
Tôi năm nay 56 tuổi, cái tuổi lẽ ra phải được an nhàn hưởng phúc, vui vầy bên con cháu. Tôi chỉ có một mụn con trai duy nhất là Minh. Nó là niềm tự hào của cả dòng họ: cao ráo, đẹp trai, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến. Cách đây gần hai năm, Minh kết hôn với Lan.
Thú thật, ban đầu tôi cũng có chút xét nét con dâu, nhưng Lan đã nhanh chóng chinh phục tôi. Con bé không chỉ có ngoại hình ưa nhìn, công việc ổn định mà còn rất khéo léo, biết cách cư xử nội ngoại đôi bên. Nhìn vợ chồng nó “tương kính như tân”, ra ngoài luôn giữ thể diện cho nhau, tôi cứ ngỡ mình là bà mẹ chồng may mắn nhất thế gian. Nhưng rồi, cái vỏ bọc hạnh phúc ấy bắt đầu xuất hiện vết nứt vào một buổi chiều thứ Bảy định mệnh.
Hôm đó, tôi đang đi dạo phố và chuẩn bị vào quán cà phê với mấy bà bạn già thì một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Là Lan! Nhưng con bé không đi một mình. Bên cạnh nó là một người đàn ông cao to, lạ hoắc. Cả hai cười nói có vẻ thân mật, rồi cùng nhau bước vào sảnh một khách sạn khá sang trọng. Tim tôi như ngừng đập. Tôi dụi mắt mấy lần, hy vọng mình nhìn nhầm. Nhưng không, chiếc váy đó chính tôi đã mua tặng Lan tuần trước. Con dâu hiền thục của tôi lại cả gan làm chuyện tày trời này sao? Minh của tôi thua kém gì gã đàn ông kia chứ?
Máu nóng dồn lên não, tôi định lao sang đường làm cho ra lẽ. Nhưng rồi tiếng gọi của mấy bà bạn đã kéo tôi lại thực tại. Tôi không thể để con trai mình mất mặt giữa chốn đông người. Tôi cắn răng nuốt cục tức xuống bụng, viện cớ đau đầu rồi bắt taxi về thẳng nhà. Tối hôm đó, tôi khéo léo dò hỏi Minh: “Dạo này công việc bận rộn, vợ chồng con có thời gian dành cho nhau không đấy? Mẹ thấy cái Lan dạo này hay đi về muộn”.
Minh vẫn thản nhiên vừa xem tivi vừa đáp: “Vợ chồng con vẫn bình thường mà mẹ. Lan dạo này công ty nhiều dự án nên bận chút thôi. Cô ấy vất vả lắm, mẹ đừng suy nghĩ nhiều”. Nhìn vẻ mặt tin tưởng tuyệt đối của con trai, tôi càng thêm chua xót. Nó quá ngây thơ, bị vợ “cắm sừng” mà không hề hay biết. Tôi quyết định không thể ngồi yên. Tôi phải tìm bằng chứng, phải bắt tại trận để Minh sáng mắt ra.
Tôi bí mật thuê một thám tử tư chuyên nghiệp, nhiệm vụ duy nhất là bám theo Lan 24/7. “Bao giờ thấy nó vào khách sạn thì gọi ngay cho tôi, tôi sẽ đích thân đến đó”, tôi ra lệnh đanh thép. Năm ngày sau đó là năm ngày dài nhất cuộc đời tôi. Tôi sống trong sự thấp thỏm, vừa mong điện thoại reo, vừa sợ hãi điều sắp phải đối mặt. Và rồi, cú điện thoại ấy cũng đến vào lúc 3 giờ chiều.
“Bà chủ, mục tiêu vừa vào khách sạn H.L trên đường X. Vẫn là người đàn ông hôm trước đi cùng.” Tôi buông rơi cốc nước trên tay, vơ vội chiếc túi xách rồi lao ra đường như một cơn lốc. Trên taxi, tay tôi run bần bật, trong đầu vẽ ra hàng chục kịch bản để vạch trần bộ mặt thật của cô con dâu lăng loàn.
Đến nơi, thám tử đã đợi sẵn ở sảnh. Tôi hùng hổ tiến đến quầy lễ tân. Cô nhân viên trẻ định ngăn lại khi tôi đòi biết số phòng của Lan. Tôi không ngần ngại rút ra một tờ 500 nghìn nhét vào tay cô ta, gằn giọng: “Đây là chuyện gia đình, đừng cản tôi nếu không muốn rắc rối”. “Phòng 302, thưa bà…” – Cô gái lí nhí.
Tôi lao lên thang máy, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đứng trước cửa phòng 302, tôi hít một hơi thật sâu rồi đập cửa rầm rầm. “Mở cửa! Lan, cô mở cửa ngay cho tôi!”. Bên trong im lặng vài giây, rồi có tiếng bước chân ngập ngừng. Cánh cửa hé mở. Người đứng đó là gã đàn ông lạ mặt tôi từng thấy. Hắn ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, vẻ mặt bối rối tột độ.
Không thèm nói chuyện với gã, tôi đẩy mạnh cửa xông vào. Căn phòng nồng nặc mùi nước hoa lạ. Trên chiếc giường lớn giữa phòng, có một người đang nằm, trùm chăn kín mít từ đầu đến chân. Cơn giận bùng nổ, tôi lao đến bên giường, vừa hét vừa túm lấy góc chăn: “Đồ đàn bà trắc nết! Để tôi xem cô còn mặt mũi nào nhìn thằng Minh nữa không!”
Tôi dùng hết sức bình sinh lật mạnh tấm chăn lên. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Mọi âm thanh xung quanh tôi vụt tắt. Tôi chết sững, hai chân khụy xuống sàn nhà lạnh toát. Người đang nằm trên giường, không mảnh vải che thân, co rúm lại vì sợ hãi khi bị phát hiện… không phải là Lan. Đó là Minh – con trai của tôi.
Tôi há hốc mồm, không thốt nên lời. Tôi nhìn Minh, rồi lại nhìn gã đàn ông đứng ở cửa, não bộ không thể xử lý nổi thông tin kinh hoàng này. Con dâu tôi đâu? Tại sao con trai tôi lại ở đây, trong tình trạng này, với một người đàn ông khác? Sự thật nghiệt ngã dần được hé lộ qua lời thú nhận đứt quãng của Minh. Hóa ra, con trai tôi là người đồng tính. Cuộc hôn nhân với Lan chỉ là một vở kịch hoàn hảo để che mắt thế gian và làm yên lòng cha mẹ.
Lan biết sự thật này ngay từ đầu. Giữa chúng nó có một “hợp đồng hôn nhân”. Lan đóng vai người vợ hiền để đổi lấy sự chu cấp tài chính hào phóng từ Minh cho gia đình cô ấy. Còn những lần tôi thấy Lan vào khách sạn với đàn ông lạ… Trời ơi! Hóa ra đó là những người tình mà Lan “dẫn mối” đến cho chồng mình. Cô ta đóng vai kẻ ngoại tình để che đậy cho giới tính thật của Minh.
Minh quỳ sụp xuống trước mặt tôi, khóc nấc lên: “Mẹ ơi, con xin lỗi! Con không muốn lừa dối mẹ, nhưng con sợ… Con sợ mẹ không chấp nhận con người thật của con. Xin mẹ, hãy để con được sống là chính mình!”. Nhìn đứa con trai độc nhất đang quỳ gối van xin, tôi cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại như có ai bóp nghẹt. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một cô con dâu hư hỏng, nhưng tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho một sự thật tàn khốc nhường này.
Niềm tự hào của tôi, kỳ vọng của tôi, và cả những quan niệm truyền thống ăn sâu vào máu thịt tôi đang sụp đổ. Tôi bàng hoàng, đau đớn và bất lực. Tôi phải làm sao để đối diện với sự thật này đây?