
Tôi và Huy kết hôn được hơn 2 năm. Năm đầu tiên, cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào như mật. Chúng tôi thống nhất kế hoạch hóa để tận hưởng khoảng thời gian riêng tư và tích lũy kinh tế. Nhưng bước sang năm thứ hai, khi tôi bắt đầu khao khát tiếng cười trẻ thơ trong nhà thì Huy lại gạt phắt đi. “Đợi một, hai năm nữa em à. Sự nghiệp anh đang đà thăng tiến, giờ có con vào vướng bận lắm, anh sợ không lo chu toàn được,” Huy thường lấy lý do đó để trì hoãn.
Tôi yêu chồng, không muốn tạo áp lực nên đành ngậm ngùi nghe theo. Nhưng điều khiến tôi phiền muộn không phải là chuyện con cái, mà là sự thay đổi của Huy. Anh ngày càng bận rộn, đi sớm về khuya, những bữa cơm nhà thưa thớt dần. Điện thoại anh lúc nào cũng cài mật khẩu, tin nhắn đến thì úp màn hình xuống. Trực giác của người phụ nữ mách bảo tôi rằng có điều gì đó không ổn.
Tối hôm đó, Huy về nhà với vẻ mặt mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống ghế sofa thì điện thoại anh sáng lên. Tôi vô tình liếc qua, đập vào mắt là dòng tin nhắn từ một số lạ không lưu tên: “Tối nay anh có rảnh không? Em đợi…”. Cơn ghen dồn nén bấy lâu bùng nổ. Tôi giật lấy điện thoại, tra hỏi anh về chủ nhân tin nhắn kia. Huy giằng lại máy, quát lớn: “Em thôi cái trò đa nghi đi được không? Đó chỉ là đối tác rủ đi bàn hợp đồng. Sao lúc nào em cũng nghĩ chồng mình tồi tệ thế? Em làm anh ngạt thở quá rồi đấy!”
“Đối tác nào mà nhắn tin giờ này? Anh đừng có coi em là con ngốc!”, tôi gào lên trong nước mắt. Huy trừng mắt nhìn tôi, buông lời lạnh lùng: “Nếu không tin tưởng nhau thì sống chung làm gì? Ly hôn đi cho rảnh nợ!”. Nói xong, anh vơ lấy áo khoác, đóng sầm cửa bỏ đi, để lại tôi một mình trong căn nhà lạnh lẽo. Tủi thân, uất ức, tôi khóc như mưa. Trong lúc yếu lòng nhất, tôi nghĩ ngay đến Linh – cô bạn thân từ thời đại học.
Linh ly hôn chồng cách đây 2 năm, hiện sống một mình trong căn chung cư cách nhà tôi không xa. Linh luôn là người lắng nghe, thấu hiểu tôi nhất. Tôi bắt taxi sang nhà Linh, hy vọng tìm được sự an ủi. Tôi gõ cửa hồi lâu, phải đến 5 phút sau Linh mới ra mở cửa. Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng, tóc tai hơi rối, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt và bối rối: “Ơ… Lan… sao bà sang giờ này mà không báo trước? Có chuyện gì à?” Tôi nức nở ôm chầm lấy bạn: “Tao cãi nhau với lão Huy rồi. Lão ấy đòi ly hôn. Cho tao tá túc đêm nay nhé”.
Linh thoáng chút ngập ngừng, mắt đảo liên tục vào trong nhà rồi mới gượng gạo kéo tôi vào: “Ừ… ừ vào đi. Khổ thân chưa. Chắc bà hiểu lầm thôi”. Lúc ngồi xuống ghế sofa, tôi mới để ý chiếc áo ngủ hai dây của Linh đang mặc bị ngược mặt trong ra ngoài, đường may lộ cả ra. Thấy tôi nhìn chằm chằm, Linh vội kéo vạt áo che chắn, cười gượng: “Nãy tao đang ngủ dở, nghe tiếng chuông cửa vội quá nên mặc đại, luống cuống thế nào lại ngược”.
Lúc đó tôi quá buồn nên chẳng nghi ngờ gì. Hai đứa lôi rượu ra uống. Tôi vừa uống vừa kể lể sự vô tâm của chồng, còn Linh thì liên tục rót rượu, khuyên tôi: “Thôi uống đi cho say, ngủ một giấc sáng mai mọi chuyện sẽ ổn. Đàn ông thằng nào chẳng thế”. Khi men rượu ngấm, đầu óc tôi quay cuồng. Theo thói quen mỗi khi đến nhà Linh chơi và ngủ lại, tôi đi thẳng vào phòng ngủ chính của cô ấy.
Linh hốt hoảng chạy theo, níu tay tôi: “Ê bà ơi, hay nay ngủ phòng cho khách đi. Phòng tao nãy… nãy tao chưa dọn dẹp, bừa bộn lắm, sợ bà không quen”. Tôi gạt tay Linh ra, lè nhè: “Vẽ chuyện, tao với mày còn lạ gì nhau mà dọn với dẹp. Tao quen hơi giường này rồi, phòng khách lạnh lẽo lắm”. Nói xong, tôi lao thẳng lên giường, trùm chăn kín mít mặc kệ Linh đứng ngẩn tò te ở cửa với vẻ mặt như sắp khóc. Có lẽ thấy tôi đã say mềm, Linh đành tắt điện, rón rén đi ra ngoài đóng cửa lại.
Căn phòng tối om và yên tĩnh. Tôi thiu thiu ngủ được một lúc thì cơn khát nước và cảm giác nôn nao khiến tôi tỉnh giấc. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tôi bỗng nghe thấy tiếng động lạ phát ra ngay gần mình. “Ư… ư…” Tiếng rên rỉ khe khẽ, đứt quãng, nghe như tiếng ai đó đang đau đớn kìm nén. Tôi nín thở lắng nghe. Âm thanh đó phát ra từ dưới gầm giường.
Tim tôi đập thình thịch. Trộm? Hay ma? Cơn rượu bay biến đâu mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Tôi bật dậy, với tay bật công tắc đèn ngủ sáng trưng. Tôi vớ lấy cái gối ôm làm vũ khí, lấy hết can đảm cúi người xuống, lật tung ga giường lên nhìn vào gầm giường. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết sững, hồn vía lên mây. Nằm co quắp dưới gầm giường chật hẹp, đầy bụi bặm không ai khác chính là Huy – chồng tôi.
Anh ta đang ở trần, trên người chỉ mặc độc chiếc quần lót. Hai tay anh ta đang ôm chặt lấy bắp chân, mặt nhăn nhó, mồ hôi vã ra như tắm. Thấy ánh sáng đèn và khuôn mặt kinh hoàng của tôi, Huy tái mét, miệng lắp bắp không thành tiếng. Hóa ra, vì phải nằm bất động trong tư thế gò bó quá lâu dưới gầm giường thấp lè tè để trốn tôi, anh ta đã bị chuột rút dữ dội. Cơn đau thấu trời khiến anh ta không kìm được mà rên rỉ, và chính tiếng rên đó đã tố cáo màn kịch vụng về này.
Tôi đứng như trời trồng, cảm giác như có ai đó vừa tát mạnh vào mặt mình. Mọi thứ vỡ lẽ trong tích tắc. Tin nhắn “Tối nay rảnh không?” là của Linh? Huy bỏ nhà đi là để đến đây “âu yếm” bạn thân của tôi? Và cái áo mặc ngược của Linh là do vội vàng mặc lại sau cuộc ân ái khi nghe tiếng tôi gõ cửa? Linh từ ngoài chạy vào khi nghe tiếng động, nhìn thấy cảnh tượng đó, cô ta cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Huy lồm cồm bò ra khỏi gầm giường, vừa xoa chân vừa quỳ xuống nắm lấy tay tôi: “Vợ ơi… em nghe anh giải thích. Anh… anh trót dại. Anh chỉ qua đây chút thôi. Anh bị chuột rút đau quá không chịu nổi mới phát ra tiếng. Em tha lỗi cho anh…” Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu thương, tin tưởng, giờ đây trong bộ dạng thảm hại, lấm lem bụi bẩn, lòng tôi trào lên một sự ghê tởm tột cùng. “Anh im đi! Đừng chạm vào người tôi!” – Tôi gạt phắt tay anh ta ra.
Huy vẫn cố níu kéo: “Anh không muốn ly hôn. Sự nghiệp anh đang đà phát triển, ly hôn bây giờ ảnh hưởng lắm em ơi. Anh thề với em, anh với Linh chỉ là phút chốc chơi bời giải tỏa thôi. Cô ấy cũng đâu có ý định lâu dài gì với anh. Vợ ơi, em nghĩ cho đại cục đi em!” Nghe đến đây, tôi bật cười chua chát. Hóa ra đến tận lúc này, thứ anh ta lo sợ mất đi không phải là tôi, mà là “sự nghiệp” và “danh dự” của anh ta. Còn Linh – cô bạn thân thiết, hóa ra cũng chỉ coi chồng tôi là công cụ giải khuây.
Tôi nhìn hai con người mà tôi từng coi là quan trọng nhất cuộc đời đang đứng khúm núm trước mặt. Một cảm giác đau đớn xen lẫn khinh bỉ dâng trào. Tôi không nói thêm một lời nào, quay người bước thẳng ra khỏi căn hộ đó, mặc kệ tiếng gọi với theo của Huy. Đêm đó, tôi lang thang trên đường phố vắng lặng, gió lạnh buốt nhưng không lạnh bằng lòng người.
Tôi biết, sau đêm nay, cuộc hôn nhân này đã đặt dấu chấm hết. Nhưng tôi tự hỏi, liệu tôi có đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau kép này không? Và cái giá mà họ phải trả cho sự phản bội đê hèn này sẽ là gì? Cuộc đời thật biết trêu ngươi, kẻ nằm cạnh mình hàng đêm lại là kẻ đâm mình đau nhất, và nơi ngỡ là chốn nương tựa lại là hang ổ của sự phản bội.