
Ngày Lan bầu đến tháng thứ 9, bụng nặng nề lắm rồi, trời Hà Nội đổ mưa rả rích. Cô ôm bụng, run rẩy nhìn sang chồng — anh Tuấn — người đang mải nhắn tin, môi khẽ nhếch cười.
“Anh ơi… chắc em sắp sinh rồi…”. Tuấn ngẩng lên, ánh mắt lạnh tanh không nói năng gì.
Lan cắn môi, nhìn màn hình điện thoại anh sáng rực: “Viện… – Gói sinh VIP 100 triệu – Phòng riêng cho mẹ bầu.” Tin nhắn xác nhận thanh toán vừa gửi đến. Cô thở dốc: “Anh… anh đăng kí cho em à?”. Tuấn bật cười nhạt: “Cho Mai. Cô ấy sinh con trai cho tôi. Còn cô… con gái thì về quê đến trạm xá mà sinh cho đỡ đỡ tốn. Tôi nói ngay từ cách đây mấy tháng rồi, gọi bố mẹ cô lên đón về. Đừng ở đây ăn vạ nữa, lúc đẻ không ai chăm thì đừng có kêu”.
Lan chết lặng.
Chiều hôm ấy, trong khi Mai – cô bồ trẻ của Tuấn – được bốn chị em nhà chồng thay phiên nhau bón cháo, xoa bóp trong phòng VIP, thì Lan ngồi co ro trong căn hộ lạnh ngắt .
Tuấn gọi điện cho mẹ vợ: “Mẹ bảo bố lên đón vợ con về quê sinh cho rẻ. Ở trạm xá xã thôi, chứ ở thành phố tốn tiền viện phí. Ông bà thì nghèo chả có, nhà con giờ ai cũng bận không có ai lo được cho cô ấy đâu”.
Đầu dây bên kia im lặng. Một giọng đàn ông vang lên – trầm, lạnh và đầy uy quyền: “Để tôi nói cho anh biết, để tôi lên với con gái tôi rồi tôi đưa nó đi đẻ. Dù mất một tỷ tôi cũng chi, miễn nó mẹ tròn con vuông. Tôi mua nhà sẵn ở Hà Nội rồi, đẻ xong mẹ con nó về đó ở, khỏi cần quay về cái nhà mất hết nhân tính của anh nữa.”
“Bố mới uống rượu à mà nói luyên thuyên thế. Nhà bố rách nát, cả gia sản có nổi 100 triệu đâu mà nói có 1 tỷ rồi mua nhà Hà Nội”.
“Anh tưởng tôi là nông dân nghèo chắc? Anh đâu biết, cái khu đất khu công nghiệp anh đi qua hàng ngày là của ai. Anh coi thường con gái tôi, giờ tôi để anh thấy ai mới đáng thương.”
Đêm ấy, chiếc xe Mercedes đen lao đến khu chung cư trong mưa. Người đàn ông mặc áo khoác dài, ánh mắt giận dữ nhưng ẩn chứa nỗi đau sâu thẳm. Ông bế con gái lên xe, nói nhẹ như ru: “Con đừng sợ. Có bố ở đây rồi.”
Một tuần sau, Lan sinh một bé gái khỏe mạnh trong bệnh viện quốc tế. Đó cũng là ngày Tuấn phát hiện sự thật động trời, đứa con trai ả bồ sinh ra không phải con anh. Đau đớn hơn anh còn bị Mai lừa lấy mất 300 triệu rồi ôm con bỏ trốn. Tuấn gào thét tìm Mai khắp mọi nơi nhưng không thấy tung tích đâu cả.
Lúc thấy Lan khoe ảnh con gái mới sinh trong căn biệt thự liền kề thì cả nhà Tuấn ngã ngửa. Nhất là mẹ Tuấn sốc tới mức ngất luôn. Bà không ngờ thông gia quê lại giàu như thế.
Tuấn tìm đến nơi, đứng ngoài cổng, nhìn qua hàng rào sắt, thấy Lan đang cười bên đứa con gái nhỏ, cạnh cha mẹ mình – người đàn ông mà anh từng khinh thường là “ông bố nhà quê”. Cánh cửa đóng sầm.