
Tiếng ly pha lê va vào nhau lanh canh, tiếng cười nói rôm rả vọng ra từ phòng VIP của nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Tôi ngồi trong chiếc xe lăn, nép mình ở một góc khuất ngoài sảnh chờ, nhìn qua khe cửa hé mở. Đó là gia đình chồng cũ của tôi. Họ đang ăn mừng.
“Chúc mừng con trai thoát khỏi ‘gánh nặng’ ngàn cân!”, mẹ chồng cũ của tôi nâng ly, giọng bà lảnh lót đầy hân hoan. “Cuối cùng thì nhà ta cũng sạch nợ. Anh Hùng xứng đáng có một người vợ hoàn hảo, chứ không phải một kẻ tàn phế chỉ biết ngồi một chỗ!”, cô em chồng bồi thêm, ánh mắt sắc lạnh liếc về phía chiếc xe lăn trống không được nhân viên nhà hàng đẩy qua, như một sự mỉa mai tàn nhẫn.
Hùng – người chồng tôi từng yêu thương hết mực – ngồi đó, mỉm cười gượng gạo nhưng không hề phản bác. Anh ta vừa đặt bút ký vào đơn ly hôn sáng nay, chấm dứt cuộc hôn nhân 3 năm đầy nước mắt của tôi. Tôi bị tai nạn giao thông 6 tháng sau ngày cưới, liệt nửa người dưới. Từ một cô con dâu được cưng chiều, tôi trở thành cái gai trong mắt họ. Họ sỉ nhục tôi là kẻ ăn bám, là vận xui của dòng họ. Hùng, dưới áp lực của mẹ và em gái, dần lạnh nhạt và cuối cùng chọn cách buông tay.
Bữa tiệc hôm nay là giọt nước tràn ly, là sự chà đạp cuối cùng lên lòng tự trọng của tôi. Tôi quay xe lăn, lặng lẽ rời khỏi nơi hào nhoáng đó. Tôi không khóc. Nước mắt đã cạn suốt hai năm qua rồi. Tôi tự nhủ, từ nay, tôi chỉ sống cho riêng mình.
Nhưng số phận trêu ngươi, hay là một sự sắp đặt nghiệt ngã của ông trời? Chỉ một tháng sau khi ly hôn, tôi phát hiện mình mang thai. Đó là kết quả của đêm cuối cùng đầy dằn vặt trước khi chúng tôi chính thức ra tòa. Tôi hoang mang tột độ. Một người phụ nữ tàn tật, không chồng, không nghề nghiệp ổn định, làm sao nuôi nổi một đứa trẻ?
Nhưng khi nhìn hình ảnh siêu âm nhỏ xíu, một sinh linh đang tượng hình trong bụng, tôi biết mình không thể từ bỏ. Tôi giấu kín chuyện này, chuyển đến một vùng ngoại ô yên tĩnh, sống bằng tiền trợ cấp xã hội và công việc dịch thuật online.
Một năm trôi qua. Tôi sinh hạ một bé trai kháu khỉnh, khỏe mạnh. Thằng bé giống Hùng như tạc, đặc biệt là đôi mắt sáng và cái mũi cao. Cuộc sống làm mẹ đơn thân trên chiếc xe lăn vô vàn khó khăn, nhưng tiếng cười của con là liều thuốc tinh thần giúp tôi vượt qua tất cả. Tôi đặt tên con là An, mong đời con bình an, không sóng gió như mẹ.
Và rồi, tin dữ ập đến như sét đánh ngang tai. Hùng qua đời trong một tai nạn thảm khốc trên đường cao tốc. Chiếc xe thể thao mà gia đình mua thưởng cho anh ta sau khi ly hôn tôi đã nát vụn. Tôi bàng hoàng, đau xót, nhưng không còn là nỗi đau xé lòng của một người vợ mất chồng. Đó là nỗi buồn thương cho bố của con trai tôi, người đã vĩnh viễn không bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.
Đám tang của Hùng diễn ra linh đình. Tôi không đến dự, chỉ lặng lẽ thắp một nén nhang ở nhà. Tôi nghĩ mọi chuyện ân oán đến đây là chấm dứt. Nhưng tôi đã lầm…
Ba tháng sau cái chết của Hùng, vào một buổi chiều mưa tầm tã, cánh cửa căn nhà trọ nhỏ bé của tôi bị đập dồn dập. Khi tôi mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Mẹ chồng cũ, em chồng cũ, và cả mấy người cô dì chú bác nhà Hùng, tất cả đứng đó, ướt sũng và tiều tụy.
Người phụ nữ từng nâng ly chúc mừng vì tống khứ được tôi, giờ đây đôi mắt sưng húp, thần sắc phờ phạc. Bà ta nhìn thấy tôi ngồi trên xe lăn, rồi ánh mắt trân trân dán vào đứa bé 8 tháng tuổi đang e a trong nôi.
“Nó… nó là con của Hùng phải không?”, bà ta lao đến, giọng lạc đi vì kích động. Tôi lạnh lùng chắn ngang xe lăn trước nôi: “Không liên quan đến các người. Mời về cho.” Bất ngờ, mẹ chồng cũ quỳ sụp xuống nền nhà ẩm ướt. Theo sau bà ta, cả đám người kiêu ngạo kia cũng lần lượt quỳ xuống.
“Mẹ xin con… Lan ơi, mẹ xin con!”, bà ta khóc nấc lên, bò đến nắm lấy tay vịn xe lăn của tôi. “Hùng nó mất rồi… nhà họ Nguyễn tuyệt tự rồi. Mẹ biết con còn giận mẹ, nhưng đứa bé là giọt máu duy nhất của Hùng. Mẹ cầu xin con… hãy tái hôn với Hùng, hãy đưa bài vị nó về thờ, và cho thằng bé nhận tổ quy tông.”
Cô em chồng từng mỉa mai tôi, giờ cũng cúi gầm mặt, lí nhí: “Chị dâu, tụi em sai rồi. Xin chị hãy vì anh Hùng, vì tương lai của cháu…”. Họ hứa hẹn đủ điều: sẽ đón tôi về biệt thự, thuê người chăm sóc tôi 24/24, trao toàn bộ tài sản thừa kế cho con trai tôi. Họ vẽ ra một viễn cảnh nhung lụa mà trước đây tôi chưa từng được nếm trải.
Tôi nhìn đám người đang quỳ gối van xin dưới chân mình. Một năm trước, họ đứng trên cao, nâng ly rượu vang đỏ như máu để ăn mừng sự bất hạnh của tôi. Một năm sau, họ quỳ rạp xuống, dùng tiền bạc và danh phận để đổi lấy đứa con mà tôi đã trầy vi tróc vảy sinh ra. Họ không thương tôi. Họ cũng chưa chắc đã thương đứa bé. Họ chỉ đang thương chính cái danh dự và sự ích kỷ của dòng họ mình mà thôi.
Tôi từ từ gỡ tay mẹ chồng cũ ra khỏi chiếc xe lăn. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, bình thản đến lạ lùng: “Bà còn nhớ bữa tiệc cách đây một năm không? Ly rượu mừng hôm đó, các người đã uống cạn tình nghĩa rồi. Ngày tôi rời đi, các người nói tôi là gánh nặng. Giờ tôi vẫn là kẻ tàn phế này thôi, sao lại muốn rước gánh nặng về?”
“Con trai tôi tên là An. Nó mang họ mẹ. Nó không cần một gia đình đã từng vứt bỏ mẹ nó như một món đồ hỏng. Các người muốn người nối dõi? Xin lỗi, các người đã tự tay cắt đứt nó từ một năm trước rồi.” Tôi quay xe lăn vào trong, lạnh lùng nói vọng ra: “Mời các người về. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.”
Tiếng khóc lóc, van xin thảm thiết vang lên sau cánh cửa đóng kín. Tôi ôm chặt bé An vào lòng. Thằng bé nhìn tôi, nhoẻn miệng cười ngây thơ. Bên ngoài mưa vẫn rơi xối xả, rửa trôi đi những bụi bẩn của quá khứ. Tôi biết, cuộc chiến này tôi đã thắng, không phải bằng sự trả thù, mà bằng cách sống kiêu hãnh và bảo vệ những gì thực sự thuộc về mình.