nó mới cưới hôm qua. Con bận thi nên không về được, nó gửi ảnh khoe… Mẹ ơi, người đứng cạnh bố chú rể… sao giống bố mình quá vậy?
Tai tôi ù đi. Không phải là “giống”, mà chính là ông ấy. Sự thật phơi bày trần trụi đến mức tàn nhẫn. Chồng tôi không đi công tác bàn chuyện làm ăn nào cả. Anh ta đi làm chủ hôn, đi tổ chức đám cưới cho con trai riêng!
Tôi cố gắng trấn tĩnh, nuốt ngược nước mắt vào trong để an ủi con gái: – Lan, bình tĩnh nghe mẹ nói. Chắc chắn có hiểu lầm. Có thể bố đi dự đám cưới con của đối tác, họ nhờ đứng đại diện… Để mẹ hỏi bố. Con cứ tập trung thi cử, đừng lo lắng.
Tôi tắt máy, nhưng tay chân đã lạnh toát. Tôi biết lời giải thích vừa rồi chỉ là dối trá. Áo dài gấm của xui gia, vị trí đứng sát sạt chú rể… chẳng có đối tác nào nhờ vả thân thiết đến thế.
Với bàn tay run rẩy, tôi bấm gọi cho Minh. Chuông reo rất lâu anh mới bắt máy, giọng nói có vẻ ngái ngủ và hơi khó chịu: – Alo, sao em chưa ngủ? Anh đã bảo phải giữ sức khỏe cơ mà?
– Anh đang ở đâu? – Tôi hỏi, giọng đanh lại.
– Anh ở khách sạn, vừa bàn bạc xong mệt quá chợp mắt một tí. Sao thế?
– Anh mở Zalo ra xem ngay đi.
Đầu dây bên kia im lặng. Khoảng một phút trôi qua, nặng nề như cả thế kỷ. Tôi nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của chồng.
– Em biết hết rồi à? – Giọng anh ráo hoảnh, không còn chút ấm áp giả tạo nào nữa.
– Đó là ai? Thằng bé đó là ai? – Tôi gào lên, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã.
– Là con trai anh. – Câu trả lời ngắn gọn như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. – Nó tên Tuấn, năm nay 22 tuổi.
Tôi sững sờ. 22 tuổi? Con gái tôi 23 tuổi. Nghĩa là… – Anh… anh phản bội tôi từ bao giờ?
– Khoảng một năm sau khi mình cưới. – Anh thú nhận bình thản đến lạnh lùng. – Hồi đó em bận chăm cái Lan, anh đi công tác nhiều… Chuyện lỡ rồi. Mẹ nó là người hiền lành, cô ấy chấp nhận làm người thứ ba không danh phận. Anh giấu em suốt bao năm qua vì muốn giữ gìn gia đình này.
– Giữ gìn? Anh gọi sự lừa dối suốt 24 năm là giữ gìn sao? – Tôi cười chua chát, nước mắt mặn đắng chảy vào môi. – Anh nói đi công tác là để về lo đám cưới cho nó?
– Ừ. Dù sao nó cũng là con trai duy nhất của anh. Anh phải có trách nhiệm. Mẹ nó mất sớm, giờ nó cưới vợ, anh không thể vắng mặt.
“Con trai duy nhất”. Cụm từ ấy xoáy sâu vào tâm trí tôi. Hóa ra, lý do anh vẫn làm việc cật lực, vẫn “đi công tác” triền miên không phải vì cái gia đình này, mà vì anh còn một “tổ ấm” khác phải chu cấp. Anh có con trai nối dõi tông đường – điều mà thâm tâm anh, một người đàn ông gia trưởng, luôn khao khát mà tôi không thể đáp ứng thêm được.
– Anh về ngay lập tức giải quyết chuyện này. – Tôi nghiến răng.
– Xong việc anh sẽ về. Em đừng làm ầm ĩ lên, già rồi, giữ thể diện cho con cái. – Nói rồi anh tắt máy cái rụp.
Tôi ngồi trơ trọi giữa căn nhà rộng lớn, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. 25 năm thanh xuân, sự hy sinh, lòng tin tuyệt đối… tất cả chỉ là một trò hề.
Nhưng nỗi đau bị phản bội nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi thực tế hơn. Con trai riêng. 24 năm giấu giếm. Đám cưới linh đình. Chồng tôi là doanh nhân sành sỏi, anh ta thừa hiểu luật pháp. Nếu thằng bé kia được anh ta âm thầm nhận cha con, hoặc anh ta đã lén sang tên tài sản cho nó từ trước… thì mẹ con tôi sẽ còn lại gì?
Tôi nhớ lại những lần anh bảo: “Anh muốn để lại cơ ngơi vững chắc nhất”. Giờ tôi mới hiểu, “cơ ngơi” đó có lẽ không chỉ dành cho mẹ con tôi. Đàn ông vốn trọng con trai hơn con gái, nhất là khi anh ta đã bỏ ra 24 năm để bao bọc đứa con rơi này.
Lau khô nước mắt, tôi nhìn vào tấm ảnh cưới trong điện thoại một lần nữa. Ánh mắt người đàn bà mặc áo dài đỏ đứng cạnh anh ta (có lẽ là mẹ nuôi hoặc dì của chú rể vì mẹ ruột đã mất) đầy vẻ đắc thắng.
Tôi không thể ngồi yên khóc lóc như một bà già yếu đuối được. Con gái tôi đang sốc, tôi là chỗ dựa duy nhất của nó.
Tôi đứng dậy, đi về phía két sắt trong phòng ngủ. Tôi cần kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ nhà đất, sổ tiết kiệm và các hợp đồng bảo hiểm. Cuộc hôn nhân này có thể đã chết, nhưng tài sản của tôi và con gái tôi thì không ai được phép cướp đi, dù chỉ một xu.
Đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng tôi biết, sáng mai khi mặt trời mọc, tôi sẽ không còn là người vợ ngây thơ chỉ biết thêu thùa nữa.
Tôi mở két sắt. Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu gương mặt tái nhợt của mình. Bên trong là những xấp giấy tờ quen thuộc: sổ đỏ căn biệt thự, hợp đồng đầu tư, vài cuốn sổ tiết kiệm. Tôi ngồi xuống sàn, trải chúng ra từng tập một.
25 năm qua, tôi tin tưởng chồng đến mức hiếm khi kiểm tra những thứ này. Mọi việc tài chính đều do anh quản lý. Tôi chỉ ký vào những giấy tờ anh đưa với niềm tin tuyệt đối.
Bây giờ nhìn lại, tôi mới thấy mình ngây thơ đến mức nào.
Tôi đọc từng dòng chữ, từng con dấu. Nhiều tài sản đứng tên chung hai vợ chồng, nhưng cũng có không ít bất động sản chỉ đứng tên Minh. Trong đầu tôi hiện lên một câu hỏi lạnh lẽo: Liệu có bao nhiêu thứ đã âm thầm chuyển sang cho “đứa con trai duy nhất” của anh?
Đêm đó tôi gần như không ngủ. Đến sáng, tôi gọi điện cho một người bạn cũ – chị Hồng, luật sư chuyên về hôn nhân gia đình.
Chị Hồng nghe xong câu chuyện thì im lặng rất lâu.
– Em bình tĩnh nhé. – chị nói chậm rãi. – Nếu tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân thì về nguyên tắc vẫn là tài sản chung. Nhưng em phải chuẩn bị tinh thần: đàn ông làm kinh doanh thường có nhiều cách để chuyển dịch tài sản.
– Em hiểu. – tôi đáp, giọng khàn đặc. – Em chỉ cần biết mình và con gái không bị trắng tay.
Chị Hồng thở dài:
– Điều đầu tiên em phải làm là giữ tất cả giấy tờ gốc. Và đừng cho anh ta biết em đang chuẩn bị gì.
Tôi gật đầu, dù chị không nhìn thấy.
Ba ngày sau, Minh trở về.
Anh bước vào nhà với vẻ bình thản như thể vừa đi công tác thật. Trên tay anh còn cầm một hộp quà nhỏ.
– Anh mua cho em cái khăn lụa, thấy đẹp nên nghĩ em sẽ thích.
Tôi nhìn chiếc hộp trên tay anh mà thấy buồn cười. Hai mươi lăm năm sống cùng nhau, tôi nhận ra một điều: mỗi khi anh thấy áy náy, anh lại mua quà.
Tôi không nhận.
– Chúng ta nói chuyện đi.
Minh khựng lại một giây rồi thở dài, ngồi xuống ghế sofa.
– Em muốn biết gì?
– Tất cả. – tôi nói.
Anh im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra vườn.
– Anh không định giấu nữa. Tuấn đúng là con trai anh. Anh chu cấp cho nó từ nhỏ đến giờ.
– Bao nhiêu tài sản anh đã chuyển cho nó?
Anh quay sang nhìn tôi, vẻ mặt hơi khó chịu.
– Em lúc nào cũng nghĩ đến tiền vậy sao?
Tôi bật cười.
– 24 năm anh lừa dối tôi. Bây giờ tôi hỏi về tiền là sai à?
Minh không trả lời ngay.
– Anh mua cho nó một căn nhà cách đây ba năm. Và giúp nó mở công ty nhỏ.
Tim tôi nhói lên.
Ba năm trước, anh từng nói phải bán một khoản đầu tư để “xoay vốn”. Hóa ra số tiền đó đi đâu.
– Còn gì nữa không?
– Không. – anh nói. – Những thứ lớn vẫn ở đây.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Anh định thế nào với cuộc hôn nhân này?
Minh dựa lưng vào ghế, giọng mệt mỏi.
– Chúng ta đã sống với nhau 25 năm. Ly hôn ở tuổi này có cần thiết không? Con cái cũng lớn rồi.
Tôi thấy buồn cười đến mức muốn khóc.
– Anh phản bội 24 năm mà vẫn nghĩ mọi thứ có thể tiếp tục như bình thường?
Anh im lặng.
Một lúc sau anh nói:
– Anh không muốn ly hôn. Nhưng anh cũng không thể bỏ mặc thằng Tuấn.
– Tôi không bắt anh bỏ nó. – tôi nói chậm rãi. – Nhưng tôi sẽ không tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân giả dối.
Minh nhìn tôi rất lâu, như thể lần đầu tiên thấy tôi khác trước.
Có lẽ anh quen với một người vợ hiền lành, ít nói. Không phải người phụ nữ đang ngồi trước mặt anh lúc này.
– Em định làm gì?
Tôi đứng dậy.
– Ly hôn.
Anh nhíu mày.
– Em nghĩ con Lan sẽ thế nào khi biết bố mẹ ly hôn?
– Nó đã biết bố nó có con trai riêng rồi. – tôi nói. – Còn gì đau hơn nữa đâu.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Cuối cùng Minh thở dài.
– Em thay đổi thật rồi.
Tôi gật đầu.
– Vì tôi vừa tỉnh ra.
Hai tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Không có cảnh cãi vã ầm ĩ như trong phim. Chỉ có những buổi làm việc lạnh lùng với luật sư và tòa án.
Tài sản được chia theo pháp luật. Tôi giữ căn biệt thự và một phần lớn tài sản đầu tư. Minh giữ công ty và vài bất động sản khác.
Ngày ký giấy cuối cùng, Minh nhìn tôi rất lâu.
– Em có hối hận không?
Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
– Không.
– Vì sao?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng buổi chiều chiếu lên hàng cây trước tòa án.
– Vì cuối cùng tôi cũng sống thật với chính mình.
Minh không nói gì nữa.
Một năm sau.
Lan tốt nghiệp thạc sĩ và về nước. Con bé ôm tôi thật chặt ở sân bay.
– Mẹ ổn chứ?
Tôi mỉm cười.
– Mẹ ổn.
Căn nhà giờ yên tĩnh hơn trước, nhưng tôi không còn thấy nó lạnh lẽo.
Buổi tối, tôi ngồi ngoài ban công, nhấp một tách trà nóng. Gió thổi nhẹ qua khu vườn.
25 năm hôn nhân kết thúc.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi không thấy mình là người thua cuộc.
Có những chiến thắng không phải là giữ được một người đàn ông.
Mà là giữ được lòng tự trọng của chính mình.