
Mười năm. Đó là khoảng thời gian tôi dành trọn vẹn tuổi thanh xuân để vun vén cho cái gọi là “gia đình”. Từ những ngày hai vợ chồng chia nhau gói mì tôm nơi phòng trọ dột nát, cho đến khi Tuấn – chồng tôi – trở thành giám đốc một công ty xây dựng có tiếng.
Tôi cứ ngỡ khi kinh tế khá giả, vợ chồng sẽ được hưởng thái bình. Nào ngờ, cái tôi nhận lại là sự phản bội ê chề. Tuấn có bồ. Cô ả là thư ký riêng, trẻ hơn tôi cả chục tuổi, da trắng, dáng xinh, miệng lưỡi ngọt xớt.
Đỉnh điểm của sự khốn nạn là ngày Tuấn ngang nhiên dẫn ả về nhà. Anh ta ném tờ đơn ly hôn lên mặt bàn, lạnh lùng nói: – “Cô ký đi. Tôi chán cái bản mặt khắc khổ, quê mùa của cô rồi. Lan mới là tình yêu đích thực của đời tôi. Cô biết điều thì dọn đi sớm, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.”
Ả nhân tình ngồi vắt vẻo trên ghế sofa – cái ghế mà tôi đã phải nhịn ăn nhịn mặc để mua – cười khẩy: – “Chị già rồi, buông tha cho anh ấy đi. Hạnh phúc không có chỗ cho người chậm tiến đâu chị ạ.”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, rồi nhìn ả đàn bà trơ trẽn kia. Không đánh ghen, không gào khóc. Tôi lặng lẽ ký đơn, thu dọn quần áo và dắt con ra đi ngay trong đêm mưa gió. Trước khi đi, tôi chỉ nói một câu duy nhất: – “Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của anh sớm. Mong anh chị sống cho phải đạo, đời còn dài lắm, nhân quả thường đến muộn nhưng không bao giờ bỏ sót ai đâu.”
Tuấn cười nhạo báng: “Khỏi lo, tôi sẽ sống sung sướng cho cô xem.”
Một năm sau.
Tôi dùng số tiền tích cóp riêng và vay mượn thêm bố mẹ để mở một cửa hàng thực phẩm sạch. Nhờ trời thương, công việc làm ăn thuận lợi, tôi dần lấy lại cân bằng, nhan sắc cũng mặn mà hơn xưa. Nỗi đau cũ đã liền sẹo, tôi coi Tuấn như người dưng đã chết.
Một buổi trưa nắng gắt, tôi lái chiếc xe bán tải chở hàng đi giao cho khách. Đang đi trên đường quốc lộ vắng vẻ, bỗng thấy phía trước có đám đông xôn xao, xe cộ ùn tắc.
– “Tai nạn nghiêm trọng quá! Chảy nhiều máu thế kia chắc không qua khỏi!” – Tiếng người dân bàn tán xôn xao.
Tôi định lái xe đi qua, nhưng linh tính mách bảo thế nào, tôi lại liếc nhìn vào hiện trường. Chiếc xe sang trọng bẹp dúm đầu, lao vào dải phân cách.
Tim tôi thót lại. Biển số xe quen thuộc ấy… là xe của Tuấn.
Tôi tấp xe vào lề, chen qua đám đông. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Tuấn nằm bất động trên vũng máu, đầu quấn băng, chân có vẻ đã gãy. Bên cạnh, ả nhân tình tên Lan đang gào khóc thảm thiết, nhưng tay thì ôm khư khư cái túi xách hàng hiệu, người chỉ bị xây xước nhẹ.
– “Cứu với! Có ai không cứu chồng tôi với!” – Lan hét lên nhưng ánh mắt cứ dáo dác nhìn quanh như sợ mất của hơn là lo cho người.
Mọi người xung quanh e ngại không dám động vào vì sợ làm nạn nhân bị thương nặng hơn, chỉ biết đứng gọi điện thoại và chờ xe cứu thương.
Tôi hít một hơi thật sâu. Quá khứ ùa về, sự căm hận trào lên trong lồng ngực. Đây là cơ hội để tôi cười vào mặt họ, để hả hê trước quả báo nhãn tiền này. Tôi có thể quay lưng bỏ đi, mặc kệ sống chết của kẻ đã chà đạp lên đời mình.
Nhưng rồi, tôi nhìn thấy bàn tay Tuấn khẽ cử động, miệng mấp máy một cách yếu ớt. Là một con người, tôi không thể thấy chết mà không cứu.
Tôi bước nhanh vào, dõng dạc nói: – “Mọi người tránh ra, tôi biết sơ cứu!”
Lan ngẩng lên, nhìn thấy tôi thì mắt tròn mắt dẹt, mặt cắt không còn giọt máu: – “Chị… sao chị lại ở đây?”
Tôi không thèm liếc ả nửa cái, quỳ xuống bên cạnh Tuấn. Tôi xé vạt áo, băng bó vết thương đang chảy máu xối xả trên đầu anh ta, cố định cái chân bị gãy bằng nẹp gỗ tạm bợ kiếm được bên đường. Động tác của tôi dứt khoát, lạnh lùng nhưng chuẩn xác.
Tuấn lơ mơ mở mắt, nhìn thấy tôi, đôi mắt anh ta trợn lên kinh ngạc, rồi ầng ậng nước. – “Hương… vợ ơi… cứu anh…”
Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm đủ để hai người nghe: – “Tôi không phải vợ anh. Tôi là người qua đường.”
Xe cứu thương đến. Tôi giúp nhân viên y tế đưa Tuấn lên cáng. Lan định leo lên theo nhưng bị tôi chặn lại. – “Cô ở lại làm việc với công an giao thông đi. Tôi sẽ đi theo xe đưa anh ta vào viện.”
Lan ngập ngừng, nhìn chiếc xe bẹp dúm rồi nhìn cái túi xách, cuối cùng ả gật đầu, vẻ mặt như trút được gánh nặng: – “Ờ… thế chị đưa anh ấy đi nhé. Em… em sợ máu lắm. Em ở lại trông xe.”
Tôi cười khẩy. Đến lúc này mà ả vẫn chỉ lo cho bản thân và tài sản.
Tại bệnh viện, Tuấn phải phẫu thuật gấp. Cần người đóng viện phí và ký cam kết. Lan vẫn chưa đến, điện thoại thì thuê bao. Tôi biết thừa, thấy Tuấn sống chết chưa rõ, xe thì nát, khả năng cao là tàn phế, ả nhân tình “chân ái” kia đang tính đường chuồn êm.
Bác sĩ gọi tên người nhà. Tôi đứng dậy. – “Tôi đóng.”
Tôi rút thẻ ngân hàng, thanh toán toàn bộ chi phí phẫu thuật và nằm viện dự kiến. Con số không hề nhỏ, bằng cả mấy tháng lợi nhuận của tôi. Nhưng tôi không tiếc.
Ba ngày sau, Tuấn tỉnh lại.
Người đầu tiên anh ta tìm là Lan, nhưng không thấy. Chỉ có cô y tá bước vào, đưa cho anh ta một phong bì. – “Có chị gái hôm nọ đưa anh vào viện gửi lại cái này. Chị ấy dặn anh tỉnh thì đưa ngay.”
Tuấn run rẩy mở phong bì. Bên trong là tờ hóa đơn thanh toán viện phí đã đóng dấu “Đã thu tiền” và một mẩu giấy ghi nắn nót vài dòng:
“Số tiền này tôi bố thí cho anh. Mạng sống của anh là do tôi giữ lại, không phải vì tôi còn tình nghĩa, mà vì tôi muốn anh phải sống. Sống để nhìn thấy người đàn bà mà anh bỏ vợ bỏ con để chạy theo đã bỏ rơi anh lúc hoạn nạn thế nào. Sống để gặm nhấm sự hối hận muộn màng. Và sống để trả nợ đời.